Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật :

Việt Nam ‘không thế chỗ của Philippines trong vấn đề Biển Đông’


Ông Nguyễn Phú Trọng (trái) hội đàm với ông Tập Cận Bình hồi trung tuần tháng này. (Hình: TTXVN)

HÀ NỘI – Đó là tuyên bố của ông Đặng Minh Khôi, đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc khi trả lời phỏng vấn của một đài truyền hình của Hồng Kông. Ông Khôi bảo rằng, Việt Nam không thay đổi lập trường.

Cuộc phỏng vấn vừa kể diễn ra sau hai sự kiện đáng chú ý. Sự kiện thứ nhất là Việt Nam bồi đắp, củng cố một số công trình trên các hòn đảo, bãi đá mà Việt Nam đang kiểm soát tại quần đảo Trường Sa. Sự kiện thứ hai là chuyện ông Nguyễn Phú Trọng thăm Trung Quốc và ký kết hàng loạt thỏa thuận.

Đối với sự kiện thứ nhất, ông Khôi giải thích, những hoạt động của Việt Nam tại những hòn đảo, bãi đá mà Việt Nam đang kiểm soát tại quần đảo Trường Sa là “hoàn toàn bình thường,” không tăng mà cũng chẳng giảm hoạt động trên các đảo, bãi đá của mình. Trước kia ra sao thì hiện nay cũng vậy.

Ông Khôi phản bác nhận định của một số chuyên gia rằng Việt Nam đang tìm cách thế chỗ Philippines sau khi Philippines thoái bộ trong vấn đề Biển Đông. Theo ông Khôi, những nhận định loại này “không phù hợp với lập trường của Việt Nam” và “không phù hợp với thực tế.”

Đối với sự kiện thứ hai, ông Khôi bảo rằng, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam và ông Tập Cận Bình, tổng bí thư đảng Cộng Sản Trung Quốc, đều đã cùng nhận định, trong vấn đề Biển Đông, hai bên “còn tồn tại những bất đồng” và “nhiệm vụ quan trọng” là “kiểm soát tốt bất đồng, quản lý tốt tình hình, không để ảnh hưởng tới quan hệ hai Đảng, hai quốc gia.”

Ông Khôi nói thêm, từ 2014 đến nay, năm nào Việt Nam và Trung Quốc cũng tổ chức các cuộc hội đàm về phân định vùng biển ngoài cửa vịnh Bắc Bộ song đó không phải là vấn đề có thể giải quyết sớm.

Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc cho rằng, hai bên cần tiếp tục vận dụng luật pháp quốc tế, trong đó có Công Ước về biển và những hiệp định song phương, đa phương khi hội đàm giải quyết bất đồng. Việt Nam sẵn sàng thúc đẩy để đạt được Bộ Quy Tắc Ứng Xử ở Biển Đông (COC).

Sau hàng loạt sự kiện như Philippines thay đổi thái độ đối với vấn đề Biển Đông, ông Donald Trump đắc cử và trở thành tổng thống Hoa Kỳ, theo dõi các hành động trong quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, nhiều chuyên gia cùng cho rằng, cả Việt Nam lẫn Trung Quốc cùng xuống giọng trong vấn đề Biển Đông.

Trước khi ông Trọng sang thăm Quốc trong bốn ngày từ 12 đến 15 Tháng Giêng, 2017, ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng Việt Nam đã từng công du Trung Quốc. Trong cuộc hội đàm giữa ông Phúc và ông Lý Khắc Cường, thủ tướng Trung Quốc, cả hai tiếp tục xiển dương việc hợp tác, giải quyết tốt bất đồng trên biển.

Sau khi đột nhiên cứng rắn hơn bình thường trong giai đoạn từ cuối năm 2015 đến nửa cuối năm 2016, có nhiều dấu hiệu cho thấy Việt Nam lại đột nhiên “mềm mỏng” như trước đó nhiều thập niên.

Không chỉ Việt Nam mà Trung Quốc cũng bớt hung hăng khi đề cập đến Biển Đông. Ông Denny Roy, một chuyên gia làm việc tại East – West Center của Hoa Kỳ, cho rằng, sở dĩ Trung Quốc đề cao việc giải quyết bất đồng về chủ quyền tại Biển Đông bằng những biện pháp ôn hòa vì Trung Quốc muốn giảm tối đa tác động bất lợi của phán quyết mà Tòa Trọng Tài về Luật Biển của Liên Hiệp Quốc đã công bố.

Mời xem Video: Bị Tổng Trọng dọa cách chức, TTg Nguyễn Xuân Phúc tố cáo Ba Dũng đang tạo nguy cơ làm sụp đổ chế độ

Ông Roy tin Trung Quốc làm như thế để hướng các quốc gia đang có tranh chấp chủ quyền về Biển Đông với mình theo con đường hòa đàm song phương, loại bỏ sự can dự của cả ASEAN lẫn cộng đồng quốc tế. Đó cũng là lý do Trung Quốc rất hoan hỉ khi thông báo chung mà ông Trọng và ông Bình vừa ký với nhau xác định hai bên “tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được cho vấn đề Biển Đông.”

Cũng theo hướng này, ông Jean-Pierre Cabestan, một giáo sư về khoa học chính trị của Hong Kong Baptist University, cảnh báo thêm, Trung Quốc vẫn đang từng bước quân sự hóa các đảo nhân tạo ở Biển Đông, một mặt nhằm gia tăng sức ép buộc các quốc gia trong khu vực lùi từng bước một. Mặt khác tránh nguy cơ đối đầu trực diện với Hoa Kỳ. (G.Đ)

Người Việt

Chưa phải mùa Đông cuối cùng…


Bầu Kiên đã từng được tôn vinh là một tay anh chị trong làng tài chính, nơi chủ nghĩa kim tiền là lẽ phải của mọi đạo đức. “Không bao giờ bị bắt!” – Nguyễn Đức Kiên

Bầu Kiên đã từng được tôn vinh là một tay anh chị trong làng tài chính, nơi chủ nghĩa kim tiền là lẽ phải của mọi đạo đức. “Không bao giờ bị bắt!” – Nguyễn Đức Kiên
“Không bao giờ bị bắt!”

