Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Mật vụ Việt Nam đã lên kế hoạch và từng bước tiến hành vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ 9 tháng trước đó


Ảnh chụp nghi phạm Nguyễn Hải Long trên bài tường thuật của tuần báo Der Spiegel (Tấm Gương) số ra ngày 21.04.2018.

Kể từ khi vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh xảy ra cho đến nay, đây là lần đầu tiên tờ Der Spiegel (Tấm Gương) – tuần báo lớn nhất, có uy tín đứng nhất nước Đức và phát hành khắp thế giới – có một bài tường thuật dài 3 trang với nhiều chi tiết mới mà trước đây chưa hề được các nhân viên điều tra của Đức tiết lộ. Tờ tuần báo có tầm vóc định hướng dư luận này đã cho đăng bài tường thuật trên chuyên mục Tội phạm và đăng đúng vào lúc phiên tòa xét xử nghi can mật vụ Việt Nam Nguyễn Hải Long sắp sửa khai mạc. Sau đây là bản dịch bài tường thuật:

Một cuộc hẹn gặp đầy tai họa

Mật vụ Việt Nam bắt cóc một cựu quan chức đảng và người tình của ông ta từ Berlin. Các thủ phạm đã trốn thoát, chỉ có một tòng phạm giờ đây ra trước tòa

Đội đặc vụ cấp cao gồm 8 người

Khoảng 10 giờ sáng ngày 19.07.2017 đội đặc vụ cấp cao Việt Nam đã gặp nhau tại phòng đón khách của sân bay Tegel ở Berlin. Ông Đường Minh Hưng -một vị tướng hai sao mang kính không vành với chức vụ Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an Việt Nam- đã đến. Đại tá Nguyễn Đức Thoa, đại diện tình báo của Đại Sứ quán Việt Nam tại Berlin cũng xuất hiện. Hai mật vụ bay từ Paris đến và 4 người khác đi bằng xe ô tô từ Praha thủ đô CH Séc đến. Cuối cùng tổng cộng gồm 8 người.

Họ biết rằng máy bay chở một trong những nạn nhân của họ từ Paris cũng sẽ đáp xuống đây, có điều họ không biết khi nào máy bay đến, vì vậy họ đã phải chờ đợi cả 3 tiếng đồng hồ.

Ông Đường Minh Hưng -một vị tướng hai sao mang kính không vành với chức vụ Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an Việt Nam

Đỗ Thị Minh Phương bị dùng làm „chim mồi“ mà cô không hề biết

Chiếc máy bay chở đối tượng đến trể 16 phút và hạ cánh lúc 12 giờ 56 phút, và sau đó cô Đỗ Thị Minh Phương đón một chiếc xe Taxi. Các đặc vụ ngồi trong chiếc xe BMW X5 màu ánh bạc mang biển số 1AM-2246 đã bám theo sát xe Taxi này. Gần một giờ sau, cô đến nhận phòng tại khách sạn Sheraton gần công viên Tiergarten (Vườn thú) ở Berlin. Tại đây, cô hẹn gặp người tình của mình, doanh nhân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh hiện nay 52 tuổi. Ông đã chạy trốn sang Đức và xin tị nạn, tuy nhiên ông vẫn tiếp tục giữ mối quan hệ tình ái với cô gái 24 tuổi này đến từ Hà Nội.

Những người đàn ông mật vụ từ phòng đón khách của sân bay đã bám theo người phụ nữ đến khách sạn Sheraton và kể từ đó không để hai người lọt ra khỏi tầm mắt của họ, kể cả khi hai người vào một cửa hàng kính cũng như khi hai người vào một quán Ý ăn tối. Bốn ngày sau đó họ đã ra tay.

Đỗ Thị Minh Phương, người tình của Trịnh Xuân Thanh, bị dùng làm „chim mồi“ mà cô không hề biết

Nhiều nhân chứng trông thấy vụ bắt cóc

Sáng chủ nhật, ngày 23 tháng 7, bầu trời u ám. Đúng 10 giờ 39 phút cặp nhân tình rời khỏi khách sạn và đi bộ trong công viên Tiergarten (Vườn thú).

Vụ bắt cóc diễn ra không đầy một phút. Những người đàn ông tóm lấy cô gái, cô ta đã chống cự kịch liệt đến nỗi các nhân chứng tưởng rằng cô ấy đang bị động kinh. Trịnh Xuân Thanh cũng đấm đá dữ dội, ngay cả khi ông ta bị đẩy xuống sàn xe bắt cóc VW Multivan màu ánh bạc mang biển số 2AB-3140. Kính râm và điện thoại Iphone 7 của ông bị rơi trên vỉa hè. Khi người qua đường nhặt nó lên, thì hình ảnh của một bông hoa hiện ra trên màn hình.

Kính râm và điện thoại Iphone 7 (với bông hoa hiện trên màn hình) của Trịnh Xuân Thanh tại hiện trường, và chiếc xe bắt cóc VW Multivan (Ảnh minh họa của nhật báo Süddeutsche Zeitung)

Buổi sáng hôm đó cảnh sát đã nhận được nhiều cuộc điện thoại báo động của các nhân chứng. Một nhân chứng đã bám theo chiếc xe bắt cóc đến Cổng Brandenburg. Khi xe dừng ở đèn đỏ anh ta nhảy ra khỏi xe và chạy đến những nhân viên cảnh sát để báo động, nhưng chiếc xe VW bắt cóc đãphóng chạy mất. Đúng 11 giờ 13 phút, chiếc xe bắt cóc đến Đại Sứ quán Việt Nam tại Berlin-Treptow. Chiếc xe đã đỗ tại đây suốt 5 tiếng đồng hồ.

Sau đó Trịnh Xuân Thanh bị đưa về Hà Nội bằng máy bay, có lẽ là qua Moskau, có lẽ ngụy trang dưới hình thức chuyên chở bệnh nhân nằm trên cáng cứu thương. Ngày 03.08.2017 truyền hình nhà nước Việt Nam đưa ông lên truyền hình trình diễn như một người thú tội, ăn năn. Đầu năm nay 2018, Tòa án nhân dân Hà Nội đã kết án ông hai lần tù chung thân.

Cuối cùng các nhà lãnh đạo Việt Nam đã đạt được mục tiêu của mình và loại bỏ một đối thủ gây phiền nhiễu, có lẽ cũng là một người tham nhũng.

Công nghệ giám sát đã giúp các nhà điều tra Đức

Hầu hết các thủ phạm có lẽ không bị truy tố về hình sự. Vào ngày 24.04 sắp tới đây, Tòa Thượng thẩm Berlin sẽ bắt đầu phiên tòa xét xử nghi can Nguyễn Hải Long hiện nay 47 tuổi, mang quốc tịch Việt Nam và quốc tịch CH Séc, bị cáo buộc về hoạt động gián điệp và hỗ trợ việc cưỡng đoạt tự do. Nhưng như các Công tố viên công nhận, Nguyễn Hải Long chỉ giữ một vai trò nhỏ trong nhóm thực hiện vụ bắt cóc. Ông Long đã làm những gì mà người ta ra lệnh cho ông

Liệu rằng bị cáo Long biết rõ ông tham gia vào vụ bắt cóc như các Công tố viên nhà nước Đức quả quyết, hoặc liệu rằng bị cáo Long hoàn toàn không biết như ông ta đã khai, thì các thẩm phán phải làm rõ trong phiên tòa xét xử mà được dự kiến gồm 21 phiên xử.

Các nghi phạm khác có lẽ đã trốn thoát từ lâu, như Trung tướng tình báo Đường Minh Hưng và những mật vụ đến từ Paris. Hoặc là họ được hưởng quyền miễn trừ ngoại giao, chẳng hạn như các nhân viên của Đại Sứ quán Việt Nam tại Berlin được cho là đã tham gia vào vụ bắt cóc. Sau đó 2 trong số họ đã bị Chính phủ Liên bang Đức trục xuất, trong đó có Đại tá Nguyễn Đức Thoa đại diện chính thức của tình báo. Một hành động tượng trưng, không có gì nhiều hơn.

