Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Vì sao báo nhà nước dám cắt lời Trần Đại Quang về luật Biểu tình?


Bài đăng ban đầu trên báo Tuổi Trẻ nay đã bị thay nội dung khác. Ảnh: BBC

Một phát ngôn chính trị của nhân vật chủ tịch nước Trần Đại Quang đã bị báo chí nhà nước thẳng thừng cắt xén, tạo ra một vụ việc ‘khóa miệng’ chưa từng có dành cho quan chức cao cấp này.

Ngày 19/6/2018, bài báo “Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật biểu tình” với nội dung ban đầu là “Tiếp xúc cử tri với vai trò đại biểu Quốc hội TP.Hồ Chí Minh, Chủ tịch Trần Đại Quang nói ông đồng tình với kiến nghị cử tri cần có luật Biểu tình và hứa báo cáo Quốc hội về nội dung này” – đăng trên báo Tuổi Trẻ – đã bị biến dạng chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi lên trang. Nội dung bài đã được sửa lại và không còn bất kỳ phát ngôn nào của Trần Đại Quang liên quan luật Biểu tình, mà chỉ còn thấy ông Quang ‘chuyên chính vô sản’ về những vụ việc nghiêm trọng xảy ra tại Bình Thuận, TP.Hồ Chí Minh là “do các đối tượng chống đối, kích động, lôi kéo”.

Vụ ‘khóa miệng’ trên là lần thứ ba trong vòng hơn một năm xảy đến đối với giới quan chức cao cấp ở Việt Nam – sau Đinh La Thăng và Trương Minh Tuấn.

Vào cuối tháng Tư năm 2017 khi còn là bí thư thành ủy TP.HCM, Đinh La Thăng đã vội vã làm bản giải trình về trách nhiệm của ông ta khi còn là Chủ tịch hội đồng thanh viên Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, sau đó chỉ đạo Văn phòng thành ủy gửi đến 200 ủy viên trung ương như một cách “minh bạch hóa thông tin” và phản bác kết luận kiểm tra của Ủy ban Kiểm tra trung ương đối với những sai phạm bị xem là “rất nghiêm trọng” của ông Thăng. Nhưng ngay sau đó, Văn phòng trung ương đảng đã chỉ thị thu hồi toàn bộ bản giải trình của ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng. Thu thẳng tay từ những người còn chưa kịp bóc bao thư, không cần một sự tế nhị nào.

Gần một năm sau, ngay sau khi Thanh tra chính phủ công bố kết luận thanh tra vụ ‘MobiFone mua AVG’ vào tháng Ba năm 2018, bản giải trình của Bộ trưởng thông tin và truyền thông Trương Minh Tuấn nhưng không ký tên mà chỉ in dấu treo của Bộ TT-TT cũng đã bị “thu hồi”. Nhưng còn nặng nề hơn trường hợp Đinh La Thăng, quyền tự do ngôn luận của “kẻ bịt miệng” báo chí nhà nước là Trương Minh Tuấn đã bị chính những đồng chí không đồng lòng của ông ta bịt miệng lại.

Dấu hỏi rất lớn là vì sao phát ngôn về luật Biểu tình của Trần Đại Quang lại bị thẳng tay cắt xén?

Kể từ Đại hội 12 của đảng cầm quyền vào đầu năm 2016 đến nay, đây là lần đầu tiên Trần Đại Quang hé ra thái độ ‘cần luật Biểu tình’, bất chấp việc vào thời còn là bộ trưởng công an, ông Quang đã được giao soạn thảo luật Biểu tình nhưng đã rất nhiều lần bộ này nại ra nhiều lý do ‘chủ quan và khách quan’ để xin lùi bộ luật quyền dân mà đảng cầm quyền và chính phủ đã nợ người dân suốt từ Hiến pháp năm 1992 đến nay.

Nhưng cũng còn một mẩu chuyện bí ẩn khác cần tham khảo: sau cuộc tổng biểu tình ngày 10 tháng Sáu và đặc biệt là cuộc biểu tình thành công ở Sài Gòn, một số ý kiến cho rằng cuộc biểu tình này có thể được ngấm ngầm hậu thuẫn bởi một thế lực chính trị nào đó trong nội bộ đảng cầm quyền. Thế lực đó có thể liên quan gián tiếp hoặc trực tiếp đến công an và do vậy công an mới không đàn áp dã man như trước đây. Và trên hết, thế lực chính trị giấu mặt đó muốn ‘mượn’ người dân, hay chính xác là lợi dụng người dân, để kích động một chiến dịch biểu tình trên quy mô lớn và kéo dài như mô hình ‘áo đỏ – áo vàng’ ở Thái Lan, nhằm gây áp lực mặc cả vị thế chính trị trong nội bộ đảng hay tạo áp lực đủ mạnh để yêu sách một chóp bu cao cấp nào đó của đảng phải từ chức… Tóm lại, chưa có gì gọi là ‘lấy dân làm gốc’ mà chỉ là trò lợi dụng dân để lật nhau.

Tại Hội nghị trung ương 7 vào tháng Năm năm 2018, người ta vẫn thấy Trần Đại Quang ngồi cạnh Nguyễn Phú Trọng trên bàn chủ tịch đoàn, thậm chí ông Quang còn dược giao điều hành phiên hai mạc của hội nghị này.

Nhưng dường như ngay trước Hội nghị trung ương 7 đã xảy đến một bí mật cung đình nào đó mà đã khiến ông Trọng im lìm hẳn.

‘Ai đã trót nhúng chàm thì sớm tự giác gột rửa’ và ‘mở đường cho người ta tiến’ là những phát ngôn đượm nét xuôi xị của Tổng bí thư Trọng trong một cuộc tiếp xúc với cử tri Hà Nội sau Hội nghị trung ương 7, cho dù ông Trọng vẫn không quên dùng bổ túc từ ‘lò đã nóng rực’.

Vào buổi chiều 17/6/2018 khi tiếp xúc cử tri tại quận Cầu Giấy (Hà Nội), ông Nguyễn Phú Trọng không còn đề cập một cách mạnh mẽ cùng những ngôn từ bóng bẩy và ẩn dụ về công cuộc ‘đốt lò’ của ông, trong khi lại cho rằng ‘vấn đề kê khai tài sản cán bộ là vấn đề rất khó, nhạy cảm bởi nó liên quan đến quyền đời tư, quyền bí mật cá nhân’, và ‘mong muốn cử tri tiếp tục tham gia đóng góp ý kiến để có thể hoàn thiện được luật này và sớm được Quốc hội thông qua’.

Có thể cho rằng phát ngôn trên của ông Trọng là một sự thừa nhận gián tiếp thất bại về chủ trương kê khai tài sản cán bộ và cao hơn nữa là ‘kiểm tra tài sản 1.000 quan chức’. Cũng là một dấu ấn tạm thời thất bại cho cuộc chiến được xem là ‘chống tham nhũng’ của ông Trọng.