Vào lúc Bầu Kiên bất thần bị Bộ Công An bắt vào Tháng Tám năm 2012 và khiến toàn bộ thị trường chứng khoán Việt Nam như bị một cú quật đau điếng, đã chẳng có mấy người hình dung được viễn cảnh của bốn năm sau đó sẽ là bước mở đầu vào địa ngục của giới chủ ngân hàng.

Ông chủ ngân hàng cuối cùng bị bắt trong năm 2016 là Trần Phương Bình của Ngân Hàng Đông Á. Nhưng cứ bằng vào lối làm ăn vừa chụp giựt vừa “sân sau” của ít nhất một nửa trong tổng số hơn ba chục ngân hàng hiện thời, hẳn 2016 chưa phải là mùa đông cuối cùng khiến đóng băng nỗi sợ hãi “người giàu cũng khóc” của những ông trùm trong thế giới tài chính – cả công khai lẫn đen đúa – trên miền đất không thiếu luật rừng trong cả một rừng luật.

Bầu Kiên đã từng được tôn vinh là một tay anh chị trong làng tài chính, nơi chủ nghĩa kim tiền là lẽ phải của mọi đạo đức. “Không bao giờ bị bắt!” – Nguyễn Đức Kiên đã chắc nịch như thế trước nhiều người. Con người thấp đậm có tia nhìn sắc như dao và lạnh như mắt rắn ấy đã từng tuyên bố không thèm ngồi ăn sáng với các loại quan chức dưới cấp thứ trưởng.

Trần Phương Bình, và cả vợ của ông, đã từng được vinh danh là “cặp đôi hoàn hảo” – thuộc số những người giàu nhất trong thị trường chứng khoán Việt Nam. Cũng như Bầu Kiên trong quá khứ, Trần Phương Bình của dĩ vãng dường như không mấy âu lo đến số phận bạc bẽo sẽ dành cho mình. Đông Á lại là một thứ “lô cốt” mà nhiều năm đã trở thành bất khả kháng. Thậm chí vào thời chao đảo năm 2015 khi cả Phạm Công Danh Xây Dựng và Hà Văn Thắm Đại Dương đều bị tóm, Ngân Hàng Đông Á chỉ bị Ngân Hàng Nhà Nước đưa vào diện kiểm soát đặc biệt. Sau đó rồi thôi.

Hà Văn Thắm cũng là một tay tự tin và nghe nói coi trời bằng vung. Khởi đi của nhà kinh doanh này chỉ có ít tỷ, nhưng không hiểu làm cách nào mà chỉ trong ít năm, anh ta có đến 5,000 tỷ đồng và trở thành “doanh nhân thành đạt” trên hệ thống báo đài mặc sức chuyên chính của đảng.

“Người giàu cũng đổ lệ” chính vào lúc Hà Văn Thắm bị còng tay, để cũng như Bầu Kiên, Thắm không thể hiểu nổi vì sao đã “quan hệ” với đủ cửa, đã “mua” không ít người mà vẫn còn bị còng tay.

Nhưng anh em trong giới ngân hàng lại xì xầm (chỉ là xì xầm thôi) về những “tay tổ” nào đó còn to bự hơn cả những ông chủ nhà băng phải vào khám. Đó là những tay chỉ nghe bóng không thấy hình, là một thế giới thực sự nằm sâu dưới lòng đất nhưng có thể “làm luật” đến cả trời cao.

Thòng lọng “sân sau”

Những anh chủ ngân hàng nhỏ lẻ, vốn có thói quen rụt đầu mỗi khi phải nói về một câu chuyện nào đó đầy nhạy cảm, chỉ e hèm rằng biết thân biết phận thì kinh doanh là kinh doanh, chứ đừng ham hố gì mà đi kinh doanh chính trị. Không vào khám thì thôi, chứ đã vào thì cái tội lớn nhất có khi chẳng phải là “cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng” hay “cả tham ô tài sản xã hội chủ nghĩa,” mà chẳng ai nói ra nhưng ai cũng hiểu là các vị ấy lao mình vào cuộc tranh chấp quyền lực giữa các anh Hai, anh Ba, anh Tư… và tự nguyện trở thành “sân sau” cho các anh ấy. Thời buổi đảo điên, phe này bắt người phe kia là “chuyện thường ngày ở huyện.”

Đấy, có ai tưởng tượng nổi một “doanh nhân thành đạt” khác như Nguyễn Xuân Sơn đã bị công an thẳng tay tống giam, dù chỉ ít ngày trước đó nhân vật này còn là một gương mặt đầy hãnh tiến khi ký kết hợp đồng kinh tế với đối tác Mỹ, trước sự chứng kiến của nhân vật cao nhất trong đảng là Nguyễn Phú Trọng, nhân chuyến thăm Washington của ông Trọng vào Tháng Bảy, 2015.

Hình như mọi thứ đang lộn tùng phèo cả lên.

Tiếp theo Bầu Kiên, Phạm Công Danh, Hà Văn Thắm, Nguyễn Xuân Sơn, 2016 tiếp tục là một năm đại hạn cho giới chủ ngân hàng ở Việt Nam.

