Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Cộng sản Việt Nam biến Võ Thị Sáu một kẻ tâm thần trở thành thần tượng để lừa dân Việt Nam thế nào?


Mời xem Video: Cộng sản Việt Nam kế hoạch xuất cảng thủ đoạn dùng côn đồ tấn công truyền thông tự do ở nước ngoài




Cộng sản Việt Nam biến Võ Thị Sáu một kẻ tâm thần trở thành thần tượng để lừa dân Việt Nam thế nào?

Nhà thơ Nguyễn Duy và một số văn nghệ sĩ những nhà văn tên tuổi khác như nhà văn Nguyên Ngọc, nhà văn Phạm Xuân Nguyên, Tiến Sĩ Nguyễn Quang A (quay phim), nhà văn Lê Hoài Nguyên (tên thật là Thái Kế Toại) – cựu đại tá công an, trong đó Nguyễn Duy thuật lại những gì ông biết về nhân vật Võ Thị Sáu, một thần tượng do đảng Cộng Sản dựng lên.

Nhà thơ cười lớn tiếng đến nỗi phải đứng dậy khi nhắc đến những điều bịa đặt trong sách của Nguyễn Quang Sáng về “anh hùng Võ Thị Sáu.” Một chi tiết được hai người công khai nói ra là Võ Thị Sáu bị bệnh tâm thần từ thời rất trẻ.

Đăng ký xem tin mới nhất tại: https://goo.gl/65ciF2


Giải thích việc nhận chìm bùn thải và phản biện


Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Vào ngày 4 tháng 7, Thứ trưởng Bộ tài nguyên và môi trường (Bộ TNMT), ông Nguyễn Linh Ngọc khẳng định vật liệu mà Bộ TN-MT cho phép nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1 nhận chìm không phải là xỉ than, chất thải của quá trình chạy nhiệt điện mà là vật liệu nạo vét tại khu vực cảng, gồm cát, bùn của ô quay tàu trước cảng.

Những vật chất được cấp phép nhấn chìm xuống biển có thật sự không phải là chất thải nguy hại?


Ngấm trong bùn đất

Năm ngày sau khi Thứ trưởng Bộ TNMT cấp phép số 1517/GP-BTNMT cho phép Công ty TNHH Điện lực Vĩnh Tân 1 được nhận chìm 1 triệu m3 bùn thải xuống vùng biển xã Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, Tổng công ty phát điện 3 (EVNGENCO 3) hay còn gọi là nhà máy nhiện điện Vĩnh Tân 2 cho biết đang xúc tiến xin giấy phép đổ xuống biển Bình Thuận 2,4 triệu m3 bùn cát thải sau khi nạo vét.

Thông tin này gây lo ngại rất lớn cho các chuyên gia môi trường và những người quan tâm đến môi trường biển. Qua những diễn đàn và các trang mạng xã hội, họ đồng loạt lên tiếng kêu gọi dừng ngay dự án nhấn chìm bùn thải vì cho rằng lượng bùn thải khổng lồ đó sẽ bức tử hệ sinh thái biển của Bình Thuận.

Để phản hồi bức xúc của công luận, Thứ trưởng Bộ TN-MT phát biểu tại buổi giao ban báo chí ngày 4 tháng 7 rằng vật liệu nhận chìm không bao gồm xỉ than, chất thải của quá trình chạy nhiệt điện và cơ sở pháp lý của việc nhận chìm chất thải đã được quy định trong Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển 1982- UNCLOS 1982.

Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 tại tỉnh Bình Thuận đi vào hoạt động chính thức năm 2015, mỗi ngày sản xuất hơn 23 triệu kWh. Còn dự án xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1 được khởi công vào sáng ngày 18/7/2015, có công suất 1.200MW, dự kiến đi vào hoạt động trong năm 2018.

Với thời gian và khối lượng điện sản xuất như thế, Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải, chuyên gia môi trường từ Hà Nội, khẳng định không thể cho rằng chất bùn thải được cấp phép “nhấn chìm” xuống biển Bình Thuận là không chứa chất thải từ quá trình vận hành sản xuất điện của nhà máy.

Ống xả khói từ Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 Photo of RFA
“Khi mà những cơn mưa, lũ xảy ra, nước chảy từ đất liền ra biển. Khi chảy như thế thì nó cuốn theo tất cả rác, ngay cả thuốc trừ sâu, thì ngay cả nước bao gồm rác chảy ra, nó đã mang theo rất nhiều chất độc hại.