Thiền Lâm

Cải thiện chiến lược hàng hải mới vùng Biển Đông


U.S. Navy photo by Mass Communication Specialist 2nd Class Declan Barnes/Released

THE DIPLOMA – Những nỗ lực của Trung Quốc trong việc đơn phương thay đổi hiện trạng ở châu Á hàng hải có thể nhìn thấy rõ nhất ở Biển Đông, nơi các đất nhỏ trước đây đang phát triển thành các tiền đồn quân sự. Hoa Kỳ cần phải thiết lập lại phương pháp đối phó với Trung Quốc ở Tây Thái Bình Dương và tiến tới một chiến lược hàng hải mới.

Sự tích tụ các lực lượng vũ trang và các cơ sở quân sự của Trung Quốc trên các đảo tranh chấp ở Biển Đông tỏ lộ những tham vọng của việc củng cố các tuyên bố chủ quyền mở rộng và thể hiện sự phát triển quân sự ngày càng tăng của Bắc Kinh đối với chuỗi đảo thứ hai và xa hơn nữa. Các máy bay ném bom tầm xa H-6K hạ cánh trên tiền đồn lớn nhất của Trung Quốc trong quần đảo Hoàng Sa có thể dự đoán những hành động tương tự trên các đảo Subi, Mischief, và Rạn san hô Fiery ở quần đảo Trường Sa. Sự củng cố của việc thiết lập căn cứ quân sự trong vùng tranh chấp Biển Đông là những thách thức sự ổn định trong khu vực với trật tự hiện tại. Trung Quốc tìm cách thay đổi hiện trạng thông qua các hành động quân sự gia tăng, huy động lực lượng quân sự và bán quân sự, và các đe dọa cưỡng chế – nhưng ngăn chặn các bước có thể gây ra xung đột.

Hoa Kỳ đang theo đuổi một số nỗ lực nhằm chống lại tham vọng bành trướng quyền lực của Trung Quốc, bao gồm việc đặt tên và bác bỏ các xác nhận đơn phương của Trung Quốc, tăng cường năng lực liên minh và tiến hành các hoạt động định hướng thường xuyên như thi hành quyền tự do hàng hải (FONOP). Để phản đối những hoạt động gây xáo trộn của Trung Quốc tại quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, Hoa Kỳ đã rút lại lời mời Hải quân Trung Quốc khỏi cuộc tập trận qui mô 2018 của Thái Bình Dương (RIMPAC) vào cuối tháng Bảy với lý do sự quân sự hóa của Trung Quốc không thích hợp với nguyên tắc của chương trình thao dợt quốc tế RIMPAC. Mặc dù nỗ lực gia tăng này, vẫn còn những lĩnh vực then chốt thiếu trong chiến lược hàng hải được đề xuất của Hoa Kỳ.

Chiến lược của Mỹ trong danh xưng Ấn Độ – Thái Bình Dương hiện tại của Hoa Kỳ coi trọng tầm quan trọng của việc bảo đảm rằng khu vực bắc cầu hai đại dương lớn, và nơi quyền lực có thể chiếm ưu thế trong nhiều thập niên tới, vẫn là chiến lược “tự do và cởi mở” của Hoa Kỳ. Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương dự tính tăng cường hợp tác với các đồng minh và đối tượng, với các thành viên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) 10 quốc gia còn lại là những điểm tựa.

Sự thúc đẩy quân sự của ông Tập Cận Bình tập trung vào việc mở rộng quyền kiểm soát của Bắc Kinh đối với các khu kinh tế quan trọng ở Ấn Độ-Thái Bình Dương.

Biển Đông là một tuyến hàng hải thương mại quan trọng đối với Trung Quốc; gần 30 phần trăm thương mại hàng hải của thế giới (và khoảng 40 phần trăm của Trung Quốc) qua lại khu vực bao gồm các khu “khu vực cấm/ chống truy cập” (A2 / AD). Khu vực này có tiềm năng cho Trung Quốc kiểm soát cả hai chuỗi đảo đầu tiên và chuổi đảo thứ hai do các điểm chốt hẹp có thể được kiểm soát bởi các lực lượng Mỹ và đồng minh. Nhiều vùng đất tranh chấp mà Trung Quốc đặt ra là nằm trong khu vực quan trọng này, và việc thiết lập quân sự tích cực của Trung Quốc đã biến những khu vực này thành các khu vực kiểm soát của Trung Quốc ngăn chặn quyền lực của Mỹ và đồng minh.

Trong khi Trung Quốc tiếp tục củng cố các tuyên bố của chuổi đảo thứ nhất, họ đã liên tục mở rộng về phía chuỗi đảo thứ hai, tìm cách cân bằng sức mạnh hàng hải ở Biển Đông với sự kết hợp giữa khả năng chống chiến hạm và chống máy bay của không quân. Ngoài các máy bay ném bom H-6K, các đảo nhân tạo của Trung Quốc hiện có khả năng phóng hỏa tiễn đất đối không HQ-9B và hỏa tiễn đạn đạo chống chiến hạm YJ-12B, cũng như thiết bị gây nhiễu sóng và radar. Hỏa tiễn đạn đạo chống chiến hạm hoạt động từ các sân bay Trường Sa có thể bao trùm các vùng đất rộng lớn của Biển Đông đến các căn cứ của lực lượng Hoa Kỳ, và máy bay ném bom H-6K và hỏa tiễn đạn đạo chống chiến hạm DF-26 có thể đến Guam, lãnh thổ quan trọng của Hoa Kỳ vàc căn cứ quân sự chiến lược của Mỹ. Hoa Kỳ cần phải nhanh chóng xem xét một chiến lược hàng hải nghiêm trọng để chống lại sự xâm lược các vùng chiến lược và thúc đẩy hợp tác liên minh với các đồng minh trong khu vực.

Thứ nhất, Hoa Kỳ cần mở rộng khả năng áp đặt tiền phạt đối với các vi phạm nghiêm trọng các tiêu chuẩn trong khu vực và quy định của pháp luật trong và xung quanh Biển Đông. Vì vậy, các hành động quân sự hóa của Trung Quốc đã không có chi phí nghiêm trọng đối với các chiến thuật trước đây. Việc từ chối Hải quân Trung Quốc khỏi cuộc tập trận quốc tế RIMPAC vẫn chỉ là một phản ứng trước sự xâm lược của Trung Quốc. Một phương pháp hoàn chỉnh của các biện pháp áp đặt tiền phạt cho hành vi phạm luật có thể rút ra trên một quá trình lựa chọn trong các nghiên cứu trước đó

Thứ hai, Hoa Kỳ cần nỗ lực gấp đôi, cả trong nước và hòa hợp với các nước cùng chí hướng, để cải thiện chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương trên các tuyến hàng hải được chia sẻ. Philippines đã có được thông tin tốt hơn về việc bố trí các lực lượng trong khu vực. Việt Nam, Malaysia và Indonesia, tất cả đều giữ tiềm năng là đối tượng trong khu vực để kiểm tra sức mạnh tùy ý với cả đối trọng dựa trên thông tin và dựa trên quy tắc. Hơn nữa, Hoa Kỳ nên nỗ lực nhiều hơn trong việc tổ chức các bên liên quan để cải thiện hiểu biết về lãnh hải . Washington cần phải khai thác tốt hơn sự hợp tác giữa các lực lượng vũ trang, Cảnh sát tuần hải, thi hành pháp luật, cũng như các thực thể dân sự và thương mại tham gia vào chiến lược “tự do và cởi mở” của giao thông hàng hải.