Trong vụ này, hầu như không có bất kỳ người tham gia nào cung khai, kể cả 2 nạn nhân bị bắt cóc dẫu rằng họ có thể nói. Mặc dù thế, các nhà điều tra Đức đã tái dựng được từng phút của vụ bắt cóc. Công nghệ giám sát đã giúp họ: những chiếc xe do nghi phạm Nguyễn Hải Long thuê mướn đều có trang bị hệ thống định vị GPS. Nhờ đó mà họ biết được chính xác lộ trình của xe và xác định chính xác hành trình di chuyển đúng từng giây. Các đoạn băng video thu từ các trạm xăng đã tiết lộ ai đã lái xe, chiếc xe nào và khi nào. Một hệ thống kiểm tra tự động biển số xe, gọi là hệ thống Kesy, được sử dụng trong bang Brandenburg nhằm chống trộm xe, đã cung cấp thêm thông tin. Từ đó, các nhà điều tra đã phát họa được một họa đồ di chuyển của các thủ phạm và những chiếc xe của họ.

Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã được lên kế hoạch và tiến hành từ 9 tháng trước đó

Kế hoạch bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức có lẽ đã hình thành từ 9 tháng trước khi vụ bắt cóc xảy ra. Ngoài Berlin thì Praha là một cơ sở quan trọng của kế hoạch thực hiện vụ bắt cóc.

Theo báo cáo của nhân viên liên lạc của Sở Cảnh sát hình sự Liên bang Đức tại Cộng hòa Séc cho các đồng nghiệp của ông ở Đức, một tổ công tác cao cấp của Cục Cảnh Sát Truy Nã Tội Phạm (C52) Bộ Công An đã đến Praha vào tháng 9 năm 2016. Họ muốn kích hoạt các nguồn của mạng lưới tình báo ở Praha, một phần từ "khu xã hội đen (tội phạm hình sự) ở đây", để truy tìm Trịnh Xuân Thanh ở đâu.

Thiếu tướng Nguyễn Dĩnh, Cục trưởng Cục Cảnh Sát Truy Nã Tội Phạm (C52) Bộ Công An tặng hoa lưu niệm cho Đại tá Lê Trọng Phúc

Ngày 16.09.2016, các cơ quan điều tra Việt Nam đã ban hành lệnh bắt giữ Trịnh Xuân Thanh. Là giám đốc một công ty con thuộc tập đoàn dầu khí quốc doanh PetroVietnam, ông Thanh chịu trách nhiệm về khoản lỗ 130 triệu Euro.

Ngày 30.09.2016, một lệnh truy nã quốc tế của nhà chức trách Việt Nam đã được gửi đến Đức. Như thông thường trong những trường hợp như vậy, Bộ Ngoại giao và Bộ Tư pháp Liên bang Đức đã kiểm tra yêu cầu này. Phía Đức phản ứng một cách thận trọng: Trước nhất chỉ có địa điểm lưu trú của Trịnh Xuân Thanh cần phải được xác định mà thôi.

Tuy nhiên, trong tháng 10 năm 2016 một tổ công tác của Bộ Công an Việt Nam đã đến Đức, một nhân viên liên lạc của Sở Cảnh sát Liên bang Đức tại Hà Nội đã xác định như thế. Mục tiêu của họ: tìm ra kẻ đào thoát Trịnh Xuân Thanh. Vào ngày 04.11.2016, Bộ Công an Việt Nam đã thông báo với phía Đức, họ biết rằng ông Trịnh đang ở Đức. Ngày nay khi nhìn lại thì điều đó giống như là một lời cảnh báo cuối cùng.

Trịnh Xuân Thanh đã đào thoát như thế nào?

Khoảng cuối tháng 7 đầu tháng 8 năm 2016 Trịnh Xuân Thanh đã trốn thoát bằng đường bộ (thường được gọi là đường „tiểu nghạch“), đi qua Lào, Thái Lan và đến Thổ Nhĩ Kỳ. Tại đây ông Thanh đã dùng hộ chiếu ngoại giao của mình để bay sang Đức (khi đó hộ chiếu ngoại giao Việt Nam được miễn Visa nhập cảnh Đức). Tại Đức ông Thanh gặp lại vợ và 2 con gái nhỏ của ông (đi bằng đường máy bay từ Việt Nam tới Đức), còn 2 con trai của ông thì ở lại Việt Nam.

Ông không muốn trở thành một "con tốt trong một cuộc đấu tranh quyền lực bẩn thỉu", nhiều tháng sau ông Thanh đã viết như thế, khi ông ta đặt đơn xin tị nạn chính trị tại Đức vào ngày 29.05. 2017. Ông lưu ý rằng ông có nguy cơ bị tử hình ở Việt Nam. Cơ quan cứu xét tị nạn Liên bang Đức (viết tắt là Bamf) đã mời ông Thanh đến để phỏng vấn. Cuộc hẹn phỏng vấn là đúng 1 ngày sau vụ bắt cóc, luật sư của ông Thanh đã chờ đợi, nhưng không thấy ông xuất hiện.

Được biết, không phải lần đầu tiên Trịnh Xuân Thanh đến Đức xin tị nạn. Hồi đầu những năm 1990 ông Thanh đã đến Đức xin tị nạn và sinh sống ở Đức trong ba năm. Sau khi bị bác đơn xin tị nạn ông Thanh đã trở về nước.

Tại Berlin, gia đình ông Thanh sống kín đáo trong một căn nhà riêng ở quận Spandau. Địa chỉ đăng ký nơi cư ngụ chính thức tại quận Wedding của Berlin (Chú thích của người dịch: có lẽ trong căn hộ của Người Buôn Gió) chỉ dùng để ngụy trang. Họ tránh tiếp xúc với những người khác trong số 16 nghìn người Việt tại thủ đô Berlin. Chỉ thỉnh thoảng ông Trịnh và vợ ông đi đến Câu lạc bộ Gatow với một người bạn thân để chơi gôn. Họ là những hội viên chưa chính thức của Câu lạc bộ ở đó. Người vợ rõ ràng không biết gì về việc ông Thanh vẫn giữ mối liên hệ tình ái với cô Đỗ Thị Minh Phương.

Quyết định bắt cóc Trịnh Xuân Thanh

Mùa hè năm ngoái, chính phủ Việt Nam tăng áp lực lên phía Đức. "Có một mối quan tâm lớn lao đến cuộc đấu tranh chống tham nhũng", trong một báo cáo của cảnh sát Đức viết như vậy. Tại hội nghị thượng đỉnh G-20 ở Hamburg vào đầu tháng 7 năm 2017, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc hình như đã nói chuyện với bà Thủ tướng Đức về việc dẫn độ Trịnh Xuân Thanh. Nhưng có lẽ bà Angela Merkel đã làm cho ông Phúc ít hy vọng rằng Trịnh Xuân Thanh có thể được dẩn độ.

Trể nhất là vào lúc bấy giờ, lãnh đạo của Tổng cục An ninh đã quyết định dùng vũ lực bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Berlin đem về Việt Nam. Các đặc vụ tình báo biết rằng cô Đỗ Thị Minh Phương, người mà ông Thanh quen biết từ Bộ Công Thương, muốn bay đến Đức gặp người yêu của mình vào tháng Bảy năm 2017, như mọi khi bay ngang qua Paris. Đây là một cơ hội tốt để thực hiện vụ bắt cóc mà được giữ tối mật.

Nghi phạm Nguyễn Hải Long

Các nhà điều tra Đức không thể nói chính xác, nghi phạm Nguyễn Hải Long đã nhận lệnh từ ai. Vào ngày 18.07.2017, ông đã thuê mướn một chiếc xe BMW X5 màu ánh bạc của một văn phòng cho thuê xe tại khu chợ Sapa Việt Nam ở Praha. Văn phòng dịch vụ chuyển tiền của ông Long chỉ cách đó một vài mét.