Trước vụ ông Trần Phương Bình, hai thành viên cũ trong Hội Đồng Quản Trị của Ngân Hàng Thương Mại Cổ Phần Phát Triển Nhà Đồng Bằng Sông Cửu Long (MHB) là ông Huỳnh Nam Dũng và ông Nguyễn Phước Hòa đã bị cơ quan điều tra của Bộ Công An khởi tố và bắt tạm giam để điều tra về các hành vi phạm pháp vào ngày 30 Tháng Giêng, 2016. Đến đầu Tháng Hai, 2016, cơ quan cảnh sát điều tra của Bộ Công An tiếp tục bắt tạm giam và khởi tố bà Phí Thị Ong, nguyên giám đốc Ngân Hàng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn (Agribank), Chi Nhánh Trung Tâm Sài Gòn do vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng. Giữa Tháng Ba, 2016, đến lượt ông Phạm Quyết Thắng, nguyên là tổng giám đốc Ngân Hàng Thương Mại Cổ Phần Dầu Khí Toàn Cầu (GPBank) bị khởi tố bởi cơ quan cảnh sát điều tra của Bộ Công An về hành vi cố ý làm trái quy định của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng làm thất thoát 5,500 tỷ đồng.

Tình cảnh giờ đây khác hẳn năm 2011, lúc chưa xảy ra vụ bắt Bầu Kiên và giới chủ ngân hàng còn a dua tung hứng với nhau trong một chiến dịch tăng lãi suất cho vay trên 20% một năm, thậm chí có ngân hàng còn “cắt cổ” với cái giá 30%. Rất nhiều doanh nghiệp thời đó đã điêu đứng nhưng vẫn phải cắm đầu vay. “Đó cũng là một cách uống thuốc độc tự tử” – một chủ doanh nghiệp than não ruột.

Cái thòng lọng mà giới chủ cá mập ngân hàng chăng ra để thít cổ con nợ thì giờ đây lại ứng ngay vào số phận của kẻ giăng bẫy. Quá nhiều món vay lãi suất cao được tống táng ra thị trường vào giai đoạn 2006 – 2011 đã biến ngân hàng trở thành một cái rổ nợ của chính mình. Cho tới nay, một nửa nợ xấu liên quan đến vụ án. Rất nhiều con nợ không trả được nợ đã tìm cách “xù” và do đó biến thành án. Có những ngân hàng tồn đến 50% nợ xấu trên tổng cho vay. Ít nhất 550 ngàn tỷ nợ xấu đang treo lơ lửng trên đầu các ngân hàng và cả nền kinh tế như một quả bom nhiệt hạch có thể phát tác vào một thời điểm xấu số nào đó.

Không có được bất cứ xử lý thực chất nào đối với số nợ xấu trên, Chính phủ bắt đầu nhấp nhổm “cho ngân hàng phá sản.” Những ngân hàng nào và những ông chủ nào sẽ phải đội nón ra đi với ngữ nghĩa “hạ cánh mềm” sẽ là một phương án thành đạt nhất?

Mùa Đông vẫn chưa qua…

Không ai có thể đoan chắc số phận của giới chủ ngân hàng sẽ ra sao. Không chỉ nợ xấu và lỗ lã, quy luật bắt ngân hàng lại tỉ lệ thuận với xu thế đấu đá quyền lực trong nội bộ đảng. Trong suốt một thời gian dài trước đây, không ít chủ ngân hàng đã dính dáng đến các “sân sau” của giới lãnh đạo, gây nên mối hằn thù giang hồ không thể nào bỏ qua được nữa. Sự hình thành các phe nhóm, phe phái quyền lực cũng đồng thời với xu hướng tung tóe các vụ bắt bớ lẫn nhau theo phương châm “triệt kinh tế.”

Mời xem Video: Hội nghị Tw5: Nguyễn Phú Trọng thề sẽ đưa Kim Ngân lên làm Tổng bí thư


Khác với Hà Nội, Sài Gòn không có mùa đông. Nhưng vẫn tê cóng đến không thể thở được vì chẳng ít nhân vật lo sợ mình sẽ là người “đi theo” Trần Phương Bình.

Làn sóng “bắt ngân hàng” cũng đang rập rờn ngay trước mắt. Mới đầu năm 2017 lại bắt nguyên tổng giám đốc Ngân Hàng Đại Tín vì liên quan đến đại án Phạm Công Danh của Ngân Hàng Xây Dựng.

Nhưng có lẽ Hà Nội mới là tâm điểm của cuộc chiến quyền lực và các mắt xích về ngân hàng. Chưa có gì được xem là mùa đông cuối cùng đã trôi qua…

Phạm Chí Dũng
Người Việt

Trump: truyền thông "không trung thực" về lễ nhậm chức


Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tiếp tục có các phản ứng trực tiếp, tức thì về cung cách đưa tin bài của truyền thông đối với ông và việc chuyển giao quyền lực.                 

Tân Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đưa ra cáo buộc nói truyền thông không trung thực về số lượng người tham dự lễ nhậm chức của ông.

Ông Trump phát biểu sau khi các bức ảnh được công bố dường như cho thấy có nhiều người hơn tham dự lễ nhậm chức của người tiền nhiệm của ông, Tổng thống Barack Obama hồi năm 2009.

Thư ký báo chí của ông Trump nói lễ nhậm chức có số lượng công chúng dự khán 'lớn nhất từng thấy", mặc dù con số ông trích dẫn là dưới 750.000 người.

Ông nói chính quyền mới của Mỹ sẽ coi xét trách nhiệm của truyền thông.

Vào ngày thứ bảy, hàng triệu người ở Mỹ và trên khắp thế giới đã tham gia vào cuộc biểu tình để làm nổi bật các quyền của phụ nữ, điều mà các nhà hoạt động tin là bị đe dọa từ chính quyền mới.