Các cuộc tập trận bảo vệ bờ biển trong khu vực này, được hỗ trợ bởi các quốc gia với các hạm đội được thành lập như Nhật Bản và Australia, cũng có thể cải thiện việc thi hành các tiêu chuẩn hàng hải quốc tế. Có tiềm năng trong việc phát triển hợp tác trong các hoạt động hàng hải như các hoạt động tìm kiếm cứu nạn và hỗ trợ nhân đạo và các hoạt động cứu trợ thiên tai cùng nhau.

Thứ ba, Hoa Kỳ nên hỗ trợ việc tạo ra một hải đội đa quốc gia kết hợp để kiểm tra những thay đổi đơn phương về hiện trạng trong khu vực. Một mô hình cho một liên minh hàng hải sẵn sàng là Tổ hợp lực lượng 150 (CTF 150), một nhóm quốc tế tìm cách phá vỡ các hoạt động khủng bố ở một số làn tuyến vận chuyển đông đúc nhất thế giới quanh Vịnh Aden và Biển Đỏ. Chỉ huy lực lượng đặc nhiệm có thể xoay vòng giữa một số quốc gia Đông Nam Á, tương tự như Chủ tịch ASEAN luân phiên.

Mục đích chính của một lực lượng đặc nhiệm hàng hải mới sẽ không lặp lại việc thi hành pháp luật và tuần tra chống sao chép bất hợp pháp đã tồn tại. Thay vào đó, nó sẽ cung cấp một bức tường ngăn chặn việc quân sự hóa hơn nữa của Biển Đông và các hoạt động có khả năng bất hợp pháp khác. Hơn nữa, các quốc gia ngoài khu vực Đông Nam Á dựa vào Biển Đông – bao gồm Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc, Ấn Độ, Pháp và Anh Quốc cũng có thể tham gia vào các hoạt động của lực lượng đặc nhiệm. Trung Quốc cũng sẽ được hoan nghênh khi chấp nhận các quy tắc được thiết lập bởi lực lượng đặc nhiệm, có thể khuyến khích hành vi và hợp tác tốt hơn. Hơn nữa, lực lượng đặc nhiệm có thể giúp thực thi Quy tắc ứng xử cuối cùng cho Biển Đông.

Cuối cùng, đã đến lúc phủ nhận Trung Quốc sự tuyên bố rỗng tuếch rằng Bắc Kinh tuân theo luật hàng hải quốc tế, trong khi Washington bác bỏ lời tuyên bố đó. Mặt trái là sự thật. Trung Quốc đã phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Hàng Hải ( the United Nations Convention on the Law of the SEA, UNCLOS) nhưng tuân thủ nó một cách có chọn lọc theo luật đặc quyền trong nước và đơn phương khẳng định các quyền lịch sử. Ngược lại, Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ tuân thủ UNCLOS như một vấn đề luật pháp quốc tế, mặc dù Hoa Kỳ chưa bao giờ phê chuẩn hiệp ước.

Hoa Kỳ nên cuối cùng phê chuẩn UNCLOS để thúc đẩy lợi ích của Mỹ bằng cách củng cố các quy tắc thuận lợi cho việc điều hành các đại dương của thế giới mà chúng ta phụ thuộc. Việc áp dụng UNCLOS sẽ thúc đẩy sự lãnh đạo của Mỹ vào thời điểm nhiều quốc gia đặt câu hỏi về độ tin cậy và sức mạnh của họ.

Bốn bước này không thay thế cho chiến lược toàn diện Thái Bình Dương. Nhưng nói chung, các bước này có thể là khởi đầu của một mạng lưới đối tác mạnh hơn và cung cấp phương tiện ngăn chặn bất kỳ quốc gia nào đơn phương xác định các quy tắc cho thế giới vào thế kỷ 21.

Patrick M. Cronin and Melodie Ha
Ngọc Thạch Chuyển ngữ
Calitoday
Nguồn: Toward a New Maritime Strategy in the South China Sea - Patrick M. Cronin and Melodie Ha | The Diplomat

Cộng đồng mạng kêu gọi các hãng ‘không đáp ứng Luật An Ninh Mạng’


Biểu tình phản đối Luật An Ninh Mạng tại giáo hạt Văn Hạnh, tỉnh Hà Tĩnh, hôm 17 Tháng Sáu. (Hình: Thanh Niên Công Giáo)

HÀ NỘI, Việt Nam – Hôm 21 Tháng Sáu, nhiều blogger lên tiếng kêu gọi cộng đồng mạng cùng nhau ký vào bản thỉnh nguyện thư yêu cầu các hãng Google, Facebook, Twitter, LinkedIn, Apple và Microsoft không đáp ứng Luật An Ninh Mạng vừa được Quốc Hội CSVN thông qua hôm 12 Tháng Sáu.

Luật này gây bất bình trong công luận và cùng với Luật Đặc Khu là nguyên nhân thôi thúc hàng vạn người dân biểu tình hôm 10 Tháng Sáu, 2018.

Thỉnh nguyện thư mới nhất do nhóm tự xưng danh là “Liên Minh Dân Chủ Việt Nam” thiết lập trên website Change.org ghi: “Luật An Ninh Mạng vi phạm nghiêm trọng căn bản luật pháp quốc tế, đồng thời cho phép nhà cầm quyền được tùy tiện xác định những ý kiến nào là phạm luật phải gỡ bỏ. Đã nổ ra những cuộc phản kháng ở nhiều nơi trên toàn quốc chống lại cuộc bỏ phiếu cho dự luật kìm chế tự do thông tin mạng và vi phạm quyền riêng tư cá nhân của 53% trong hơn 90 triệu người dân đang sử dụng Internet ở Việt Nam.”

“Việt Nam không phải nơi an toàn cho người dân được tự do phát biểu. Vì vậy những công ty công nghệ phải có trách nhiệm xã hội bằng cách ngưng cung cấp dịch vụ Internet nếu Việt Nam không chịu hủy bỏ Luật An Ninh Mạng (sẽ có hiệu lực từ ngày 1 Tháng Giêng, 2019),” văn bản nêu trên đưa ra lời kêu gọi.

Đến nay, chưa có công ty nào trong số các hãng công nghệ được nêu tên phản hồi về Luật An Ninh Mạng của Việt Nam.

Báo VnEconomy hôm 15 Tháng Sáu cho hay: “Tại cuộc họp báo bế mạc kỳ họp Quốc Hội, phóng viên một hãng thông tấn nước ngoài nói Google và Facebook có nói là rất thất vọng về quyết định thông qua Luật An Ninh Mạng. Tuy nhiên, ông Nguyễn Thanh Hồng, ủy viên thường trực Ủy Ban Quốc Phòng-An Ninh (cơ quan thẩm tra Dự Luật An Ninh Mạng) cho biết các hãng này chưa có văn bản chính thức nhưng qua thông tin trên cộng đồng mạng thì đại diện của Facebook nói sẽ nghiên cứu, triển khai quy định của luật này.”