Nguyễn Hải Long là người lao động hợp tác thời Đông Đức cũ, nhưng chỉ sống ở Đông Đức trong một thời gian ngắn. Năm 1990, ông trở về Việt Nam, vào năm 1991, ông lại sang Đức xin tị nạn, và cuối cùng bị từ chối vào năm 1996. Từ năm 1999, ông sống ở Cộng hòa Séc cùng với bạn gái và con cái của họ.

Sau khi thuê chiếc xe BMW X5, ông Long đã đưa chiếc xe này cho một người đàn ông Việt Nam để lái đến Berlin với một người Việt Nam khác. Chiếc xe này được sử dụng để theo dõi và giám sát ngày đêm cặp tình nhân. Hai ngày sau, ông Long thuê một chiếc xe VW Multivan màu ánh bạc, cũng tại văn phòng cho thuê xe ở Praha, chiếc xe này chính là chiếc xe được dùng để bắt cóc. Ông Long đã đích thân lái chiếc xe này Berlin. Tuy nhiên, vào buổi sáng ngày thực hiện vụ bắt cóc, chiếc xe này lại do một người khác lái.

Trung tướng tình báo Đường Minh Hưng

Những kẻ bắt cóc cố gắng che giấu danh tính của họ, nhưng vô ích. Mặc dù họ đột ngột thay đổi khách sạn, trong thời gian ngắn họ hủy bỏ phòng đã được đặt trước và thanh toán bằng tiền mặt, nhưng khi đặt trước phòng ở khách sạn, họ lại lấy tên thật.

Dường như họ cũng không để ý đến các camera giám sát trong các khách sạn, sau này các nhân viên điều tra Đức dễ dàng nhận ra những khuôn mặt của họ. Chỉ có tướng Đường Minh Hưng là hành động thận trọng hơn. Phòng của ông ở khách sạn Sylter Hof đã được thuê bởi một nhóm mật vụ khác, phòng này đã trở thành trung tâm chỉ huy vụ bắt cóc. Người đàn ông mật vụ cao cấp hiếm khi rời khỏi phòng và ít tiếp khách, chẳng hạn như Nguyễn Đức Thoa đồng nghiệp tình báo của ông từ Đại sứ quán Berlin.

Vào buổi sáng xảy ra vụ bắt cóc, tướng Hưng rời khách sạn lúc 8 giờ 18 phút và không trở lại. Cùng ngày, Nguyễn Hải Long đã đến quầy lễ tân khách sạn để hủy bỏ phòng đã được đặt trước cho những ngày kế tiếp, trong khi một mật vụ khác từ Praha đến khách sạn lấy dùm hành lý cho Trung tướng Hưng.

Chỉ vài giờ sau vụ bắt cóc ở Tiergarten, cô Đỗ Thị Minh Phương, người tình của Trịnh Xuân Thanh, được đưa ra khỏi nước Đức. Một nhân viên Đại sứ quán lái xe cùng một người bạn đến khách sạn Sheraton để lấy hành lý. Một chiếc vali, đồ trang điểm, túi giấy của Louis Vuitton và Chanel. Họ chỉ không nhìn thấy, bỏ quên một chiếc áo sơ mi nam trong phòng khách sạn. Sau đó họ mang hành lý đến Sân bay Tegel cho cô Minh Phương.

Hai người Việt Nam đi kèm theo canh giữ cô Minh Phương trên phi cơ bay qua Bắc Kinh và Seoul đến Hà Nội, Đại Sứ quán ở Berlin đã đặt mua vé máy bay này của hãng hàng không Trung Quốc. Sau đó từ Hà Nội cô Đỗ Thị Minh Phương đã viết cho một người bạn gái nói rằng cô đã bị gãy cánh tay và phải đến bệnh viện. Có lẽ cô đã bị thương khi chống cự lại những kẻ bắt cóc cô. Nhà chức trách Đức không biết hiện nay sức khỏe cô như thế nào.

Tướng Đường Minh Hưng cũng vội vàng rời khỏi nước Đức. Ông được một mật vụ dùng xe thể thao hạng sang Porsche chở đến Praha. Còn Nguyễn Hải Long lái chiếc xe VW bắt cóc trở lại thủ đô Séc.

Vào buổi tối, cả ba gặp nhau trong một nhà hàng Việt Nam ở Praha. Đó có phải là buổi tiệc ăn mừng thực hiện thành công vụ bắt cóc hay không?

Mọi người đã uống rất nhiều bia, Nguyễn Hải Long kể lại với cảnh sát như thế. Ngày hôm sau, vị tướng này đi đến Moscow để bay trở về Hà Nội. Cho đến nay các nhà điều tra Đức vẫn không biết Trịnh Xuân Thanh bị chở bằng máy bay về Việt Nam khi nào và như thế nào.

Trung tướng tình báo Đường Minh Hưng vội vàng rời khỏi nước Đức bằng chiếc xe thể thao hạng sang Porsche – Ảnh minh họa

Phản ứng của chính phủ Đức

Bộ Ngoại giao Đức lên án, vụ bắt cóc này là "vi phạm trắng trợn luật pháp Đức và công pháp quốc tế mà chưa từng có tiền lệ ". Chính phủ Liên bang Đức sau đó đã triệu tập Đại sứ Việt Nam Đoàn Xuân Hưng và trục xuất hai nhân viên đại sứ quán được cho là đã tham gia vào vụ bắt cóc, trong đó có Đại tá Nguyễn Đức Thoa đại diện chính thức của tình báo.

Việt Nam đã không công khai xin lỗi về hành động bạo ngược của mình, như yêu cầu của chính phủ Đức cho nên chính phủ Đức đã đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam. Các nhà ngoại giao Việt Nam không còn được phép nhập cảnh vào Đức mà không có Visa. Việc phê chuẩn Hiệp định Thương mại tự do giữa EU và Việt Nam cũng đã bị đình trệ do hậu quả của vụ bắt cóc.

Trước mắt, áp lực của Đức đã có hiệu quả: Các quan sát viên của Đại Sứ quán Đức được vào tham dự 2 vụ án xét xử Trịnh Xuân Thanh tại Hà Nội. Hình phạt tử hình cũng được loại trừ.

Việt Nam cho con trai của Trịnh Xuân Thanh được xuất cảnh sang Đức thăm mẹ

Trịnh Xuân Thanh đang bị giam trong một nhà tù ở Hà Nội. Sức khỏe ông ta là tốt trong hoàn cảnh như thế này, bạn thân của ông ấy ở Berlin nói. Mỗi tháng một lần, người thân được phép đến thăm ông, một trong số 2 con trai của ông đã có thể xuất cảnh sang Đức để thăm mẹ. Trong phiên tòa sắp tới xét xử nghi phạm Nguyễn Hải Long sẽ có sự tham dự của bà luật sư Schlagenhauf, đại diện cho Trịnh Xuân Thanh với tư cách là người bị hại.

"Phiên tòa xét xử sẽ chứng minh rằng thân chủ của tôi đã bị một đội mật vụ Việt Nam dùng vũ lực bắt cóc từ Berlin - mà phía Việt Nam luôn luôn phủ nhận", bà luật sư Petra Schlagenhauf nói. Bà kêu gọi chính phủ Đức can thiệp trả tự do cho thân chủ của mình. „Một vụ việc gây phẩn nộ như vậy thì không thể nào để yên mà không có một phản ứng rõ rệt của Chính phủ Liên bang Đức“.

Trịnh Xuân Thanh được công nhận cho tị nạn ở nước Đức

Trong khi đó, đơn xin tị nạn của Trịnh Xuân Thanh cũng đã được quyết định. Cơ quan Liên bang về nhập cư và tị nạn (Bamf) đã gửi quyết định vào ngày 5/12/2017, bốn tháng sau khi vụ bắt cóc xảy ra:

Trịnh Xuân Thanh được công nhận cho tị nạn ở nước Đức.