  Nó trông giống như một triệu rưỡi người

Tổng thống Donald Trump
Cuộc biểu tình lớn nhất của Mỹ là ở thủ đô Washington DC, nơi giới chức thành phố ước tính là có hơn 500.000 người tham dự, tiếp theo là ở New York với khoảng 400.000 và hàng trăm ngàn người ở những nơi khác, bao gồm Chicago và Los Angeles.

Các con số về lễ nhậm chức

Trong nhiều thập kỷ, US National Park Service của Hoa Kỳ cung cấp các ước tính chính thức về các đám đông tập hợp ở khu National Mall.

Nhưng cơ quan này đã ngưng cung cấp số liệu đếm người, sau khi những nhà tổ chức của các cuộc biểu tình, tuần hành Million Man March vốn phản đối về quyền cho người da đen vào năm 1995 đã đe dọa kiện.

Quang cảnh lễ nhậm chức của Tổng thống Donald Trump hôm 20/01/2017 tại Washington D.C, Hoa Kỳ                 

Ông Trump nói "nó trông giống như một triệu rưỡi người" có vào thứ Sáu - với đám đông trải dài trên khắp con đường tới Đài tưởng niệm Washington.

Ông không cung cấp bằng chứng.

Để hậu thuẫn lập luận trên, thư ký báo chí của Tổng thống Trump, ông Sean Spicer nêu con số lên tới 720.000 người ở Mall.

Ông cũng nói rằng số lượng người dùng hệ thống tàu điện ngầm của Washington vào ngày nhậm chức cao hơn trong lễ nhậm chức lần thứ hai ông Obama vào năm 2013.

Trên thực tế, đã có 782.000 vé tàu sử dụng vào năm đó, nhưng con số là 571.000 năm nay, chính quyền đang chuyển giao ở khu vực Washington cho hay.

  Số lượng người dùng hệ thống tàu điện ngầm của Washington vào ngày nhậm chức cao hơn trong lễ nhậm chức lần thứ hai ông Obama vào năm 2013.

Thư ký báo chí Nhà trắng Sean Spicer
Ông Spicer cũng nói rằng các tấm nhựa đã được sử dụng lần đầu tiên để trải và che cỏ "có tác dụng làm nổi bật những khu vực không có người đứng, trong khi những năm trước, cỏ đã loại bỏ tầm nhìn này . Trên thực tế, cỏ cũng được che phủ hồi năm 2013."

Ông Spicer nói thêm rằng các hàng rào và các máy dò kim loại gây tác động đến công chúng tham dự, nhưng điều này cũng đã bị giới chức bác bỏ là một nhân tố.

Giới chức Quận Columbia đã có sự chuẩn bị cho một số lượng ước tính từ 700.000 đến 900.000 người.

Truyền thông Mỹ nói gì?

Thư ký báo chí Nhà Trắng Sean Spicer bảo vệ quan điểm của tân Tổng thống Donald Trump trong cuộc họp báo đầu tiên với giới báo chí, truyền thông sau khi tân tổng thống Hoa Kỳ nhậm chức.                 

Tân tổng thống lặp lại quan điểm đánh giá thấp của ông với truyền thông, nói các phóng viên ở "trong số những người không trung thực nhất trên trái đất". Ông Spicer thề "sẽ buộc trách nhiệm báo chí".

Trong các phản ứng, các cơ quan truyền thông chính yếu của Mỹ thẳng thừng bác bỏ những tuyên bố của tân Tổng thống Mỹ và người phát ngôn của ông.

Báo The New York Times, bị ông Spicer chỉ đích danh, tố cáo những "cáo buộc sai trái".

CNN nói họ thậm chí không phát trực tiếp tuyên bố của người phát ngôn. CNN cho biết thư ký báo chí đã tấn công truyền thông về các "tin tức chính xác" và hãng này tiếp tục 'vạch trần' những tuyên bố, cáo buộc.

ABC News cũng đi vào chi tiết bác bỏ các tuyên bố.

Hãng Fox News thân Trump nói những tuyên bố là 'không bị thách thức'.

  Ngay cuộc họp báo đầu tiên tại Nhà Trắng của ông Sean Spicer với báo giới đã có một khởi đầu đáng lo ngại

David Willis, BBC News, Washington D.C.
BuzzFeed News cáo buộc ông Spicer nói dối và tiếp tục cung cấp cho các thành viên mạng Twitter những phản biện với nhận xét của thư ký báo chí.

Khởi đầu đáng lo ngại

Từ Washington, David Willis, phóng viên BBC News đưa ra phân tích cho rằng ngay cuộc họp báo đầu tiên tại Nhà Trắng của ông Sean Spicer với báo giới đã có một khởi đầu đáng lo ngại.

Tiếp theo cáo buộc của Tổng thống Trump cho rằng báo chí không trung thực, ông Spicer đã đưa ra lời cảnh báo rằng chính quyền mới sẽ "buộc trách nhiệm báo chí".

Chính xác ra, vẫn chưa rõ ông Spicer định nói gì, nhưng tuyên bố của ông làm cho nhiều nhà báo kỳ cựu chuyên về tin tức Nhà Trắng quan ngại sâu sắc.

Quang cảnh cuộc họp báo của thư ký báo chí Tòa Bạch ốc, ông Sean Spicer, với giới truyền thông. 

Số liệu lễ nhậm chức của các tổng thống Mỹ trước đây?

Giới chức quận Columbia nói rằng 1,8 triệu người đã tham dự lễ nhậm chức năm 2009 của ông Obama và gần 1 triệu người xuất hiện cho lần nhậm chức thứ hai của ông vào năm 2013.

George W Bush đã thu hút khoảng 400.000 người vào năm 2005, và có 300.000 người tham dự vào năm 2001; Bill Clinton thu hút 800.000 người dự vào năm 1993 và sau đó là 250.000 người tham dự vào năm 1997.