Trong một diễn biến khác, để đáp lại tin đồn về việc Facebook “đang hoàn thành thủ tục pháp lý để thành lập văn phòng tại Việt Nam,” bà Lê Diệp Kiều Trang, giám đốc Facebook Việt Nam đã viết trên trang Facebook cá nhân: “Tôi chưa bao giờ trả lời báo chí về Luật An Ninh Mạng như một số nơi đưa tin. Ở Facebook, công việc chính của tôi là trợ giúp khách hàng doanh nghiệp Việt Nam. Vì vậy tôi sẽ không bao giờ phát ngôn những vấn đề ngoài công việc.”

Tuy việc ký tên vào thỉnh nguyện thư thường mang ý nghĩa truyền thông và gây tiếng vang cho sự kiện nhiều hơn là hiệu quả trên thực tế, nhiều blogger Việt Nam vẫn bày tỏ hy vọng rằng các hãng công nghệ thật sự quan ngại về hệ lụy của Luật An Ninh Mạng.

Ý kiến về Luật An Ninh Mạng cũng là một trong những nội dung mà Giám Mục Micae Hoàng Đức Oanh viết thư ngỏ đề gửi Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang.

Thư của ông viết: “Quốc Hội Việt Nam đã biểu quyết vội vàng Dự Luật An Ninh Mạng mà không thèm quan tâm ý dân và vấn đề hiện chỉ còn tùy thuộc vào chữ ký của chủ tịch nước.” Ông cũng viết thêm rằng cả hai dự luật đều “lỗi thời, lạc hậu và nguy hiểm.”

Hiện tại, lập luận chung của ông Trần Đại Quang cũng như của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng về Luật An Ninh Mạng “là nhằm để bảo vệ chế độ” và “đấu tranh làm thất bại ý đồ của kẻ địch trong việc kích động, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc.”

Ban biên tập các báo “lề phải” đều nhận được lệnh của Ban Tuyên Giáo Trung Ương “tuyệt đối không đăng ý kiến trái chiều, ý kiến khác với chỉ đạo” về cả hai dự luật.


Người Việt

Dân Hưng Yên mang quan tài diễu phố phản đối công an


Người dân tập trung đông trên quốc lộ 5 liên quan đến việc 2 thiếu nữ nghi bị truy sát. (Hình: Người Lao Động)

HƯNG YÊN, Việt Nam – Nghi con em mình bị truy sát dẫn đến chết trong khi cơ quan chức năng ở tỉnh Hưng Yên thờ ơ không điều tra nguyên nhân cụ thể, nhiều người thân của 2 nạn nhân đã đưa quan tài ra đường diễu phố.

Ngày 21 Tháng Sáu, ông Nguyễn Minh Hiền, trưởng Công An huyện Yên Mỹ, xác nhận với báo Người Lao Động rằng, chiều tối 20 Tháng Sáu đã vận động người thân 2 nạn nhân là em Nguyễn Thị Tr. (12 tuổi, ở Thanh Long, Yên Mỹ) và em Lê Thị Ng. (14 tuổi, ở Hoàn Long, Yên Mỹ) cùng người dân “kiềm chế, ổn định trật tự, chờ kết luận của cơ quan điều tra,” không tập trung đông trên quốc lộ 5.

Theo ông Hiền, hiện nguyên nhân dẫn đến việc hai nữ sinh chết đang được cơ quan công an “tích cực điều tra,” nhưng nhanh nhất cũng phải 8-10 ngày nữa mới có kết quả giám định pháp y nên hiện tại chưa có kết luận 2 nạn nhân chết là bị sát hại hay tai nạn.

Trong khi đó, ông Nguyễn Bật Khánh, chủ tịch huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên, cho biết sự việc 2 nữ sinh tử nạn tại huyện Yên Mỹ, đã diễn biến rất phức tạp khi 2 gia đình và cả ngàn người dân mang thi hài nạn nhân đến trụ sở công an huyện và quốc lộ 5 yêu cầu trả lời về nguyên nhân cái chết.

Người thân đưa quan tài ra đường quốc lộ yêu cầu cơ quan chức năng làm rõ nguyên nhân tử nạn. (Hình: Người Lao Động)

Theo đó, khoảng 14 giờ 40 phút ngày 20 Tháng Sáu, gia đình em Lê Thị Ng. đã đưa xe tang lễ chở thi thể em Ng. đến cổng công an huyện Yên Mỹ yêu cầu trả lời nguyên nhân về cái chết của Ng.

Cùng lúc, gia đình em Nguyễn Thị Tr. cũng đã mang quan tài ra địa điểm xảy ra vụ việc từ lúc 14 giờ 45 phút ngày 20 Tháng Sáu, gây ách tắc giao thông trên quốc lộ 5.

Sự việc khiến hàng ngàn người dân cùng tham gia khi biết chuyện, kéo dài cuộc diễu hành từ 17 giờ 30 ngày 20 đến tận 6 giờ sáng ngày 21 Tháng Sáu.

“Mặc dù được công an tỉnh, chính quyền huyện, xã và công an huyện tích cực tuyên truyền vận động, tuy nhiên, hai gia đình không đưa thi hài về nhà mai táng,” thông báo của công an tỉnh Hưng Yên nêu rõ.

Tin cho biết, để giải tán cuộc diễu hành, giảm áp lực dư luận, công an tỉnh Hưng Yên đã thông báo “một số đối tượng quá khích” đã bị bắt giữ và sẽ bị xem xét xử lý nghiêm. Đến lúc này gia đình các nạn nhân mới đồng ý đưa quan tài hai nữ sinh về Trung Tâm Y Tế huyện Yên Mỹ để các cơ quan chức năng tiến hành mời Viện Khoa Học Hình Sự, Bộ Công An khám nghiệm, điều tra.

Như truyền thông Việt Nam đã đưa tin, khoảng 22 giờ ngày 19 Tháng Sáu, người dân ở xã Hoàn Long, huyện Yên Mỹ phát hiện 2 thiếu nữ, sau đó được xác định là em Nguyễn Thị Tr. và em Lê Thị Ng. nằm chết ven đường ở khu vực cầu vượt đường cao tốc cùng một xe máy cách đó không xa. Cơ quan điều tra nhận định đây là vụ tai nạn giao thông, song người dân cho rằng có dấu hiệu nạn nhân bị truy sát.


Người Việt

Tướng Lương Xuân Việt chính thức được gắn lon Thiếu Tướng


Con gái Ashley (trái) và vợ là cô Kim (phải) gắn lon mới lên áo của Thiếu Tướng Việt. (Hình: Hạ Sĩ Hyun-gyu Yang/Eight Army Public Affairs)

Tướng Lương Xuân Việt vừa chính thức được gắn lon Thiếu Tướng (2 sao) của quân đội Mỹ trong buổi lễ được tổ chức tại tổng hành dinh của Quân Đoàn 8 (Eight Army), Camp Humphreys, Nam Hàn, hôm 21 Tháng Sáu 2018.

Tướng Lương Xuân Việt được Thượng Viện Hoa Kỳ chấp thuận thăng cấp thiếu tướng, qua một cuộc bỏ phiếu tại phiên họp khoáng đại hôm Thứ Năm, 25 Tháng Năm, 2017, nhưng nay mới chính thức được gắn 2 sao.