Chú thích của người dịch: Luật tỵ nạn của Đức rất khó với những tiêu chuẩn rất khắt khe, theo thống kê tỷ lệ người Việt Nam được công nhận tị nạn không đến 1% trên tổng số người Việt đặt đơn xin tị nạn, người xin tị nạn phải có bằng chứng rõ ràng về việc bị truy bức ở quê hương. Thành thử nếu không có vụ bắt cóc xảy ra, Trịnh Xuân Thanh rất có thể đã bị bác đơn xin tị nạn. Vụ Trịnh Xuân Thanh bị mật vụ từ Việt Nam sang bắt cóc chính là một bằng chứng rõ ràng và hết sức thuyết phục để Cơ quan Liên bang về nhập cư và tị nạn (Bamf) đi đến quyết định, Trịnh Xuân Thanh được công nhận cho tị nạn ở nước Đức.



Hiếu Bá Linh
Thoibao.de

Tổng biên tập báo Công an nhân dân lừa đảo?


Tổng biên tập báo Công an nhân dân lừa đảo?  Ảnh: internet

Năm 2010, mình mua lại suất nhà chung cư báo CAND của một đồng nghiệp. Hồi đó mình ngu lắm. Mình là phóng viên thường trú của chuyên đề Cảnh sát toàn cầu ở Sài Gòn, đồng nghiệp hỏi có mua nhà không? Mình ok luôn. Lấy hết tiền tiết kiệm, xin thêm bố mẹ, rồi vay thêm ngân hàng, bay ra Hà Nội ký hợp đồng mua nhà trong 1 ngày.

Đồng nghiệp làm một cái hợp đồng qua loa và hứa với mình 4 năm sau sẽ có nhà. Mình cũng chẳng nghĩ gì, kí cái roẹt. Vì mình quá tin tưởng. Mình tin bạn mình. Tin uy tín của Báo CAND. Tin uy tín của công ty 36 Bộ Quốc phòng – đơn vị nhận thầu xây căn hộ này.

Và rồi sau 8 năm, vẫn mãi ân hận về quyết định đó. Mình thật sự rất sai và rất ngu nên không dám kêu ca với ai. 8 năm rồi, căn nhà đó vẫn chưa được nhận và ko biết có được nhận hay không. Dù TBT báo CAND đã 2 lần yêu cầu tụi mình đóng thêm 450 triệu đồng so với giá dự kiến với lời hứa như đinh đóng cột sẽ được nhận nhà trong năm.

Chúng mình lại đóng tiếp. 8 năm rồi, và những người mua nhà vẫn ko biết bao giờ sẽ được nhận nhà. Dù rằng trong hai năm qua đã phải nộp thêm vào đó mấy trăm triệu.

Vì căn nhà đó, mà giờ đây mình đi làm 10 năm, ko có một xu dính túi. Mình mất một người bạn, người bạn đã bán căn nhà cho mình rồi quay lưng đi khi mình đề nghị bạn ấy cùng chia sẻ thiệt hại với căn nhà. Bố mẹ mình cãi nhau và mắng mỏ mình suốt mấy năm trời cũng vì căn nhà đó.

Vì sao mà 8 năm qua không ai lên tiếng? Vì rất nhiều người trong số người mua nhà là cán bộ nhân viên báo CAND. Họ cứ tin vào lời hứa của ông Phạm Văn Miên – TBT báo.

Họ tin vì, TBT đã triệu tập một cuộc họp toàn cơ quan và đem cả danh dự của ông ấy ra hứa rằng chúng mình sẽ có nhà khi chúng mình chịu đóng thêm 450 triệu đồng.

Thế là chúng mình lại đi vay mượn để cố đóng cho bằng hết. Với hy vọng là căn nhà hoàn thành, nếu ko còn đủ sức để ở thì ít ra cũng bán đi để cắt được một phần lỗ và trả nợ ngân hàng.

Nhưng cuối cùng hoá ra đều hứa lèo cả! Và giờ tất cả đều là con nợ của ngân hàng. Còn nhà thì vẫn chưa lấy được!

Tuần này, Uỷ ban Kiểm tra TƯ sẽ đến kiểm tra. Tụi mình hy vọng rằng, hợp đồng ma quỷ của Công ty 36 Bộ Quốc phòng và Báo CAND sẽ lộ ra. Nhưng hơn cả là hy vọng căn nhà sẽ hoàn thành.

Rất nhiều bạn bè mình đã dành vốn liếng ki cóp trong nhiều năm trời vì căn nhà đó.
Thật nực cười, tụi mình làm báo, viết đủ các bài điều tra. Nhưng bài điều tra để bảo vệ quyền lợi của chính mình thì lại không viết được, khi mà nhiều người trong số những người mua nhà không dám lên tiếng vì e sẽ làm phật lòng TBT của mình.

Các bạn đồng nghiệp ở các báo, nếu muốn viết bài, hãy liện hệ với chúng mình. Hãy liên hệ với bất cứ ai ở báo CAND. Họ đều là sĩ quan, cán bộ báo CAND. Đây là lời kêu cứu chính thức của các nạn nhân chúng mình!

Tiện ngành CA đang bê bối, bóc phốt luôn một thể cho đỡ cay đắng, uất hận!


Tô Lan Hương
FB Tô Lan Hương


Người Việt ngây thơ


Người Việt ngây thơ. Ảnh: Internet

Chỉ một thời gian ngắn sau khi cộng sản Hà Nội chiếm được miền Nam vào cuối tháng Tư năm 1975, người dân miền Nam đã có câu nói bỡn cợt “Đảng đã cho ta sáng mắt, sáng lòng, cho nên nhạc sĩ Văn Vĩ bỏ dậy đánh đờn, chạy Honda ôm kiếm sống”. Dù chỉ là câu nói đùa nhưng ngẫm ra, thật là đắng cay, chua xót cho những người đã lầm tin vào chế độ cộng sản. Tại sao? Nhạc sĩ Văn Vĩ vốn bị mù cả 2 mắt.

Tiếc thay, người dân Việt Nam trải qua gần 43 năm rồi, nhưng dường như đa số không được may mắn như Văn Vĩ, còn rất nhiều người vẫn tin tưởng vào sự tuyên truyền dối trá, lừa bịp, cách hành xử gian manh, đầy thủ đoạn đê tiện của chế độ CSVN từ ngày thành lập cũng như từ khi cướp được chính quyền.

Sự ngây thơ, nhẹ dạ, mù quáng tin tưởng vào những lời hứa hẹn, khoa trương, gian dối của chế độ cộng sản, không chỉ ở những người dân ít học, thiếu hiểu biết, không có điều kiện giao tiếp với xã hội văn minh, tự do, dân chủ, mà ngay cả thành phần trí thức, có học, có bằng cấp, có hiểu biết, cũng vẫn mắc phải khiến cô giáo Trần Thị Lam ở Hà Tĩnh có cảm hứng sáng tác bài thơ “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải không Anh?”

Một vài sự việc vừa qua cho thấy, sự nhẹ dạ, ngây thơ của người Việt Nam dường như không có thuốc chữa. Điển hình là việc người dân Đồng Tâm gửi một Tâm Thư đến hội nghị trung ương 7 khóa XII của đảng CSVN, dự trù họp cuối tháng 4 đầu tháng 5.2018 sắp tới. Bức Tâm Thư được trang Tiếng Dân đăng ngày 19.04.2018, và bài viết trên Facebook của bà Dương Hằng Nga, một nạn nhân của Vũ Nhôm thời chưa bị lò của ông Tổng Trọng nấu chảy.

Đọc Tâm Thư của người dân Đồng Tâm, Mỹ Đức và bài viết của bà Dương Hằng Nga, dễ dàng nhận thấy người dân Đồng Tâm, đại diện là ông Lê Đình Kình cũng như bà Nga đều vẫn rất ngây thơ, tin tưởng vào đảng, vào chính quyền chế độ cộng sản một cách khó hiểu.