Vậy thì ở những nhà máy này, trong quá trình người ta đang xây dựng, đã xây dựng xong, có thể chưa vận hành thì cũng đã có rất nhiều loại rác.

Cái thứ hai, nếu người ta chạy thì phải có than, phải có nơi để than, rồi chất thải, và chúng ta thừa biết rằng rác thải của nhà máy nhiệt điện nó có những gì. Thế và, nước mưa nó chảy thì nó không chừa chỗ nào.”


  Nếu người ta chạy thì phải có than, phải có nơi để than, rồi chất thải, và chúng ta thừa biết rằng rác thải của nhà máy nhiệt điện nó có những gì. Thế và, nước mưa nó chảy thì nó không chừa chỗ nào.

- TS Nguyễn Văn Khải
Dựa trên cơ sở hoá học, ông cho biết khi trời mưa, chất độc trong than chảy ngấm vào đất, rồi khi đốt thì những khí trong đó như SO2. NO2, các kim loại nặng như Niken, Crôm sẽ bay tản ra vùng chung quanh, hoặc tích tụ thành mây để mưa xuống. Nói chung tất cả những chất độc hại từ bụi xỉ than sẽ ngấm vào đất và bùn cát.

Theo các nhà khoa học phản biện trên báo chí trong nước, việc nhận chìm khối lượng chất nạo vét gần 1 triệu m3 vừa được Bộ Tài Nguyên- Môi trường cấp phép và 2,4 triệu m3 đang được đề nghị là nguy cơ đe doạ trực tiếp hệ sinh thái biển.

Chất nạo vét hay bùn thải?

Tuy nhiên, ông Nguyễn Xuân Tùng – vụ trưởng Vụ Chính sách và pháp chế, đại diện Tổng cục Biển và hải đảo – Bộ Tài nguyên và môi trường, có mặt tại buổi toạ đàm “Hòn Cau, Biển và Lời nguyền…” tổ chức ở Nha Trang ngày 15 tháng 7 cho biết “vật chất” nạo vét cảng biển của Điện lực Vĩnh Tân 1 được Bộ cấp phép cho “nhận chìm” xuống vùng biển Tuy Phong khác với bùn thải.

Giải thích sự khác nhau dựa trên hướng dẫn của Tổ chức Hàng hải Thế giới, ông cho biết.

“Chất nạo vét cơ bản là chất lắng đọng từ tự nhiên bao gồm các thành phần chủ yếu như cát, sỏi, đá và các chất hữu cơ tự nhiên. Thế còn bùn thải là chất lắng đọng từ quá trình xử lý đất thải. Trong nghị định thư Luân Đôn 1996 có 1 danh mục qui định có 8 nhóm chất để xem xét nhận chìm xuống biển. Trong đó họ cũng phân biệt chất nạo vét và bùn thải.”

Vị này nói thêm rằng thành phần của chất nạo vét đã được phân tích trong dự án nhận chìm bùn cát thải hoàn toàn không có chất ô nhiễm và rất bình thường trên thế giới. Những thành phần chất khác đều dưới ngưỡng cho phép.

4 nhà máy nhiệt điện

Ông Phạm Văn Chi, Nguyên chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hoà, cho biết tình trạng thực tế hiện nay ở huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận có 4 nhà máy điện với tổng công suất là 4,400 MW.

“Thế thì tôi chỉ nói rằng 1 nhà máy ở Khánh Hoà, 2,400MW là chúng tôi đã toát mồ hôi. Mà tôi đang kiến nghị với địa phương, chính phủ, chỉ nên đầu tư tốt nhất là 600 MW, là 1 trong 4 tổ máy. Nhưng mà người ta đã xây dựng hai giai đoạn, giai đoạn đầu là 1,200 MW và giai đoạn 2 là 2,400 MW và hình như đã được phép.

Ba cái ô nhiễm quan trọng nhất đối với các nhà máy điện chạy bằng than là họ lợi dụng vùng biển của chúng ta để vận chuyển 1 lượng than rất lớn bằng cách nạo vét (nếu như vùng cần nạo vét) để đưa được tàu lớn chở than.

Than của Việt Nam mình gần như là người ta không sử dụng mà người ta phải sử dụng than của Malaysia, của Úc, có hàm lượng Carbon cao hơn. Và tôi cho rằng nếu chúng ta lấy loại than tốt nhất là khoảng 85% Carbon, 15 % và xỉ và các loại không cháy được, thì như vậy nếu nhà máy Vĩnh Tân 2 khoảng 1,200 MW thì nó phải mất 600 tấn than/1 giờ và 14,400 tấn than/ngày.”