Buổi lễ kéo dài khoảng 40 phút và được tường thuật trực tiếp trên trang facebook Eight Army – Korea, có sự tham dự của Trung tướng Michael A. Bills, gia đình, vợ con, bạn bè, cùng các đồng đội của tướng Việt và các thành viên trong cộng đồng.

Trung Tướng Michael A. Bills (trái) giới thiệu Thiếu Tướng Lương Xuân Việt trong buổi lễ thăng chức. (Hình: Hạ Sĩ Hyun-gyu Yang/Eight Army Public Affairs)
Thiếu Tướng Lương Xuân Việt tại lễ thăng chức. (Hình: Hạ Sĩ Hyun-gyu Yang/Eight Army Public Affairs)

Thiếu Tướng Lương Xuân Việt hiện là phó tư lệnh hành quân Quân Đoàn 8 ở Nam Hàn.

Ông Việt được vinh thăng chuẩn tướng ngày 6 Tháng Tám năm 2014, hiện là sĩ quan gốc Việt cao cấp nhất trong quân đội Hoa Kỳ.

Trước khi sang Nam Hàn hôm 1 Tháng Năm năm 2017, Tướng Việt là tham mưu trưởng Bộ Tư Lệnh Lục Quân Trung Ương Hoa Kỳ đóng tại căn cứ Shaw Air Force Base, South Carolina.

Hai con trai Brandon và Justin (từ trái) thay lon mới lên áo của cha mình. (Hình: Hạ Sĩ Hyun-gyu Yang/Eight Army Public Affairs)
Hai vợ chồng Thiếu tướng cầm lá cờ có ghi chức vụ mới của ông. (Hình: Hạ Sĩ Hyun-gyu Yang/Eight Army Public Affairs)

Ông là con trai cố Thiếu Tá Thủy Quân Lục Chiến VNCH Lương Xuân Đương, cùng gia đình đến Hoa Kỳ năm 1975, lúc 10 tuổi, và định cư tại Mountain View, California.

Sau khi tốt nghiệp cử nhân sinh học và cao học khoa học quân sự tại đại học USC, ông tình nguyện vào quân đội, mang cấp bậc thiếu úy Bộ Binh năm 1987, và được chọn vào danh sách sĩ quan hiện dịch, đóng tại tiểu bang Colorado.

Thiếu Tướng Việt phát biểu sau khi nhậm chức và cám ơn sự ủng hộ của gia đình, đặc biệt là vợ. (Hình: Hạ Sĩ Hyun-gyu Yang/Eight Army Public Affairs)
Thiếu Tướng Việt vui cười cắt bánh sau khi nhậm chức, được bao quanh bởi gia đình và bạn bè. (Hình: Hạ Sĩ Hyun-gyu Yang/Eight Army Public Affairs)

Sau đó, ông lần lượt giữ các chức vụ trung đội trưởng rồi đại đội phó.

Vài năm sau, ông lên trung tá, tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 2, Trung Đoàn 505, Lữ Đoàn 3, Sư Đoàn 82 Nhảy Dù.

Rồi ông lên đại tá, làm lữ đoàn trưởng Lữ Đoàn 3, Sư Đoàn 101 Nhảy Dù.

Khi được thăng chuẩn tướng, ông là tư lệnh phó Sư Đoàn 1 Thiết Kỵ.

Sau đó, ông làm tư lệnh Bộ Tư Lệnh Huấn Luyện và Trợ Giúp Miền Nam (TAAC South) tại Afghanistan, rồi làm chỉ huy Phòng 8, Phòng Tham Mưu Phó, Bộ Tham Mưu Lục Quân.


Người Việt

Thủ tướng Phúc yêu cầu báo chí phản bác thông tin ‘sai trái’ trên mạng


Phóng viên tác nghiệp ở Việt Nam. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc kêu gọi báo chí “tích cực đưa tin phản bác những thông tin sai trái trên mạng xã hội” ngay trước ngày kỷ niệm Báo chí cách mạng Việt Nam 21/6.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa đề nghị các phóng viên và nhà báo hãy “tích cực đưa tin phản bác những thông tin sai trái trên mạng xã hội” ngay trước ngày kỷ niệm Báo chí cách mạng Việt Nam 21/6.

Thủ tướng Phúc đưa ra lời kêu gọi này, chỉ một tuần sau khi Quốc hội Việt Nam thông qua Luật An ninh mạng – một dự luật bị nhiều người chống đối vì cho rằng luật này sẽ siết chặt hơn nữa việc kiểm soát thông tin trên mạng, đồng thời hạn chế các quyền con người và quyền công dân.

Trong buổi gặp mặt báo chí hôm 20/6 tại Hà Nội, người đứng đầu chính phủ Việt Nam gọi các nhà báo lão thành và những người đứng đầu các cơ quan báo chí là ‘đồng chí’, và ‘lưu ý’ họ rằng hiện nay “trên mạng xã hội có nhiều thông tin trái chiều với luận điệu sai trái, bị các đối tượng phản động lợi dụng”, theo truyền thông trong nước.


Thủ tướng Phúc đề nghị “báo chí phải chủ động đẩy mạnh thông tin tuyên truyền” và “tích cực đưa tin phản bác.”

Ông Phúc cho rằng “các thông tin sai trái trên mạng xã hội cần được phản biện, phản bác công khai, kịp thời” để “củng cố niềm tin của nhân dân” và “giới đầu tư trong và ngoài nước.”

Facebook đến Việt Nam đã trở thành một công cụ để (người dân) bày tỏ quan điểm về xã hội và thời cuộc. Báo chí chính thống ở Việt Nam đã làm được vai trò đó chưa? Nếu như chưa thì nó mới xuất hiện các luồng thông tin như thế.

Trung Bảo, cựu phóng viên báo Thanh Niên và Lao Động
Nhà nước Việt Nam gần đây đã thực hiện nhiều bước để siết chặt tự do trên mạng bằng cách yêu cầu Google và Facebook xóa bỏ những thông tin và clip mà chính quyền cho là ‘độc hại.’ Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn cuối năm ngoái cho biết Google và Facebook đã ngăn chặn và gỡ bỏ hàng nghìn video ‘xấu độc’ và các thông tin ‘bôi nhọ lãnh đạo, tuyên truyền chống phá Đảng, Nhà nước.”

Hà Nội đã thành lập Lực lượng 47 với 10.000 “chiến sĩ đấu tranh trên mạng” để “phản bác các quan điểm sai trái” và Bộ Tư lệnh tác chiến không gian mạng với chức năng “bảo vệ Tổ quốc.”

Phát biểu tại Hội nghị toàn quốc tổng kết công tác tuyên giáo năm 2017 vào cuối năm ngoái, Thượng tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân, nói “Việt Nam là một quốc gia phát triển nhanh, đến nay có 62,7% người dân sử dụng internet.” Nhưng cùng với đó là sức mạnh ngày càng lớn của những người dùng mạng xã hội, viết blog, đưa ra những quan điểm trái chiều với truyền thông chính thống.