Không bàn đến nội dung dài 5 trang của Tâm Thư do 9 người ký tên, đại diện toàn thể dân Đồng Tâm, chỉ nêu lên đoạn sau đây để thấy rõ người dân VN nói chung, dân Đồng Tâm nói riêng vẫn còn rất mơ hồ, ảo tưởng về chế độ CSVN hiện nay: “Nhân dân xã Đồng Tâm – đảng viên cũng như người ngoài đảng – không chống Đảng và Nhà nước, người dân chúng tôi không hề có hành vi hay ý định lật đổ hay làm suy yếu chính quyền! Chúng tôi chỉ căm thù và kiên quyết chống bọn tham nhũng, cho dù có phải đổ máu hoặc hy sinh tính mạng”.

Chính ông TBT Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố: Chống tham nhũng khó vì là ta tự đánh ta. Thế thì căm thù và kiên quyết chống ai khi chống tham nhũng, nếu không phải là Đảng và Nhà nước?
Bài viết của Dương Hằng Nga, sau khi tố cáo sự lộng hành của con chuột bốn sao hai gạch trong ngành công an Lê Văn Tam xây biệt phủ cả 100 tỉ đồng dưới thời Vũ Nhôm (chưa bị nấu chảy), bà Nga lại đề nghị (hay yêu cầu?) chính quyền Đà Nẵng công khai xin lỗi, đồng thời bồi thường những thiệt hại nặng nề về tinh thần và vật chất cho mình cùng gia đình.

Dường như bà Dương Hằng Nga đang có giấc mơ thì phải. Chế độ CSVN từ trước đến nay, hiếm khi xin lỗi công khai và bồi thường thiệt hại về tinh thần và thể chất cho những nạn nhân như trường hợp của bà. Người tù thế kỷ Huỳnh Văn Nén, trải qua 17 năm tù oan, suýt “dựa cột” mấy lần, nhưng may mắn thoát chết, cùng với luật sư kiện cáo liên tục, may ra được 30 phút xin lỗi. Còn trường hợp của bà, có khiếu nại cho tới khi chế độ này sụp, chế độ khác lên thay, thì may ra đón nhận được lời xin lỗi.

Nếu chịu khó quan sát, theo dõi và phân tích, nhận định công cuộc đốt lò của Tổng Trọng, dễ dàng nhận thấy chiến dịch chống tham nhũng của ĐCSVN chỉ là một cuộc thanh trừng rộng lớn trong nội bộ. Hầu như những khúc củi tươi to đùng vừa bị đút vào lò đều thuộc phe cánh của “đồng chí X” và Trần Đại Quang.

Biến cố ở Đồng Tâm, sở dĩ đến ngày hôm nay được tạm yên, không phải vì chế độ CSVN chịu thua người dân mà vì chủ tịch thành phố Hà Nội, cựu tướng công an Nguyễn Đức Chung tạm thời phải chịu lép vế vì chưa biết có bị rờ gáy, bị đút vào lò của Tổng Trọng hay không? Mọi hành động bất lợi của Chung vụ Đồng Tâm trong lúc này có thể khiến Chung bị đẩy nhanh vào trong cái lò tôn đang cháy bừng bừng, nóng hừng hực của Tổng Trọng.

Cho dù 7 trong 9 người ký vào Tâm Thư nói trên là những đảng viên lâu năm, kỳ cựu, nhưng chỉ là đảng viên cấp thấp ở địa phương, bản chất của họ vốn chỉ là những nông dân hiền lành, chất phác, dễ dàng tin theo những hứa hẹn hão huyền của đảng. Hoạt động trong chi bộ xã nhỏ bé, co cụm, không có nhiều điều kiện tiếp xúc rộng rãi với xã hội, không hiểu được cơ cấu hoạt động, phương châm hành xử của chế độ CS nên tiếp tục gửi tâm thư cho đảng là điều dễ hiểu, dễ thông cảm.

Biến động trong việc chống lại việc cưỡng chế đất ở Cống Rộc, Tiên Lãng năm 2011 của Đoàn Văn Vươn là một bài học thật rõ ràng cho những ai còn mù mờ về bản chất của ĐCSVN. Chính Nguyễn Tấn Dũng lúc còn quyền lực trọn vẹn trong tay, tuyên bố vụ cưỡng chế đất đai của Đoàn Văn Vươn là sai nhung Vươn vẫn phải đi tù 5 năm và đại tá Đỗ Hữu Ca, giám đốc công an Hải Phòng, chỉ huy trưởng vụ tấn công vào “căn cứ” Đoàn Văn Vươn, “trận đánh đẹp, có thể viết thành sách”, đã được thăng thiếu tướng, chỉ vài tuần trước phiên xử phúc thẩm của anh em Đoàn Văn Vươn!

Nhắc lại để thấy rằng ngày 15.04.2017, nếu nông dân Đồng Tâm không nhanh chóng bắt giữ 38 cán bộ, cảnh sát cơ động làm con tin, chuyện gì sẽ xẩy ra? Liệu chế độ CS Hà Nội, đại diện là Nguyễn Đức Chung có để cho người dân Đồng Tâm yên ổn đến ngày hôm nay? Chắc chắn là không!

Chế độ CS Hà Nội đang đấu đá, thanh trừng nhau quyết liệt nên vụ Đồng Tâm tạm thời được gác qua một bên, chưa rờ tới, nhưng chắc chắn rồi sẽ được đem ra xử lý lại. Phe nào trong đảng thắng thì vụ người dân bắt cóc con tin ở Đồng Tâm cũng không thể chìm xuồng sau hội nghị trung ương 7 khóa XII, mà sẽ được xử “đúng người, đúng tội”. Cụ Lê Đình Kình và người dân Đồng Tâm nên chuẩn bị tinh thần.

Trường hợp bà Dương Hằng Nga thì khác, là nhà báo, tiếp xúc, lăn lộn, va chạm với những đối tác đủ mọi thành phần trong chế độ, trong xã hội nhiều năm, vẫn còn rất ảo tưởng về sự công minh, chính trực của một chế độ nổi tiếng tham nhũng, gian ác, tàn độc nhất trong lịch sử loài người.

Hãy nhìn lại tổng thể những sự việc, biến cố, thảm họa xảy ra khắp nơi trên đất nước ngày hôm nay để nhận định cho đúng bản chất của chế độ cộng sản, từ việc cho khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, thảm họa Formosa, nhà máy nhiệt điện Ninh Thuận, lũ lụt ở Hố Hô, Quảng Bình… đến những vụ cướp đất của dân oan, những chuyện xây tượng đài kỷ niệm hàng ngàn tỉ.

Hãy nhìn những biệt phủ đáng giá hàng trăm tỉ của các quan chức cộng sản trung ương, cấp thành phố, những biệt thự to lớn, hào nhoáng của các quan chức xã, huyện, các thị trấn, các xe siêu sang của con cái, gia đình họ, cùng cuộc sống xa hoa, ăn chơi, hưởng thụ của tầng lớp này.
Trong quá khứ đã có biết bao kiến nghị của câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, bao nhiêu tâm thư của các nhân sĩ, trí thức, cán bộ lão thành được gửi đến trung ương đảng CSVN, Bộ Chính trị… đi thẳng vào sọt rác. Chế độ CSVN hoàn toàn im lặng, không trả lời, không phản ứng trước các tâm thư, kiến nghị này.

Mới có vài con chuột cống to đùng bị thộp cổ vì đấu đá, tranh giành quyền lực, người dân đã nhảy cẫng lên, vỗ tay hoan hô, vui mừng, bàn tán, tranh luận rôm rả, cứ như đảng CSVN sắp sửa giải tán, trả lại quyền tự quyết cho người dân. Mừng đến nỗi có ông luật sư bơm ông Củ Lá cạch cạch… trở thành hào kiệt. Trước ông luật sư đang được đề cử giải Nobel về nghệ thuật nâng bi còn có ông nhà giáo, kiêm thi sĩ chuyên trị thơ ngũ ngôn, bơm ông Củ Lá tới bến.

Tất cả chỉ là thủ đoạn của “ngài” Tổng Trọng, rập khuôn Đã Hổ, Diệt Ruồi của Tập Cận Bình để củng cố địa vị của mình, ngoài lý do ngân sách trống rỗng, nếu không lấy lại một phần của cải của bọn quan tham, tiền đâu trả nợ và nuôi bộ máy ăn hại này?