Khoảng 140.000 vé đã được bán cho lễ nhậm chức của Tổng thống Ronald Reagan hồi năm 1985, nhưng thời tiết cực lạnh đã buộc giới chức phải di chuyển buổi lễ vào bên trong nhà, theo Politifact .

Cơ quan này cũng nói đám đông là lớn nhất lớn nhất là vào năm 1965 trong lễ nhậm chức của Lyndon Johnson vốn thu hút 1,2 triệu người.

Johnson là người đã thay thế Tổng thống John F. Kennedy sau khi bị ám sát vào ngày 22 tháng Mười Một năm 1963.

BBC

Mỹ rút khỏi TPP và nhân quyền ở VN


Tân tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã tỏ ra có những chính sách trái ngược với người tiền nhiệm, ông Barack Obama, đặc biệt trong Hiệp định TPP.                 

Việc Hoa Kỳ rút ra khỏi Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) có những hệ quả trực tiếp tới tình hình dân chủ, nhân quyền và cải cách thể chế hiện nay và trong tương lai của Việt Nam, các ý kiến quan sát, bình luận từ Việt Nam và Bắc Mỹ nói với BBC hôm 22/01.

Trao đổi với BBC Việt ngữ từ Sài Gòn hôm Chủ nhật, chỉ hai ngày sau khi chính quyền của tân Tổng thống Donald Trump tuyên bố rút Mỹ ra khỏi Hiệp định, Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội nhà báo Độc lập Việt Nam nói:

"Không có TPP, thứ nhất là công đoàn độc lập sẽ không được thành lập, không được thí điểm thành lập, thứ hai không chấp nhận, không thừa nhận xã hội dân sự, thứ ba là sẽ không có thả tù nhân lương tâm, nếu không vì một yêu cầu đặc biệt, chẳng hạn như yêu cầu can thiệp của Tổng thống Francois Holland của Pháp trong chuyến đi (Việt Nam) năm 2016.

  Không có TPP, thứ nhất là công đoàn độc lập sẽ không được thí điểm thành lập, thứ hai không thừa nhận xã hội dân sự, thứ ba là sẽ không có thả tù nhân lương tâm... và thứ tư là sẽ 'đàn áp' nhiều hơn

Tiến sỹ Phạm Chí Dũng
"Và thứ tư là sẽ 'đàn áp' nhiều hơn. Chúng ta biết là mới chỉ có ngày hôm qua, (công an) bắt chị Trần Thị Nga, là một dân oan, một người đấu tranh nổi tiếng cho dân oan Hà Nam, rồi bắt một người thuộc nhóm thanh niên Công giáo là Nguyễn Văn Oai và... nói chung là trong vài ngày qua công an bắt tới 4 người và đó đều là những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền.

"Thế thì sắp tới, cái gì còn lại để đỡ cho, hỗ trợ cho dân chủ nhân quyền?", Tiến sỹ Phạm Chí Dũng nói với chuyên mục tọa đàm thời sự cuối tuần của BBC Tiếng Việt.

Từ Ottawa, Luật sư Vũ Đức Khanh, Phó Tổng thư ký Đảng dân chủ Việt Nam tại Canada, đưa ra quan sát:

"Việt Nam luôn luôn nằm trong bàn cờ chính trị của thế giới và đặc biệt đối với Hoa Kỳ, người Mỹ có mặt ở khu vực châu Á, Thái Bình Dương trên 150 năm qua, không có lý do gì mà ông Donald Trump sẽ phải rút vai trò của Hoa Kỳ ra khỏi khu vực. Cho nên Việt Nam vẫn nằm trên bàn cờ đó.

"Tôi nghĩ rằng đi theo TPP, thì sẽ đi theo một lịch trình khác, không có TPP, thì... ông Donald Trump dùng các Hiệp định thương mại tự do Việt Nam - Hoa Kỳ và vấn đề đó ảnh hưởng trực tiếp đến vận mạng chính trị của Việt Nam."

Nếu Hoa Kỳ bận?

Việc 'đàn áp' hay 'nặng tay' với giới hoạt động dân chủ, nhân quyền, như trường hợp với bà Trần Thị Nga ở Hà Nam mới đây, có thể gia tăng ở VN, sau khi Mỹ rút khỏi TPP, theo ý kiến nhà quan sát.

Và Luật sư Vũ Đức Khanh phân tích tiếp:

"Vì vấn đề đó, mà chính phủ Việt Nam có những hành động mà chúng ta thấy là đã 'đàn áp' trong những ngày qua, tức là phía Việt Nam đang làm để 'có những lá bài' mà chuẩn bị đàm phán với Hoa Kỳ trong tương lai và vấn đề nhân quyền và tự do, dân chủ hóa Việt Nam vẫn là những vấn đề nằm trong nghị trình của bất cứ chính phủ nào và đặc biệt đối với chính phủ của Donald Trump.

"Tôi nghĩ rằng những người trong đảng Cộng hòa, họ muốn có một sự thay đổi trong chính sách đối với Việt Nam, họ muốn rằng Việt Nam phải tỏ rõ thái độ nhiều hơn nữa và nếu Việt Nam chấp nhận một lộ trình nào đó, thì Việt Nam sẽ hưởng không những một số ưu đãi trong quan hệ kinh tế song phương, mà còn có những vấn đề quan hệ về chính trị, ngoại giao, cũng như chủ yếu về vấn đề quân sự.

"Việt Nam đang chờ có một số thay đổi rất lớn về quan hệ quân sự giữa Washington và Hà Nội," Luật sư nói với BBC từ Canada.