  Ba cái ô nhiễm quan trọng nhất đối với các nhà máy điện chạy bằng than là họ lợi dụng vùng biển của chúng ta để vận chuyển 1 lượng than rất lớn bằng cách nạo vét (nếu như vùng cần nạo vét) để đưa được tàu lớn chở than.

- Ông Phạm Văn Chi
Đồng thời, ông đưa ra bài toán của lượng xỉ tối thiểu 1 năm thải ra và phủ khắp mặt bằng dài 1 cây số, rộng nửa cây số và có chiều cao khoảng 1m57. Khối lượng này khi gặp mưa sẽ ngấm vào đất và bùn cát. Do đó theo ông, vật liệu “nạo vét” của 4 nhà máy đó sẽ bao gồm tất cả những bụi xỉ vả độc hại đã ngấm sâu trong bùn đất.

Đổ rác hay nhận chìm?

Khoản 5, Điều 1 của UNCLOS 1982 giải thích thuật ngữ “nhận chìm” (immersion) là “mọi sự trút bỏ có ý thức xuống biển các chất thải hoặc các chất khác từ các tàu thuyền, phương tiện bay, giàn nổi hoặc công trình khác được bố trí ở biển.”

Công ước vừa nêu cũng ghi rõ thuật ngữ “nhận chìm” không nhằm vào: Việc vứt bỏ các chất thải hoặc các chất khác được sản sinh trực tiếp hoặc gián tiếp trong việc khai thác bình thường của tàu thuyền, phương tiện bay, giàn nổi hoặc các công trình khác được bố trí trên biển, cũng như các thiết bị của chúng…

Mời xem Video: Cộng sản Việt Nam kế hoạch xuất cảng thủ đoạn dùng côn đồ tấn công truyền thông tự do ở nước ngoài



Tuy nhiên, theo Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải, khi được trả lời chúng tôi về cơ sở pháp lý dựa theo UNCLOS 1982 và Luật Môi trường Việt Nam, ông chỉ nói ngắn gọn rằng: “Cái chuyện người ta làm như thế nào mới quan trọng.”

Cát Linh
RFA

Kami - Trao đổi với TS. Lê Minh Nguyên


Không thể chỉ căn cứ vào các thông tin hạn hẹp, một chiều từ các bạn bè hay các nhóm nhỏ có cùng quan điểm với mình trên mạng xã hội, để làm cơ sở đánh giá toàn cảnh, rồi đưa ra các quyết định đầy cảm tính để đưa người ta vào chỗ chết.

Ảnh minh hoa...

"Mưa rơi đừng trèo cổ thụ, đất loạn đừng đi lang thang" - Ngạn ngữ dân tộc Tày 

Gần đây trong một bài viết của tôi (goo.gl/Tz72ke) có nhắc tới bài viết có tựa đề "Đã đến lúc Cách Mạng Dân Chủ xảy ra" (goo.gl/ahFL6a) của TS. Lê Minh Nguyên đăng trên trang Dân Làm Báo, về phân tích và nhận định của tác giả cho rằng: "Việc kết án Quỳnh 10 năm tù làm cho ly nước cách mạng dân chủ đang nửa vơi đã biến thành đầy, chỉ cần một vài giọt nước nhỏ nữa để khai ngòi thì nó sẽ tràn ly cho một cuộc cách mạng dân chủ. Nó đã làm cho khả năng chịu đựng của nhân dân với cái trật tự khắc nghiệt của xã hội do Đảng CSVN tạo ra đã không thể chịu đựng hơn được nữa. Sự tích lũy các mâu thuẫn xã hội đã hơn 70 năm ở Miền Bắc và hơn 40 năm ở Miền Nam, nơi mà trước đây chưa từng xảy ra một hệ thống độc tài khắc nghiệt như vậy, nơi mà nếp sống tự do dân chủ đã thành một nề nếp, một văn hóa chính trị. Thời gian đã đủ dài để sự tích lũy các mâu thuẫn xã hội do chế độ gây ra cao lên chất ngất, để ý chí phản loạn muốn thay đổi trật tự của dân chúng vượt qua giới hạn của cái trật tự hiện hành mà nhân dân không thể kiên kham...". Trong bài viết đó, tôi đã có đánh giá cho rằng, nhận định trên là hoàn toàn thiếu cơ sở nếu không nói là hoang tưởng.