“Khoảng cấm” của báo chí lề phải

Theo nhận định của nhà báo Trung Bảo, từng là phóng viên các báo Thanh Niên và Lao Động, mạng xã hội đã trở thành một “công cụ truyền thông đối lập với báo chí nhà nước lề phải”.

“Facebook đến Việt Nam đã trở thành một công cụ để (người dân) bày tỏ quan điểm về xã hội và thời cuộc. Báo chí chính thống ở Việt Nam đã làm được vai trò đó chưa? Nếu như chưa thì nó mới xuất hiện các luồng thông tin như thế.”

Việt Nam hiện có hơn 18.000 nhà báo được cấp thẻ và gần 850 cơ quan báo chí... Đây là một “lực lượng hùng hậu trên mặt trận thông tin truyền thông, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Việt Nam
Nhà báo có trên 10 năm kinh nghiệm làm việc cho cơ quan nhà nước cho rằng có nhiều luồng thông tin trên Facebook – cả sai và đúng, nhưng ai cũng có tự do dùng Facebook như một công cụ đưa tin.

Cựu phóng viên báo Thanh Niên nói đó chính là nơi có những thông tin mà báo chí nhà nước không thể đưa, hoặc đưa không kịp thời, ví dụ những cuộc biểu tình gần đây trên cả nước.

Theo thống kê của Statista, có gần 34 triệu người Việt Nam đang dùng Facebook, và Việt Nam đứng thứ 7 trên thế giới về số lượng người dùng mạng xã hội phổ biến nhất thế giới này.

Theo nhà báo Trung Bảo, thay vì phản bác các thông tin ‘sai trái’ trên mạng xã hội, cần nhìn lại vai trò của báo chí trong nước “làm sao để kịp thời thông tin, đáp ứng nhu cầu thông tin của người dân, thì họ sẽ không cần phải tìm đến những nguồn thông tin khác từ bên ngoài.”

“Báo chí Việt Nam vẫn còn những khoảng cấm mà người làm báo lẽ ra đã có thể tiếp cận được để có thể thông tin một cách ngay thẳng cho người dân để họ trách được những thông tin không chính xác hoặc không được kiểm chứng trên các mạng xã hội," theo cựu nhà báo Lao Động. "Khi nhà nước khoanh vùng những vùng thông tin đó đối với người làm báo thì tự nhiên nhà nước đã tạo ra những vùng trống đó dành cho những người sử dụng mạng xã hội. Những luồng thông tin khác từ mạng xã hội sẽ lấp vào đó.”

Theo Thủ tướng Phúc, Việt Nam hiện có hơn 18.000 nhà báo được cấp thẻ và gần 850 cơ quan báo chí. Ông nói đây là một “lực lượng hùng hậu trên mặt trận thông tin truyền thông”, có thể góp phần “xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.”


VOA

Vụ án quốc tề ‘bắt cóc’ mở rộng một cách nguy hiểm


Trịnh Xuân Thanh bị xét xử tại Việt Nam.

Tòa án liên bang Đức ở Berlin đang tiếp tục xử vụ án quốc tế bắt cóc tháng 7/2017, một vụ án dư luận CHLB Đức cho là nghiêm trọng chưa từng có, như thời chiến tranh lạnh của thế kỷ trước.

Cả lập pháp, hành pháp và tư pháp CHLB Đức chung một quyết tâm xét xử công khai, đến nơi đến chốn vụ án lớn này để không cho nó tái diễn, đe dọa nền an ninh của quốc gia hùng cường này.

Bà thủ tướng A. Merkel, tổng chưởng lý liên bang, trực tiếp chỉ đạo vụ án lớn này. Riêng việc hỏi cung bị can cũng là nhân chứng quan trọng Nguyển Hải Long đã kéo dài 3 phiên và còn kéo dài sang tận tháng 7 và tháng 8, đủ thấy tòa án làm việc tỷ mỷ, thận trọng, công khai, minh bạch ra sao.

Vụ án càng kéo dài lại có thêm tình tiết mới. Không phải chỉ có CHLB Đức và Tiệp mà nay CH Slovaque cũng liên quan khi ông Tô Lâm lấy cớ tăng quan hệ với nước này đã xin họ giúp một chuyên cơ đặc biệt và bộ trưởng Công an Slovaque nhẹ dạ đồng ý. Máy bay này phải bay qua không phận Ba Lan đến nước Nga, lẽ ra phải báo trước 10 ngày theo điều lệ hàng không nhưng đã bay ngay hôm đến và danh sách VIP - nhân vật quan trọng - không qua thẩm tra hộ chiếu có tên nhân vật Slovaque nhưng thật ra chỉ toàn người Việt. Nay cả Slovaque và Ba Lan đều giật mình ngỡ ngàng vì không ngờ vô tình liên quan đến vụ bắt cóc quốc tế phạm pháp này.

Thời Báo De ở Đức cho biết tại phiên tòa Berlin, bà Trần thị Phương Nga (thư ký tòa án ghi nhầm là Trần Dương Nga) vợ ông Trịnh Xuân Thanh khai rằng theo bà có 12 tướng, sĩ quan cấp cao ngành Công an có can dự ít nhiều vụ bắt cóc này, gồm có: Thượng tướng Tô Lâm, trung tướng Đường Minh Hưng, trung tướng Lê Mạnh Cường (phó Tổng cục trưởng Tình báo), Phạm Văn Hiếu, Lưu Trung Việt, Vũ Quang Dũng, Vũ Hồng Minh, Đào Công Duy, Vũ Trọng Kiên, Đặng Tuấn Anh và Nguyễn Thế Đôn.

Tại phiên tòa gần đây, nhân chứng Nguyễn Vân Anh, bạn gái của Vũ Đình Duy, cũng khai rõ các mối quan hệ với tướng Tô Lâm, với Đào Quốc Oai và Nguyễn Hải Long.

Phiên tòa đã dần dần bóc dỡ và công khai một loạt tên tuổi người Việt và quan chức ngoại giao Việt Nam hoạt động hoặc bị tình nghi liên quan đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh trên đất Đức, ngoài viên đại sứ bị cảnh cáo, viên đại tá tình báo Nguyễn Đức Thoa đã bị trục xuất, còn có Nguyễn Hải Long đang khai trước tòa, nay có thêm N.V. Tiến, nguyên lao động tại Đông Đức, nay làm nhà hàng ở Berlin, chơi thân với đại tá Thoa, nay lại có thêm Lê Đức Trung, bí thư thứ nhất Sứ quán, và Việt kiều L.K. Phong.

Phát hiện mới mẻ nhất là sứ quán Việt Nam ở Paris – Pháp cũng đã góp phần đắc lực trong vụ bắt cóc, như có nhiều ghi âm điện thọai giữa tướng Tô Lâm nói từ Pháp đi các nơi về vụ bắt cóc, rồi người trong sứ quán Paris thuê xe ô tô lớn và nhỏ đi sang Berlin / Đức và Brno / Tiệp. Có tin 1 cán bộ sứ quán sắp bị chính phủ Pháp trục xuất do sự can dự phạm pháp này, danh tính chưa công bố. Pháp luôn đồng tình với Đức là hạt nhân của khối Liên Âu.