Trước câu hỏi của BBC rằng trong trường hợp nước Mỹ, được coi là 'ngọn cờ đầu' cổ vũ dân chủ, tự do và nhân quyền trên Thế giới, nay có thể đang thay đổi chính sách, hoặc 'bận rộn' với quá trình chuyển giao, đặc biệt là với ưu tiên 'nước Mỹ 'là trước hết', giới vận động, cổ súy cho dân chủ và nhân quyền Việt Nam có thể có những động thái, phản ứng như thế nào, Tiến sỹ Phạm Chí Dũng đáp:

  Chính phủ Việt Nam có những hành động mà chúng ta thấy là đã 'đàn áp' trong những ngày qua, tức là phía Việt Nam đang làm để 'có những lá bài' mà chuẩn bị đàm phán với Hoa Kỳ trong tương lai

Luật sư Vũ Đức Khanh
"Cho dù Hoa Kỳ bận rồi, thì người Việt Nam vẫn xác định trách nhiệm chính trong công cuộc đấu tranh dân chủ, nhân quyền - đó là do người Việt Nam. Thành thử là vẫn tiếp tục và nếu Hoa Kỳ bận, thì vẫn còn có Liên minh châu Âu.

"Có lẽ theo tôi, từ giữa năm 2016, là đã bắt đầu diễn ra một cuộc chuyển giao tế nhị giữa Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu, người Mỹ sẽ không còn quá hỗ trợ vấn đề dân chủ nhân quyền của Việt Nam như trước đây, và thay vào đó có lẽ sẽ là Liên minh châu Âu. Và dường như là phía Việt Nam, tâm lý muốn 'chơi' với châu Âu dễ dàng hơn là với Mỹ.

"Do đó, tôi nghĩ là năm 2017 sẽ có một số động thái của người Tây Âu đối với Hà Nội về vấn đề dân chủ, nhân quyền và mở đầu năm cũng đã thấy có vụ thả ông Đặng Xuân Diệu rồi, tôi cho đó cũng là le lói một chút nào đó hy vọng cho việc thả (tù nhân), (xét) riêng khía cạnh thả tù nhân chính trị của Việt Nam trong năm 2017.

"Nhưng chỉ có điều... là thả nhiều hơn, hay là bắt nhiều hơn, thì cái đó tôi không biết, cho nên là luôn luôn vẫn phải xác định là vẫn có thể 'đàn áp', thậm chí đàn áp mạnh... Và ngay cả tôi, cũng có thể một lúc nào đó mọi người sẽ không còn gặp nữa, mà có thể tôi sẽ nằm ở trong xà-lim, ví dụ như vậy.

"Chúng tôi luôn luôn phải xác định chuyện đó, nhưng mà phản biện vẫn phải phản biệt, đấu tranh vẫn phải đấu tranh, nhân quyền thì vẫn phải là nhân quyền," Tiến sỹ Phạm Chí Dũng nói với chuyên mục tọa đàm thời sự cuối tuần này của BBC Việt ngữ.

Quốc Phương
BBC

Khi xã hội bị tháo rời từng mảnh


Khi xã hội bị tháo rời từng mảnh. Ảnh minh họa
Lòng yêu thương, tình đồng loại và tính vị tha, bao dung là chất keo gắn kết con người với con người, gắn kết xã hội, quốc gia dân tộc trở thành một khối bền toàn. Ngược lại, lòng thù hận và tính ích kỉ, tham lam là một thứ tác động làm khối yêu thương nhanh chóng bị rụng rã, xã hội bị tháo rời thành từng mảnh và hơn bao giờ hết, con người tự đối mặt với nỗi bi thảm của chính mình bởi xã hội đã bị nhiễm độc thù hận. Hiện tại, dù có cố gắng nhìn nhận một cách tô hồng nhất thì vẫn không thể không nói rằng xã hội Việt Nam đã bị tháo rời thành từng mảnh và con người đang sống trong bất an.

Tôi có một người bạn học cũ, nay làm việc trong ngành công an, anh mang quân hàm trung tá. Thi thoảng cũng gặp nhau, cà phê, mặc dù vẫn biết là hai người đối ngược nhau về mặt ý thức hệ nhưng chúng tôi vẫn xem nhau là bạn, nói chuyện thoải mái và gạt mọi chuyện ý thức hệ ra khỏi cuộc chuyện trò. Nhưng một khi người ta càng cố gắng gạt bỏ bao nhiêu thì vấn đề đó càng chi phối mạnh bấy nhiêu. Chính vì vậy, nhiều khi hai thằng ngồi với nhau suốt đêm chỉ để bàn về thời sự, nói về thời cuộc.

Và có một điểm lạ, có lẽ do tình bạn thân thiết từ nhỏ nên cuộc nói chuyện luôn thẳng thắn và chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy hết quí mến nhau. Cả hai cùng đưa ra kết luận “Xã hội Việt Nam đã thực sự bị tháo rời từng mảnh và đây là một kiếp nạn của dân tộc”. Để chứng minh nhận định của mình, đương nhiên anh bạn tôi đưa ra những dẫn chứng về sự mất đoàn kết, sự công kích lẫn nhau giữa các nhóm, giữa những người hoạt động đấu tranh dân chủ, nhân quyền. Anh tuyệt nhiên không nhắc đến những vấn đề nổi cộm trong hệ thống đảng, nhà nước mà anh phục vụ. Tôi hiểu và thông cảm điều này.

Ngược lại, tôi cũng đồng thuận với những dẫn chứng của anh và dẫn thêm sự tháo rời trong hệ thống nhà nước, hệ thống đảng để chứng minh cho vấn đề xã hội bị tháo rời của mình. Đương nhiên là anh bạn của tôi khó chịu nhưng không thể bác bỏ tôi được. Và thi thoảng, có những cuộc trò chuyện kéo dài suốt đêm như vậy, đến khi nào vợ con gọi thì mới ngưng.