Trong bài viết lần này tôi không muốn nói tới việc với bản án sơ thẩm 10 năm dành cho blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Dù rằng có thể nói, đó là một sự thách thức ngang nhiên của Hà Nội đối với phương Tây nói chung và Hoa Kỳ nói riêng trong việc đàn áp những người bất đồng chính kiến. Cùng với các phản ứng mang tính chiếu lệ, có chăng chỉ duy nhất là từ CHLB Đức nhưng rồi họ vẫn tiếp đón trọng thị Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc. Điều đó cho thấy phương Tây nói chung và Hoa Kỳ nói riêng hình như cần Việt Nam hơn là Việt Nam cần ở họ. Còn sự lên tiếng của các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế nói chungnhư: Tổ chức Theo dõi Nhân quyền - Human Rights Watch (HRW), Phóng viên không biên giới ... thì lâu nay hầu như chẳng có ý nghĩa gì đồi với nhà cầm quyền Việt Nam. Đó là một sự thực không thể chối bỏ.

Tôi cũng không muốn nhắc lại, điều tác giả Lê Minh Nguyên xác quyết khi khẳng định rằng: "Việc kết án Quỳnh 10 năm tù làm cho ly nước cách mạng dân chủ đang nửa vơi đã biến thành đầy, chỉ cần một vài giọt nước nhỏ nữa để khai ngòi thì nó sẽ tràn ly cho một cuộc cách mạng dân chủ.". Vì điều này trong bài viết "Lạm bàn về Phong trào và cách mạng Dân chủ", tôi đã không ngần ngại nói thẳng thắn rằng: "Một ly nước đang nửa vơi có thể biến thành đầy, chứ một cái ly đã úp ngược thì xin đừng bàn đến chuyện hy vọng trong cái cốc ấy sẽ có đầy nước ngay. Phong trào dân chủ ở Việt Nam cả trong và ngoài nước đang ở trong tình trạng như vậy, xin đừng vội bàn đến chuyện cách mạng dân chủ.". Với mong muốn cho những người đấu tranh dân chủ cho Việt Nam bớt huyễn hoặc hoặc mơ màng để có suy nghĩ thực tế cho hành động.

Thực tế đã chứng minh cho thấy, biết bao các giọt nước "tràn ly" theo kiểu nói của TS. Lê Minh Nguyên, như các ông bà: Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Ba Sàm v.v... rồi cuối cùng là đến blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cũng có thấy cái cốc nước một nửa (như lời tác giả) có sóng sánh đâu? Chắc cũng vì không có hiệu ứng đó, nên gần đây TS. Lê Minh Nguyên lại có bài viết "lên gân" với tựa đề "Chuyện Trung Tướng Võ Văn Liêm cho thấy VN cần cách mạng dân chủ" (goo.gl/9BCWUK).

Nhắc đến bài viết này, không có ý muốn chỉ ra sự bế tắc của tác giả, song vì tác giả Lê Minh Nguyên có nhắc đến cá nhân tôi trong bài viết "Chuyện Trung Tướng Võ Văn Liêm cho thấy VN cần cách mạng dân chủ" (goo.gl/9BCWUK) khi cho rằng "Kami trên RFA cho rằng cách mạng dân chủ sẽ xảy ra ở VN là một “nhận định… hoàn toàn thiếu cơ sở nếu không nói là hoang tưởng” vì không có lãnh đạo như bà Aung San Suu Kyi và tổ chức đối lập quy mô như Liên minh Dân chủ Toàn quốc của bà ở Miến Điện. Nhận xét của Kami có phần đúng nhưng không thể phổ quát áp dụng, mỗi nước có những đặc thù, và ngay cả để qua một bên những đặc thù thì nó cũng không thể là công thức, vì nhìn Liên Sô và Đông Âu, tại sao các nước này đổ như dominos dù nhiều nước không có các yếu tố như Kami chỉ ra?". Và "Phong trào cách mạng mùa Xuân 2011 đưa đến sự sụp đổ của nhiều chế độ độc tài, và điểm nổi bật là nó không có các yếu tố như Kami chỉ ra là lãnh tụ tầm cỡ và đối lực tương xứng. Cái mà Kami muốn hướng tới là những thứ mà phía dân chủ VN không có hay chưa có, để Kami dẹp tan ý định cách mạng dân chủ, bảo vệ chế độ hiện hành. Lãnh tụ là do tranh đấu mà ra, và có tranh đấu là có lãnh tụ, lãnh tụ thì cần nhưng nó không phải là yếu tố quyết định cho cách mạng dân chủ xảy ra.".