Gần đây có tin phía Việt Nam sẽ đồng ý cho bố con Trịnh Xuân Thanh quay về CHLB Đức, trở về với tình hình trước cuộc bắt cóc, nhưng tin này chưa rõ nguồn, có thể chỉ là quả bóng thăm dò.

Xem ra vụ án này có thể xét xử kéo dài đến cuối năm. Mọi quan hệ Việt Nam - CHLB Đức, Việt Nam – Tiệp, Việt Nam – Slovaque, Việt Nam – Ba Lan, Việt Nam – Pháp sẽ căng thẳng kéo dài. Một tá 12 ông tướng Công an và cả ông Nguyễn Phú Trọng sẽ có thể gặp khó khăn, rất phiền toái nếu có việc đặt chân trên đất Liên Âu.

Theo tiến sĩ Gerhard Will, nhà nghiên cứu chính trị Đức, vụ án sẽ kéo dài sang năm 2019 với nhiều khó khăn căng thẳng giữa Việt Nam và Liên Âu, làm đình trệ mối quan hệ toàn diện chính trị, kinh tế, thương mại, ngoại giao, đầu tư, viện trợ… cho đến khi lãnh đạo Việt Nam giật mình tỉnh ngộ, nhận lỗi, xin lỗi và cam kết không tái phạm, vì rõ ràng bắt cóc là chủ trương của đảng và Nhà nước VN mang tính chất côn đồ bạo lực không thể bỏ qua.

Nếu Hà nội một mực giữ ý kiến Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về nước, không có vụ bắt cóc, tòa án liên bang Đức sẵn sàng để ngỏ cho các luật sư và các bị can từ Việt Nam sang Berlin để thanh minh và tranh tụng công khai để Hội đồng xét xử rộng đường xem xét kỹ thêm và kết luận trước các nhà báo quốc tế.

Khả năng này không có, thì sẽ đến lúc 2 nước chính thức gặp nhau, phía Đức sẽ trình bày hồ sơ vụ án rất cụ thể với đầy đủ nhân chứng, vật chứng, hình ảnh hiện vật, Việt Nam sẽ hết đường chối cãi… Chẳng lẽ tất cả do phía Đức bịa đặt tưởng tượng ra hay sao.


Bùi Tín
Blog VOA

Nội bộ VN thời ‘biểu tình’ và ‘chống biểu tình’


Biểu tình chống 2 dự luật.

Hơn một tuần sau cuộc tổng biểu tình phản đối hai dự luật khu và An ninh mạng vào ngày Mười tháng Sáu năm 2018, chỉ hai hôm trước khi kỷ niệm ‘Ngày báo chí cách mạng 21 tháng Sáu’ cùng năm, vài phát ngôn chính trị của nhân vật chủ tịch nước Trần Đại Quang đã bị báo chí nhà nước thẳng thừng cắt xén, tạo ra một vụ việc ‘khóa miệng’ chưa từng có dành cho quan chức cao cấp này.

Từ Đinh La Thăng, Trương Minh Tuấn đến Trần Đại Quang

Ngày 19/6/2018, bài báo "Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật biểu tình" với nội dung ban đầu là "Tiếp xúc cử tri với vai trò đại biểu Quốc hội TP.Hồ Chí Minh, Chủ tịch Trần Đại Quang nói ông đồng tình với kiến nghị cử tri cần có luật Biểu tình và hứa báo cáo Quốc hội về nội dung này" - đăng trên báo Tuổi Trẻ - đã bị biến dạng chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi lên trang. Nội dung bài đã được sửa lại và không còn bất kỳ phát ngôn nào của Trần Đại Quang liên quan luật Biểu tình, mà chỉ còn thấy ông Quang ‘chuyên chính vô sản’ về những vụ việc nghiêm trọng xảy ra tại Bình Thuận, TP.Hồ Chí Minh là “do các đối tượng chống đối, kích động, lôi kéo".

Vụ ‘khóa miệng’ trên là lần thứ ba trong vòng hơn một năm xảy đến đối với giới quan chức cao cấp ở Việt Nam - sau Đinh La Thăng và Trương Minh Tuấn.

Vào cuối tháng Tư năm 2017 khi còn là bí thư thành ủy TP.HCM, Đinh La Thăng đã vội vã làm bản giải trình về trách nhiệm của ông ta khi còn là Chủ tịch hội đồng thanh viên Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, sau đó chỉ đạo Văn phòng thành ủy gửi đến 200 ủy viên trung ương như một cách “minh bạch hóa thông tin” và phản bác kết luận kiểm tra của Ủy ban Kiểm tra trung ương đối với những sai phạm bị xem là “rất nghiêm trọng” của ông Thăng. Nhưng ngay sau đó, Văn phòng trung ương đảng đã chỉ thị thu hồi toàn bộ bản giải trình của ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng. Thu thẳng tay từ những người còn chưa kịp bóc bao thư, không cần một sự tế nhị nào.

Gần một năm sau, ngay sau khi Thanh tra chính phủ công bố kết luận thanh tra vụ ‘MobiFone mua AVG’ vào tháng Ba năm 2018, bản giải trình của Bộ trưởng thông tin và truyền thông Trương Minh Tuấn nhưng không ký tên mà chỉ in dấu treo của Bộ TT-TT cũng đã bị “thu hồi”. Nhưng còn nặng nề hơn trường hợp Đinh La Thăng, quyền tự do ngôn luận của “kẻ bịt miệng” báo chí nhà nước là Trương Minh Tuấn đã bị chính những đồng chí không đồng lòng của ông ta bịt miệng lại.

Vì sao chính quyền lại ‘cần luật Biểu tình’?

Kể từ Đại hội 12 của đảng cầm quyền vào đầu năm 2016 đến nay, đây là lần đầu tiên Trần Đại Quang hé ra thái độ ‘cần luật Biểu tình’, bất chấp việc vào thời còn là bộ trưởng công an, ông Quang đã được giao soạn thảo luật Biểu tình nhưng đã rất nhiều lần bộ này nại ra nhiều lý do ‘chủ quan và khách quan’ để xin lùi bộ luật quyền dân mà đảng cầm quyền và chính phủ đã nợ người dân suốt từ Hiến pháp năm 1992 đến nay.

Nhưng cuộc tổng biểu tình ngày Mười tháng Sáu năm 2018 phản đối luật Đặc khu và luật An ninh mạng đã khiến nỗi sợ hãi của giới quan chức chính quyền tăng tiến vượt bậc, đến nỗi nghị trường quốc hội đang ồn ào yêu cầu ‘cần sớm ban hành luật Biểu tình’. Một lần nữa trong nhiều lần kể từ cuối năm 2011 khi thủ tướng thời đó là Nguyễn Tấn Dũng giao cho cơ quan chuyên đàn áp biểu tình là Bộ Công an soạn thảo luật Biểu tình, Tổng thư ký quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc hùa theo ‘Chính phủ đang tích cực chuẩn bị luật Biểu tình’.

Khó mà nhớ được đây là lần thứ mấy quan chức Nguyễn Hạnh Phúc hứa hẹn ‘đang tích cực chuẩn bị’, trong vô số phát ngôn đậm đà đầu môi chót lưỡi của giới quan chức Việt Nam.