Cái điều anh bạn của tôi nói, rằng các nhóm xã hội dân sự đã không những không tôn trọng nhau mà còn công kích nhau, điều này đến tâm lý ngay cả trong giới đấu tranh mà còn không tôn trọng nhau thì giới khác chắn chắn sẽ chẳng bao giờ tôn trọng giới đấu tranh. Mặc dù có thể là rõ ràng, có thể là mơ hồ, người ta nhận thấy đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, bảo vệ đất nước trước nạn xâm lăng là một việc làm chính nghĩa, nhưng người ta không thể nễ nang được bởi chính kiểu nói chuyện đôi khi xem thường và mạt sát đối phương của số đông các nhà đấu tranh cũng như các nhóm hoạt động xã hội dân sự.

Đây là vấn đề đáng buồn mà theo anh bạn của tôi là anh vốn dĩ đã thất vọng sau những ngày dài nỗ lực vô nghĩa, anh đôi khi cũng thèm muốn nhìn thấy một thứ gì đó mới mẽ, tươi đẹp và thấm đẫm tình người trong xã hội. Rất tiếc là mọi điều anh thấy đều có chút gì đó vụn vỡ, cảm giác như ai đó đang tiếp tục tháo rời xã hội. Anh nói rằng anh sợ nhất là phải nhìn thấy người ta sỉ vã nhau trên các trang mạng chỉ vì khác nhau một chút về chính kiến. Mà một khi như vậy thì chẳng còn gì là dân chủ. Bởi dân chủ, tiến bộ không bao giờ là bạo động hay bạo lực. Bạo động hay bạo lực ngôn ngữ còn đáng sợ hơn bạo bao động, bạo lực thân thể. Rất tiếc là không ít nhà đấu rtanh dân chủ, nhân quyền và nhà hoạt động xã hội dân sự bị rơi vào tình trạng bạo động, bạo lực ngôn ngữ. Và đây cũng là đầu mối của thù hận, tan vỡ, thiếu gắn kết, nội bộ rời rạc…

Ngược lại, tôi cũng đưa ra những vấn đề mà theo tôi, kẻ đóng vai chủ chốt tháo rời xã hội Việt Nam hiện tại chính là đảng Cộng sản Việt Nam. Vì hơn ai hết, đây là đảng cầm quyền, có sức chi phối mọi vấn đề trong xã hội và ngay trên chính trường quốc tế, mọi ký kết, hiệp định, hiệp ước với Việt Nam đều thông qua nhà nước Việt Nam.

Và từ khi thành lập đến nay, các quyết sách của đảng Cộng sản thông qua hệ thống bên dưới là nhà nước Cộng sản đều có tính chất phá vỡ mọi giềng mối của dân tộc. Từ tôn giáo, tâm linh, văn hóa, giáo dục cho đến ứng xử xã hội, nguyên tắc bảo vệ nền trị an… đều trở nên xơ cứng, lỏng lẻo, trì trệ và điều này dẫn đến xã hội Việt Nam ngày càng bất an, người đã hết yêu thương người, người đã biết bóc lột người, người đã đạp lên sinh mạng đồng loại để hưởng thụ, người đã mạnh tay và lạnh lùng bóp chết số phận của đồng loại… Dường như cái ác, sự dã man và lòng thù hận vây bủa xã hội.

Lẽ ra, Việt Nam đã tốt đẹp hơn nhiều và dân chủ hơn nhiều nếu như không có sự can thiệp thô bạo bằng những chính sách xóa bỏ dân tộc, xóa bỏ văn hóa và tâm linh nhằm sáp nhập vào cái giáo điều gọi là “quốc tế Cộng sản”. Nhưng không, đất nước đã không được như thế, dân tộc không những không đoàn kết, tình yêu thương bị mất mà qua thời gian, những chính sách gắt máu, công an trị và bóp chết tự do của người dân, để giới cán bộ, quan chức lộng hành đã nhanh chóng đẩy xã hội Việt Nam đến vực thẳm của lòng thù hận, sự mạt sát và máu lạnh. Điều này diễn ra khắp mọi nơi trên đất nước hình chữ S này và không từ bất kì ngõ ngách nào.

Và càng ngày, xã hội Việt Nam càng bị tháo rời ra từng mảnh, mỗi nhóm lợi ích là một mảnh rời trên đất nước, tình trạng cát cứ quyền lực ngày càng mạnh hơn, tình thế đã đến lúc không còn cưỡng lại được, trên bảo dưới không nghe, dưới thì trước mặt nịnh trên nhưng sau lưng lại nói xấu, lại coi trên chẳng ra gì và nếu có cơ hội thì dưới sẽ xông lên đạp đổ trên đên chiếm ghế… Trên sợ mất quyền lực lại đi cầu cạnh ngoại bang với chiêu bài “mở rộng quan hệ với láng giềng, anh em một cách có chiều sâu…” để nhờ kẻ khác giữ quyền lực, chịu tôi đòi kẻ khác mà ngoài mặt thì lúc nào cũng nhơn nhơn (nói theo cách của Nguyễn Bá Thanh) làm ra vẻ có trách nhiệm với quốc gia, dân tộc.

Mời xem Video: Thế lực Nguyễn Tấn Dũng đang bí mật hạ bệ Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc

Và hơn bao giờ hết, xã hội Việt Nam đã bị tháo rời đến chi tiết cuối cùng, đó là sự tương kính đối với người lớn tuổi, sự dịu dàng đối với trẻ em và sự nâng niu đối với phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ đang nuôi con nhỏ, đang phải sống cuộc đời lẻ loi “gà mái nuôi con”. Dường như không hề có sự nễ nang hay một nguyên tắc tương kính, tương thân nào khi ngay vào dịp cận Tết Nguyên Đán, dịp mà gia đình đoàn tụ, con cháu, ông bà sum vầy, dịp mà người người cúng rước Tổ Tiên về để hầu hạ nhang khói trong ba ngày Tết. Nhưng họ đã bắt chị! Điều này chỉ cho thấy nguyên tắc tương kính, nguyên tắc cuối cùng đóng vai trò keo dán xã hội đã bị khô cứng và vỡ vụn!