Nhà báo Phạm Đoan Trang đã có bài viết Chúng Ta Mừng… Ít Thôi, đăng trên Tiếng Dân ngày 18.04.2018 để cảnh báo người dân, chớ có ngây thơ, nhẹ dạ, hãy đề phòng thủ đoạn của chế độ, đừng quá vui mừng để quên đi thực tại là đám lông xơ xác của mình đang sắp sửa bị vặt nốt.

Đừng quên rằng các trạm BOT vẫn tồn tại, thuế xăng, dầu sẽ tiếp tục tăng để bảo vệ môi trường (chung quanh dinh thự các quan chức, cán bộ, đảng viên ĐCS), thuế tài sản rồi sẽ được thông qua và hàng chục các loại thuế khác sẽ được sáng tạo hay tăng “đột biến” nay mai.


Đám tham quan cùng lũ mafia đỏ có bị tù tội, giam giữ vài thằng hay vài chục thằng thì xã hội vẫn không thể sạch sẽ, tốt đẹp, có văn hóa, có công lý, bình đẳng hơn khi cơ chế độc tài, lưu mạnh, tàn độc, gian dối, thâm hiểm vẫn tồn tại.


© Thạch Đạt Lang

Điều luật vấy máu này phải được đưa vào “lò”


Ông Trần Ngọc Căng – Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi. Ảnh: internet

Cho phép chính quyền thu hồi đất của dân để giao cho doanh nghiệp làm dự án được quy định tại Điều 62 Luật Đất đai là quy định thất đức nhất trong hệ thống luật pháp hiện hành của nước ta. Quy định này không chỉ chống lại nhân dân, chống lại Hiến pháp mà còn chống lại cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam, đe dọa sự tồn vong của chế độ.

Về điều luật “vấy máu” này, tôi đã viết bài “Lợi ích nhóm nằm trong Luật Đất đai” (‘Lợi ích nhóm’ nằm trong Luật Đất đai) đăng trên Một Thế Giới, định “ngồi 49 ngày” không nói về chuyện này nữa, nhưng tin tức liên quan đến điều luật này diễn ra không dứt. Làng cổ Nam Ô bị xóa sổ, hàng ngàn hộ hàng vạn dân rơi vào cảnh mất nhà mất đất chỉ tại một dự án ở Đồng Nai mà báo Pháp luật Việt Nam phải gọi là “oán khí tại dự án tỷ đô”, chính quyền tỉnh Quảng Ngãi thậm chí còn “hỏa tốc” đề nghị dời cả đồn biên phòng để giành đất cho doanh nghiệp làm dự án … cùng vô số những cảnh tương tự diễn ra hàng ngày không bút mực nào tả xiết. Ngay cả cái làng phong Hòa Vân, nơi sinh sống và chữa bệnh cho những người bị bệnh cùi dưới chân đèo Hải Vân hơn nửa thế kỷ nay cũng bị chính quyền TP. Đà Nẵng thời ông Nguyễn Bá Thanh tước đoạt giao cho đại gia làm dự án… treo, người bệnh bị đuổi ra khỏi môi trường sống. Làng mạc mất dần, bờ biển bị các đại gia lần lượt chiếm cứ, nông dân mất dần đất canh tác bị buộc phải rời khỏi nơi chôn nhau cắt rốn mang theo mồ mả tổ tiên, không ít người đã chịu không nổi phải đứng lên giành lại đất, bị quy là “phản động”, bị đẩy vào chốn lao tù, kéo theo đó là hàng loạt đại gia bất động sản trở thành tỷ phú đô la.

Theo Hiến pháp thì đất đai thuộc “sở hữu toàn dân”, điều đó tuy khó nghe nhưng bảo rằng đó là nguyên nhân của tình trạng nông dân bị thu hồi đất vô tội vạ thì không thể nào giải quyết được tình trạng nông dân mất đất, vì phải thay đổi Hiến pháp. Mà chờ đến thay đổi Hiến pháp thì liệu ruộng vườn của nông dân sẽ còn được bao nhiêu mảnh ? Tôi đương nhiên cũng không ủng hộ việc lợi dụng vấn đề đất đai vì mục đích chính trị nhằm thay đổi chế độ. Chế độ này đang theo cơ chế thị trường, dù là cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, nhưng chế độ tuyên bố xác lập cơ chế thị trường đầy đủ, tất nhiên là tôi ủng hộ cơ chế thị trường đầy đủ đó. Không thấy ai tuyển tôi làm “dư luận viên”, nhưng nếu tuyển làm “dư luận viên” để tuyên truyền cho cơ chế thị trường đầy đủ mà chế độ này đang quyết tâm xác lập, tôi tự nguyện nhận lời liền à, mà không cần nhận thù lao đâu.

Để không lan man lạc đề, tôi xin nhắc lại nội dung chính mà stt này đề cập: Vấn đề thu hồi đất. Việc Nhà nước thu hồi đất vì những lý do được nêu tại Điều 61, 64 và 65 của Luật Đất đai vì mục đích an ninh quốc phòng, vì tự nguyện trả lại đất, vì đe dọa đến tính mạng con người … thì hợp lý và không có vấn đề gì lớn. Nhưng thu hồi đất để “phát triển kinh tế-xã hội vì lợi ích quốc gia, công cộng” quy định tại điều 62 thì là nguyên nhân của mọi nguyên nhân của những vấn đề nghiêm trọng.

Dưới khái niệm mỹ miều và mơ hồ để “phát triển kinh tế-xã hội vì lợi ích quốc gia, công cộng”, điều luật này cho phép chính quyền cấp tỉnh trở lên quyền thu hồi đất của dân để giao cho các doanh nghiệp, bất kể là doanh nghiệp nhà nước hay doanh nghiệp tư nhân để làm các dự án được ghi rõ là : khu đô thị mới, dự án khu dân cư nông thôn, dự án chế biến nông, lâm, thủy, hải sản…. Nghĩa là, bất cứ ngôi làng nào, bất cứ mảnh đất nào của dân đều có thể bị chính quyền tước đoạt để giao cho các đại gia làm dự án.

Bất cứ đại gia bất động sản nào muốn cướp đất của dân để làm dự án, chỉ cần thuyết phục hoặc mua chuộc Bí thư hoặc chủ tịch cấp tỉnh là xong (tôi không nói tất cả bí thư, chủ tịch đều bị mua chuộc). Có không ít dự án được phân lô bán nền với giá bán cao hơn hàng trăm lần giá mà doanh nghiệp bỏ ra “đền bù” để lấy đất của dân. “Chạy dự án” không có gì khó khăn cả, chỉ cần có tiền. Đối với các đại gia có thế lực, họ còn có khả năng bịt miệng báo chí, đó là lý do có những tập đoàn đã chiếm lĩnh đất đai khắp mọi nơi nhưng không có một dòng oan trái nào từ nông dân lọt lên các mặt báo. Hơn 80% khiếu kiện của dân đưa lên các cơ quan trung ương là khiếu kiện về đất đai, chủ yếu là các khiếu kiện về tình trạng vô luân này. Vì sao tình trạng khiếu kiện triền miên không dứt ? Đơn giản là những kẻ cướp đất đều được điều 62 này bảo vệ.

Đây là tình trạng đầu cơ đất đai lớn nhất, nó bẩn thỉu và vô luân nhất vì được luật pháp tiếp tay. Muốn làm dự án phát triển kinh tế gì đó thì doanh nghiệp phải mua lại sòng phẳng của nông dân theo giá thuận mua vừa bán, cái lẽ công bằng đó hàng chục năm nay người dân kêu không thấu trời.