Tôi không hề bận tâm đến cái kiểu cách "bỏ bóng đá người" của TS. Lê Minh Nguyên, khi viết rằng: "Cái mà Kami muốn hướng tới là những thứ mà phía dân chủ VN không có hay chưa có, để Kami dẹp tan ý định cách mạng dân chủ, bảo vệ chế độ hiện hành." Chỉ đơn giản vì giữa những người ngang sức ngang tài, khi tranh luận đàng hoàng thì họ không bao giờ dùng tới các hành động không fair play tương tự.

Những người hoạt động chính trị cần phải ý thức được luận điểm: “Không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông” của triết gia Heraclitus, có, nghĩa là mọi sự vật trong thế giới của chúng ta luôn luôn thay đổi, vận động, phát triển không ngừng và khó có sự tái lặp lại. Việc TS Lê Minh Nguyên có nhận định như trên đã cho thấy tác giả phạm phải một sai lầm trầm trọng về sự máy móc trong tư duy. Đáng tiếc, tác giả TS. Lê Minh Nguyên đã quên mất đoạn cuối của bài (goo.gl/Tz72ke) vừa nêu của tôi đã chỉ ra rất rõ vai trò của vấn đề tổ chức rằng: "Mỗi cá nhân hãy bắt đầu bằng sự biết hy sinh cho lý tưởng của mình, các tổ chức cần được hình thành với việc tổ chức có bài bản theo hướng các tổ chức XHDS. Cần trẻ hóa thành phần trụ cột, đào thải mấy ông già cũ kỹ ngay lập tức, vì nhận thức của họ đã quá trì trệ, đến nay họ vẫn sử dụng tư duy đấu tranh của thế kỷ 20 thì khó có thể để cho họ tồn tại. Quan trọng hơn là tất cả phải nhận thức được rằng "Cách mạng là sự nghiệp của quân chúng", điều đó được thể hiện qua - trong mỗi lời nói cũng như hành động của mình.".

Chính vì thế nên TS. Lê Minh Nguyên lại càng sai lầm khi cho rằng ""Phong trào cách mạng mùa Xuân 2011 đưa đến sự sụp đổ của nhiều chế độ độc tài, và điểm nổi bật là nó không có các yếu tố như Kami chỉ ra là lãnh tụ tầm cỡ và đối lực tương xứng.". Điều này đã cho thấy, TS. Lê Minh Nguyên đã quên mất hay không biết đến phong trào thanh niên Otpor, hay còn gọi là ”Phản kháng”, với biểu tượng bàn tay nắm chặt – thể hiện quyết tâm hướng tới bầu cử tự do và nền dân chủ non trẻ của Serbia. Mà Srdja Popovic là một trong những lãnh tụ của phong trào này. Năm 2004, Popovic rời bỏ chính trị để sáng lập ra Trung tâm Chiến lược Ứng dụng Bất bạo động (CANVAS), ở Belgrade. Đây là một tổ chức đào tạo các nhà hoạt động tại hàng chục quốc gia trên thế giới trong đó có cả Việt Nam cũng đã tham gia. Trong đó có những người đã làm làm nên thành công trong phong trào dân chủ tại Gruzia, Ukraina, và Maldives cho đến cuộc đấu tranh tại Miến Điện và Iran. (Nguồn: goo.gl/zYtAwz)

Trong các cuộc cách mạng chính trị sử dụng bằng bạo lực hay bất bạo lực thì 3 yếu tố Thiên, Địa, Nhân là tối quan trọng, nhưng yếu tố Nhân bao gồm quần chúng cách mạng và người lãnh đạo đóng vai trò quyết định. Song vấn đề tổ chức có ý nghĩa quyết định sự thắng lợi, tính tổ chức càng cao, rộng lớn và càng chặt chẽ sẽ giúp cho sự thành công. Đừng quên rằng, "Tiến bộ dân chủ đích thực không phải là việc hạ giới trí thức xuống ngang hàng với quần chúng, mà sẽ phải là nâng quần chúng lên bằng tri thức.". Người làm chính trị giỏi sẽ không bao giờ hy vọng vào những cuộc cách mạng mang tính "sung rụng" ngược đời như thế. Vì nếu như có sẽ dẫn đến tình trạng "Kẻ nhỏ làm tôi tớ cho kẻ lớn; kẻ yếu làm tôi tớ cho kẻ mạnh.", thay vì "Người có đức nhỏ làm tôi người có đức lớn; người hiền nhỏ làm tôi cho người hiền lớn" như lời của Mạnh Tử.