Liệu chúng ta sẽ sống như thế nào với một xã hội mà ở đó, keo dán, bù lon, ốc vít của lòng yêu thương, sự tương kính đã khô cứng và vỡ vụn? Tội lỗi này do ai gây ra? Và con người phải sống như thế nào để tự làm nóng lòng yêu thương, sự tương kính của mình? Thật là buồn ở những ngày cuối năm, tôi phải ngồi viết những dòng như thế này!

Viết Từ Sài Gòn
Blog RFA

Kỷ thuật bắt người trong hoạt động bảo vệ chế độ


Công an tỉnh Hà Nam bắt giam và khám xét nhà bà Trần Thị Nga. Nguồn: Công an Hà Nam

Như đã nói, một kỹ thuật rất quan trọng trong nghiệp vụ trấn áp của an ninh là phải chọn đúng thời điểm ra tay, đảm bảo yếu tố bất ngờ (nôm na gọi là “đánh úp”), và giành thế thượng phong, làm mất tinh thần và trấn áp đối tượng ngay từ đầu.

Từ trước đến nay, đã có một số người “xin” đi tù thay cho hoặc cùng với các tù nhân lương tâm (như Nguyễn Anh Tuấn trong vụ Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vụ Trương Duy Nhất, và mới hôm qua là Hoàng Dũng trước vụ bắt Thúy Nga).

Họ đều rất dũng cảm, và chính thái độ không sợ hãi của họ là cái mà an ninh cộng sản căm ghét nhất.

Tuy nhiên, cũng phải nói rõ rằng an ninh sẽ không đáp ứng đề nghị của họ. Không khi nào an ninh bắt một người ngay sau khi người đó xin đi tù thay cho hoặc cùng với tù nhân lương tâm, bởi lẽ thời điểm ấy, người đó đã có sự chuẩn bị, và sự chú ý của cộng đồng dành cho vụ việc đang ở mức cao nhất.

Cũng vậy, trong các vụ án chính trị, không khi nào an ninh bắt một người khi người đó đang khỏe mạnh, vững vàng nhất cả về thể chất và tinh thần. Càng không thể để người đó bị bắt trong tư thế chiến thắng, kiểu “chúng nó phải bắt mình theo đúng ý mình, theo sự tính toán, sắp xếp của mình”.

Nguyên tắc của việc bắt bớ là phải đảm bảo yếu tố bất ngờ, phải đúng vào lúc “đối tượng” đang tưởng mình ít có khả năng bị bắt nhất, hoặc đang trong tình trạng yếu đuối, sa sút nhất, hoặc đang có nhiều ràng buộc và cần được tự do nhất.

Ngoài ra, thời điểm cộng đồng đang dành sự chú ý cho một vấn đề khác cũng là thời điểm tuyệt vời để an ninh cộng sản ra tay bắt người hoạt động dân chủ-nhân quyền. Cho nên, bạn đừng ngạc nhiên nếu kịch bản này xảy ra: Khi xã hội rơi vào tình cảnh loạn lạc, rối ren, có những biến động gây hoang mang nào đó (ví dụ đổi tiền hay có xung đột biên giới với Trung Quốc), đó sẽ là khi an ninh bắt hàng loạt nhà hoạt động, nhà bất đồng chính kiến. Làm như vậy, an ninh đạt rất nhiều mục đích:

– Đổ tội cho người hoạt động “gây rối”, “gây bất ổn chính trị”, “làm rối loạn xã hội”;

– Đảm bảo được rằng việc bắt bớ diễn ra đúng lúc cộng đồng, công luận đang không chú ý đến các cá nhân bị bắt đó (và vì thế, không thể bảo vệ);

– Phá hoại, làm suy yếu phong trào đối lập, bằng cách khiến giới đấu tranh hoang mang, mất tinh thần, mất tập trung, không còn làm nổi việc gì.

Tuy nhiên, mục đích tối thiểu của an ninh trong các vụ bắt bớ người hoạt động vẫn luôn phải là: chọn đúng thời điểm ra tay để đảm bảo yếu tố bất ngờ.

* * *

Lực lượng an ninh đã vây hãm suốt đêm, rồi bắt Trần Thị Nga (Thúy Nga) tại nhà riêng, bỏ mặc hai đứa con nhỏ của chị bơ vơ, khi chỉ còn sáu ngày là đến giao thừa Tết Đinh Dậu, thời khắc của sự đoàn tụ gia đình.

An ninh cũng đã bắt Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm), khám nhà và lục tung đồ đạc, còng tay Quỳnh đưa đi, ngay trước mặt đứa con gái nhỏ mới 10 tuổi.

An ninh đã bắt Lưu Văn Vịnh (Vịnh Lưu) tại nhà, đúng bữa trưa, và đánh đập anh Vịnh trước mặt thân nhân của anh.

Mời xem Video: Trần Thị Nga nữ hoạt động cho nhân quyền và dân oan bị bắt giam


Còn nhiều, rất nhiều vụ việc nữa, mà sự đàn áp diễn ra với sự hiện diện của người thân, gia đình của nạn nhân. Lực lượng an ninh làm điều đó không phải do vô tình hay do thiếu hiểu biết về quyền con người, mà ngược lại: Đấy là chủ ý của họ, là biện pháp nghiệp vụ của họ, nhằm khủng bố cả con mồi lẫn những cá nhân có liên quan.
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