Sửa điều luật này được không? Với cơ chế ban hành luật như hiện nay, xin trả lời là không. Bởi vì, các nhóm lợi ích do các đại gia này chi phối có chân rết khắp các cơ quan tham mưu soạn thảo luật, những người tham mưu này có mặt tận cửa phòng ngủ của nhiều vị lãnh đạo cấp cao, họ được hậu thuẫn bởi nhiều giáo sư tiến sĩ. Các vị lãnh đạo cấp cao chỉ được đọc các báo cáo do họ mang tới, cho ý kiến theo những gì họ đã soạn sẵn. Đó là lý do đã có rất nhiều đại biểu Quốc Hội phản đối điều khoản này, phản đối một cách gay gắt, nhưng chẳng ăn thua. Điều khoản về thu hồi đất của Luật Đất đai trước và Luật Đất đai hiện hành không có gì thay đổi. Tới đây, Bộ Đất đai còn công khai ý đồ tăng phạm vi Nhà nước thu hồi đất trong quá trình rục rịch sửa đổi Luật.

Chỉ còn một cách là đưa cái điều 62 này vào “lò” để đốt. Để thúc đẩy biến điều luật này thành củi, tôi không kỳ vọng nhiều vào vai trò của báo chí chính thống khi nhiều tờ báo lớn đã biến thành công cụ của cac đại gia bất động sản. Tôi chỉ kỳ vọng vào mạng xã hội.


Hoàng Hải Vân
FB Hoàng Hải Vân

Cần chuẩn bị gì để vào dự phiên tòa xét xử nghi can mật vụ Việt Nam Nguyễn Hải Long tại Berlin?


Hôm 24.4.2018 tới đây, Tòa Thượng thẩm Berlin sẽ bắt đầu xét xử buổi đầu tiên trong tổng số 21 phiên xét xử vụ án bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và người bạn gái Đỗ Thị Minh Phương, dự kiến sẽ rất đông kiều bào đến dự. Cảnh sát Đức được lệnh bảo vệ an toàn tuyệt đối các phiên tòa.

Phiên tòa đầu tiên sẽ diễn ra lúc 9 Giờ 30, tại phòng xử án số 701, đường Turmstr. 91, 10559 Berlin ( Foto: Tòa án Bang Berlin)

Thông tin mới nhất nhận được, đây là phiên tòa khai mạc nên sẽ có rất nhiều phóng viên báo chí của Đức và quốc tế tới đưa tin ngay tại chỗ, nhiều chương trình truyền hình dự kiến phát hình trên toàn thế giới các diễn biến trước và sau phiên tòa.

Nghi can Nguyễn Hải Long có quốc tịch Việt Nam là một bị cáo quan trọng cần được bảo vệ, lực lượng an ninh Đức đã được phân công đảm bảo an toàn vòng trong, đề phòng bị tấn công bất ngờ nhằm „giết người diệt khẩu“.

Một người có hàng chục năm hoạt động trong Bộ Công an Việt Nam cho biết “ Thông thường những trường hợp xét xử quan trọng như vậy đều cử cơ sở nằm vùng trà trộn vào đám người Việt Nam tới dự phiên tòa, mục đích để nắm bắt và thông tin kịp thời những diễn biến tại phiên tòa để chuyển về Hà Nội phân tích và định ra các phương án đối phó. Tuy nhiên họ sẽ không tấn công trực tiếp người khác ngay tại nơi xử, vì nhiệm vụ của họ chỉ là thu thập thông tin“.

Cửa vào Tòa án Berlin
Biển báo Tòa án và Viện Công tố Berlin 
Biển báo „Cấm mang vào tòa nhà này SÚNG ĐẠN và những đồ vật GÂY NGUY HIỂM cũng như  MÁY QUAY PHIM hoặc MÁY CHỤP ẢNH ! “ 

Theo quy định của Tòa, đây là một phiên tòa xử công khai nên bất cứ công dân nào đang sống tại Đức đều có thể đến tham dự mà không cần phải đăng ký trước. Đối với các cá nhân là người có Quốc tịch Việt Nam đang định cư tại Đức cần mang theo Hộ chiếu với giấy phép cư trú của Đức còn giá trị, với người mang Quốc tịch Đức thì mang theo thẻ căn cước cá nhân.

Khi cầm theo các túi, ba lô đựng đồ vật cá nhân, chú ý không được mang vào các đồ vật sắc nhọn, dao kéo v.v. có thể gây sát thương cho người khác. Nước uống hay chất lỏng cũng phải để lại bên ngoài vì tại đây có chế độ kiểm tra an ninh nghiêm ngặt, một trạm cùng máy soi an ninh đặt ngay sau khi vào cổng chính, trạm thứ hai đặt trước khi vào phòng xét xử như ở các sân bay quốc tế.

Do đó, các bạn nào muốn tham dự cần phải đến sớm ít nhất 30 phút để xếp hàng chờ khám xét ở cổng tòa án và sau đó xếp hàng chờ khám xét ở cửa phòng xử.

Đặc biệt, khi ngồi trong phòng xử các bạn phải tắt điện thoại, cấm không được quay, chụp hay ghi âm. Nếu có tiếng chuông kêu thì sẽ bị xử phạt 150 Euro đối với người mang thiết bị gây ồn này.

Ngôn ngữ trong phiên tòa tất cả là tiếng Đức, nhưng vì bị cáo Nguyễn Hải Long và một số nhân chứng là người Việt mà không biết tiếng Đức, nên Tòa án có chuẩn bị thông dịch viên để dịch ra tiếng Việt, nhưng lời dịch không phát ra hệ thống loa của phòng xử, mà bị cáo hay nhân chứng v.v. phải đeo tai nghe (Headphone) mới nghe được lời dịch. Hệ thống âm thanh trong phòng xử chỉ phát tiếng Đức ra loa bằng mà thôi.

Lịch các phiên tòa xét xử vụ án bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và Đỗ Thị Minh Phương
Đội đặc nhiệm chống khủng bố "BFE +" đưa nghi can Nguyễn Hải Long vào đồn Cảnh sát Đức


Quốc Phong
Thoibao

30 tháng 4 và câu chuyện về đất


Đất đai của những người đi kinh tế mới ngày càng thu hẹp


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe
Xáo động về đất đai

Sở dĩ khi nhắc đến ngày 30 tháng 4, ngày mà với người Việt Nam Cộng Hòa ở phía Nam vĩ tuyến 17 là ngày quốc hận, quốc tang thì với người Cộng sản Bắc Việt, đây là ngày chiến thắng, ngày mỹ mãn nhưng với nhân dân Việt Nam, ngày 30 tháng 4 lại là cột mốc lịch sử đóng vai trò xuất phát điểm cho những xáo động về đất đai mãi đến ngày nay. Và càng ngày, sự xáo động về đất đai, về quyền làm chủ trên mảnh đất của người dân đang ngày càng trở nên báo động.

Nói về mức độ an tâm của người dân về nhà ở, đất ở dưới thời Việt nam Cộng Hòa, nhà thơ Đỗ Trung Quân chia sẻ: “Hồi đó là mọi thứ đều giấy tờ rõ ràng, không ai lo sợ về chỗ ở của mình hết vì mình có nhà có cửa là nó thuộc quyền sở hữu của mình rồi, về cảm giác hoang mang thì không có đâu tại vì mọi thứ đều có luật pháp hết, đâu có dễ mà như bây giờ. Nếu ai có gia đình, tài sản dù lớn dù nhỏ gì đều hợp pháp đều có giấy tờ, đều có luật pháp hết. Đơn giản ví dụ như ngày xưa nhà bán nhà này đi nhà khác, tức là bán nhà này rồi đi ở nhà khác, đổi chỗ ở là không bị lo âu là nhà kia có hợp pháp, hợp lệ hay không, có bị treo hay không, không có chuyện đó.”

Nhà thơ Đỗ Trung Quân chia sẻ thêm rằng thời đó, ông vẫn còn là một thiếu niên, dường như ông không để ý gì đến chuyện đất đai hay nhà cửa. Nhưng rõ ràng cảm giác an tâm và ổn định từ gia đình có tác động không nhỏ đến tâm hồn ông. Thời đó, ông chưa bao giờ chứng kiến cảnh người ta bị cưỡng chế nhà cửa hay đất đai như bây giờ.