Vào tháng Năm năm 2016, sau những cuộc biểu tình “cá chết Formosa” lên đến gần chục ngàn người ở Sài Gòn, Hà Nội và một số tỉnh thành khác, chưa kể những cuộc biểu tình của giới Công giáo ở Nghệ An và Hà Tĩnh, có người đã thuật lại lời than của một quan chức trong một cuộc họp “sơ kết”: “Đã kêu là phải ra luật Biểu tình đi. Không có luật mà nó cứ kéo đi rần rần thế này thì lấy gì mà xử nó?”.

Còn vào lúc này, giới dư luận viên – vốn hung hăng nhất trong giọng điệu “ra luật để có cớ quậy à?” cùng những chiến dịch lên án và mạt sát dân oan khiếu kiện, người dân biểu tình chống Trung Quốc – lại đang vội vã đánh tiếng: “Cần lắm luật Biểu tình”.

Chính vì không có luật nên mới xảy ra bạo loạn, gây rối và ta lúng túng trong xử lý” – một luận điểm ngày càng chiếm đa số trong giới quan chức phải chường mặt ra đường trước đám đông phẫn uất. Có khả năng luận điểm này sẽ được đưa ra những cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội trong thời gian tới để “quyết”.

Chẳng khó để hình dung, những lý do để lôi luật Biểu tình ra sẽ lại được tô vẽ: quyền biểu tình của người dân nằm trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký kết từ năm 1982. Dù gì Việt Nam cũng đã trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc từ năm 2013. Việc ban hành luật Biểu tình không chỉ đáp ứng lòng dân mà còn thỏa mãn được yêu cầu của quốc tế về cải cách luật pháp, biết đâu nhờ đó Hoa Kỳ và phương Tây sẽ mở lại kênh cho vay vốn ODA và IDA với lãi suất ưu đãi, chưa kể nhiều lợi ích khác như CPTPP, EVFTA, vũ khí sát thương, quy chế kinh tế thị trường đầy đủ…

Nhưng với người dân Việt, cái bánh vẽ luật Biểu tình đã công nhiên trở thành một thứ phế thải. Từ năm 2011 và đặc biệt từ năm 2014 đến nay, người dân Việt Nam đã tự động xuống đường mà bất cần một khung luật nào cho phép. Trong cơn phẫn nộ và bế tắc tận cùng, trong nỗi thất vọng vượt quá giới hạn trước một chế độ đặc trưng quá tham nhũng, độc đoán và khiến phát sinh đủ thứ hậu quả xã hội trầm kha, ngày càng có thêm nhiều người dân vượt qua nỗi sợ của mình để bước ra đường, mở miệng và thét to những gì họ muốn.

Vào tháng Năm năm 2016, bất chấp chính phủ có muốn ban hành luật Biểu tình hay không, người dân đã đổ ra đường biểu tình vì nạn cá chết miền Trung. Cũng như nguồn cơn của những cuộc biểu tình chống Trung Quốc nhưng đồng thời khinh bỉ thói quỳ gối không biết mệt của chính quyền Hà Nội trước Bắc Kinh, tâm trạng và biểu cảm của dân còn muốn phản ứng và phản kháng với nhà cầm quyền vì cách hành xử quá chậm chạp và quá khuất tất mà không công bố được nguyên nhân cá chết trắng biển 4 tỉnh miền Trung.

Còn đến tháng Mười năm 2018, cuộc tổng biểu tình ở Việt Nam đã có nhân số gấp 10 lần cuộc biểu tình chống giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc vào năm 2014, khi lên đến hàng trăm ngàn người và bùng nổ tại trên 50% tỉnh thành trong quốc gia.

Đã quá muộn để chính thể độc trị ‘tích cực soạn thảo và ban hành luật Biểu tình’.

‘Âm mưu biểu tình’ và ‘chống biểu tình’

Tầm mức xung đột nội bộ ngày càng leo thang. Nếu kẻ bị bịt miệng Trương Minh Tuấn mang cấp ủy viên trung ương đảng thì Đinh La Thăng vẫn còn là ủy viên bộ chính trị khi bị Ban Tuyên giáo trung ương ‘chặn họng’.

Còn giờ đây là Trần Đại Quang - nhân vật không chỉ là ủy viên bộ chính trị mà còn nằm trong ‘tứ trụ triều đình’ của chính thể độc đảng chuyên quyền ở Việt Nam. Xem ra số phận của ông Quang cũng bị các đồng chí của mình đối xử chẳng khác gì hai trường hợp Đinh La Thăng và Trương Minh Tuấn.

Dấu hỏi rất lớn là vì sao phát ngôn về luật Biểu tình của Trần Đại Quang lại bị thẳng tay cắt xén?

Tại Hội nghị trung ương 7 vào tháng Năm năm 2018, người ta vẫn thấy Trần Đại Quang ngồi cạnh Nguyễn Phú Trọng trên bàn chủ tịch đoàn, thậm chí ông Quang còn dược giao điều hành phiên hai mạc của hội nghị này. Sau hội nghị này, ông Trọng chợt im lìm hẳn.

Cũng còn một mẩu chuyện bí ẩn khác cần tham khảo: sau cuộc tổng biểu tình ngày 10 tháng Sáu và đặc biệt là cuộc biểu tình thành công ở Sài Gòn, một số ý kiến cho rằng cuộc biểu tình này có thể được ngấm ngầm hậu thuẫn bởi một thế lực chính trị nào đó trong nội bộ đảng cầm quyền. Thế lực đó có thể liên quan gián tiếp hoặc trực tiếp đến công an và do vậy công an mới không đàn áp dã man như trước đây. Và trên hết, thế lực chính trị giấu mặt đó muốn ‘mượn’ người dân, hay chính xác là lợi dụng người dân, để kích động một chiến dịch biểu tình trên quy mô lớn và kéo dài như mô hình ‘áo đỏ - áo vàng’ ở Thái Lan, nhằm gây áp lực mặc cả vị thế chính trị trong nội bộ đảng hay tạo áp lực đủ mạnh để yêu sách một chóp bu cao cấp nào đó của đảng phải từ chức… Tóm lại, chưa có gì gọi là ‘lấy dân làm gốc’ mà chỉ là trò lợi dụng dân để lật nhau.

Chính trường Việt Nam đang lao vào thời kỳ của sự xung đột quan điểm giữa các phe phái về ‘âm mưu biểu tình’ và ‘chống biểu tình’.

Có lẽ đó là nguồn cơn vì sao cuộc biểu tình ở Sài Gòn vào ngày Mười tháng Sáu năm 2018 đã diễn ra suôn sẻ trong buổi sáng mà không bị công an đàn áp mạnh.

Và có thể đó cũng là nguồn cơn vì sao chỉ một tuần sau đó, cuộc biểu tình ngày Mười Bảy tháng Sáu đã bị Công an TP.HCM tái hiện cảnh đánh đập tra tấn người biểu tình như đã từng hành xử đối với cuộc biểu tình môi trường tháng Năm năm 2016, dã man đến mức nhiều người biểu tình bị hành hung đã lần đầu tiên phải thốt lên ‘Ác ôn cộng sản!’.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