Hồi đó là mọi thứ đều giấy tờ rõ ràng, không ai lo sợ về chỗ ở của mình hết vì mình có nhà có cửa là nó thuộc quyền sở hữu của mình rồi, về cảm giác hoang mang thì không có đâu tại vì mọi thứ đều có luật pháp hết, đâu có dễ mà như bây giờ. Nếu ai có gia đình, tài sản dù lớn dù nhỏ gì đều hợp pháp đều có giấy tờ, đều có luật pháp hết.

-Đỗ Trung Quân
Và với một thi sĩ, một nghệ sĩ, việc chứng kiến đồng loại bị cưỡng chế, bị đẩy ra đường là một vết thương khó tả. Trừ khi anh ngoảnh mặt làm ngơ hoặc đồng lõa với việc người khác bị hất ra đường như một hiển nhiên trong phép toán tư lợi của anh thì việc ấy bình thường, còn một khi anh còn nghĩ đến con người, anh còn biết rung động thì chắc chắn việc đồng loại bị hất ra đường hay việc lãnh thổ quốc gia bị ngoại bang cắt xén, giày xéo không thể làm anh ăn ngon, ngủ yên được.

Có thể nói rằng vấn đề đất đai hiện nay là một vấn đề nhức nhối của xã hội. Bởi quyền sở hữu đất đai từng có trước 30 tháng 4 năm 1975 đã bị hô biến thành quyền sử dụng đất lâu dài. Mà quyền sử dụng chỉ là một trong các thuộc tính của quyền sở hữu gồm: Chiếm dụng; Sử dụng và; Định đoạt. Một khi không có quyền sỡ hữu thì hai thuộc tính còn lại cũng mất, đây là kẽ hở pháp luật lớn nhất để những tay quan chức địa phương có thể lợi dụng làm càn.

Bởi người dân chỉ có quyền sử dụng lâu dài nhưng bị lấy mất quyền chiếm dụng và định đoạt. Nên mỗi khi có tập đoàn kinh tế hay công ty nào đó muốn chiếm dụng một diện tích đất nào đó mà người dân đã thụ đắc lâu năm, họ chỉ cần làm việc với chính quyền địa phương có tham nhũng để lên dự án có tính xã hội hóa, sau đó mượn tay chính quyền địa phương đó để chiếm dụng trên danh nghĩa thu hồi đền bù. Và người dân cũng không có quyền định đoạt nên giá trị đền bù do chính quyền địa phương định đoạt, áp giá rẻ rúng. Điều này kéo theo hệ lụy oan sai về đất triền miên.

Đòi lại công bằng

Ông Phan Xuân Lương, người đã nỗ lực đấu tranh đòi công bằng về đất đai lâu năm, hiện sống ở Buôn Ma Thuột, Đắc Lắc, chia sẻ: “Thì theo tôi thấy tình hình sử dụng đất đai của Việt Nam mình không ổn định được. Mỗi người dân chỉ có giấy quyền sử dụng đất thôi mặc dù là tùy đất có ghi sử dụng lâu dài nhưng mà điều luật họ ràng buộc lúc nhà nước cần sử dụng đất để làm gì đó theo luật thì người dân phải hiến đất đó cho nhà nước sử dụng. Tất nhiên là sự đền bù một mức độ nào đó nó không được sự thỏa mãn. Quyền sử dụng đất đai thời Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975 là quyền sở hữu cá nhân, quyền định đoạt mảnh đất của mình. Như Mỹ chẳng hạn, ví dụ như có công trình nào đó thì người ta đền cho chủ sở hữu mảnh đất đó gấp 4 lần nhưng nếu họ không chịu thì có thể kiện ra tòa nhưng ở Việt Nam thì khi nhà nước đưa ra rồi làm sao đó 80% người ủng hộ thì 20% còn lại buộc phải theo.”

Ông Lương chia sẻ thêm, hầu hết những oan sai về đất đai ở Tây Nguyên Việt Nam đều có dính đến chương trình kinh tế mới sau 30 tháng 4 năm 1975. Nghĩa là thời đó, những gia đình có nhà cửa ổn định, kinh tế tương đối vững ở đồng bằng đã hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước đi kinh tế mới, khai thác đất hoang ở Tây Nguyên để trồng trọt, tạo ra lương thực.

Các gia đình muốn có được lương thực thì phải phát hoang, tạo ra những nương rẫy rộng lớn trên vùng đất Tây Nguyên để trồng trọt, thu hoạch. Việc khai hoang, trồng trọt và thu hoạch được sự đồng viên, hỗ trợ từ nhà nước và tất cả quĩ đất khai hoang được mặc định là của các ông chủ, bà chủ “kinh tế mới”. Nhưng đùng một cái, chính sách Khoán 10, rồi chính sách thu hồi đất diễn ra liên tục, quĩ đất khai hoang của người dân teo tóp lại còn chưa được 10% so với trước. Bên cạnh đó, có hàng trăm nỗi hoang mang về đất đai đang ngày càng hiện rõ.

Thực tế tôi thấy nhiều cái còn rất bất cập, như tôi và nhiều gia đình ở đây từ khi vào đây theo chương trình kinh tế mới của nhà nước thì họ phát dọn lên nhưng bây giờ theo một hình thức nào đó mà bây giờ người ta đang mất dần quyền sử dụng đất, thì càng ngày càng có nhiều người mang đơn thư, biểu ngữ…

-Phan Xuân Lương
Nói về vấn đề các tập đoàn, công ty toa rập với chính quyền địa phương để lấy đất của dân, ông Lương chia sẻ: “Bây giờ thực tế là cho dù người dân nộp thuế quyền sử dụng đất đai rất cao nhưng không có quyền định đoạt mảnh đất của mình. Thực tế tôi thấy nhiều cái còn rất bất cập, như tôi và nhiều gia đình ở đây từ khi vào đây theo chương trình kinh tế mới của nhà nước thì họ phát dọn lên nhưng bây giờ theo một hình thức nào đó mà bây giờ người ta đang mất dần quyền sử dụng đất, thì càng ngày càng có nhiều người mang đơn thư, biểu ngữ…”

Được và mất

Có thể nói rằng sau cột mốc 30 tháng 4 năm 1975, người Việt Nam bước vào một trang sử mới, trong đó, có những điểm được như người miền Nam có thể bắt xe đò, mua vé máy bay, chạy xe gắn máy hoặc mua vé tàu lửa đi thẳng ra Hà Nội, Lào Cai mà không cần qua một cửa an ninh của chế độ khác, không gặp khó khăn nào. Nhưng, cũng từ sau cột mốc lịch sử này, vấn đề đất đai bị qui vào sở hữu toàn dân đã gây khó khăn không nhỏ cho nhân dân và bên cạnh đó là sự mọc ra ngày càng nhiều các nhóm giới chức địa phương lợi dụng kẽ hở của luật pháp.

Có một điều lấy làm lạ là đất đai qui vào sở hữu toàn dân dựa trên cơ sở kinh tế tập trung bao cấp, hợp tác xã. Và nền kinh tế đó đã chấm dứt trong lịch sử phát triển kinh tế Việt Nam từ năm 1986 của thế kỉ trước, thay vào đó là nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Nhưng cái lõi của kinh tế thị trường lại nằm ở quyền tư hữu và quyền định đoạt cá nhân.

Nhưng ở đây, một nền kinh tế thị trường mà ở đó, quyền lớn nhất trong vấn đề tư hữu là quyền sở hữu đất vẫn còn là điểm mờ và câu chuyện về đất đai vẫn là câu chuyện của thời kinh tế tập trung bao cấp, hợp tác xã. Có thể nói rằng với đà này, Việt Nam khó mà ổn định về kinh tế, chính trị cũng như xã hội. Bởi vấn đề quản lý nhà nước, tự thân nó đã có mâu thuẩn nội tại và hàm chứa những cái ổ gian lận ở cấp quản lý địa phương.

Nghĩa là sau gần 50 năm hai miền Nam – Bắc thống nhất, sự hoang mang trên đất nước hình chữ S này vẫn không hề dừng mà nó chuyển hóa từ hoang mang chiến tranh sang hoang mang chỗ ở.


TTVN
RFA
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