Nhận định cuối bài viết của TS. Lê Minh Nguyên khi cho rằng: "Khi mà sự tích lũy các mâu thuẩn xã hội qua nhiều năm, khi mà ý chí phản loạn của dân chúng cứ tăng dần rồi vượt qua giới hạn của cái trật tự có thể chịu đựng được, khi mà ý dân đã ngùn ngụt lên cao để trở thành ý trời, đó là lúc cách mạng dân chủ xảy ra." là điều tất yếu và hoàn toàn chính xác. Nhưng vấn đề thời điểm đó sẽ xảy ra vào lúc nào mới là quan trọng? Song chắc chắn cái đó không bao giờ là vào thời điểm hiện tại, khi xảy ra các sự kiện xét xử blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay hành động của Trung Tướng Võ Văn Liêm.

Nói về tính cách của người phương Đông nói chung, bài "Kích nhưỡng ca" cho rằng: "Mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi; Đào giếng mà uống, cày ruộng mà ăn; Quyền lực của nhà vua cần chi cho ta đâu.". Có nghĩa rằng, chuyện chính trị thì những người dân bình thường họ đâu có màng đến, huống chi trong hoàn cảnh không có ai lôi kéo hoặc xúi dục họ.

Tại thời điểm hiện nay khi số lượng những người bất bình trước thực trạng xã hội tăng lên là điều có thật, song đó chưa phải là sự bất mãn chứ đừng nói đến việc có ý chí phản loạn cũng chỉ là một số rất nhỏ (dân oan). Tuy vậy, khi đặt lên bàn cân giữa sự thay đổi - cách mạng và cuộc sống hiện tại thì có thể có tới 90% dân chúng lựa chọn cuộc sống của họ như hiện nay, cho dù cuộc sống còn vô vàn những điều bất cập. Đặc biệt là tầng lớp trung lưu.

Người làm chính trị phải thận trọng hơn nhiều lần một nhà báo, trong việc nhận định hay đánh giá tình hình. Hơn ai hết họ phải biết lùi lại để nhìn nhận được bức tranh toàn cảnh, để có đánh giá chính xác thực trạng chính trị, kinh tế xã hội... đặc biệt là lòng dân trong nước và tuyệt đối không được đánh giá chủ quan. Không thể chỉ căn cứ vào các thông tin hạn hẹp, một chiều từ các bạn bè hay các nhóm nhỏ có cùng quan điểm với mình trên mạng xã hội, để làm cơ sở đánh giá toàn cảnh, rồi đưa ra các quyết định đầy cảm tính để đưa người ta vào chỗ chết.

Mời xem Video: Cộng sản Việt Nam kế hoạch xuất cảng thủ đoạn dùng côn đồ tấn công truyền thông tự do ở nước ngoài



Vậy xin hỏi, khi các tình thế như "Đã đến lúc Cách Mạng Dân Chủ xảy ra", rồi lại "Chuyện Trung Tướng Võ Văn Liêm cho thấy VN cần cách mạng dân chủ" thì tiếp tới sẽ là gì thêm nữa thưa TS. Lê Minh Nguyên?

Ngày 22 tháng 07 năm 2017

© Kami
    Blog RFA

Lại bàn về Phong trào và Cách mạng Dân chủ ở Việt Nam


Gần đây nhà báo Phạm Chí Dũng trong bài viết "Như Quỳnh sẽ không phải ở tù hết 10 năm" có viết rằng, "Vào giờ phút này, ở vào tình thế 5 mối nguy mất nước “Trẻ không kính già, Trò không trọng thầy, Tham nhũng tràn lan, Binh kiêu tướng thoái, Sĩ phu ngoảnh mặt với thời cuộc” mà cổ nhân Lê Quý Đôn đã đúc kết, 10 hay 20 hoặc cả 30 năm tù cũng chỉ là những con số. Những con số ấy có thể đột ngột rút ngắn tuổi thọ của chúng một cách đáng kể theo đà sóng lừng dồn đến sóng thần của biển cả dân tộc."

Hai nhà dân chủ.....!? Huỳnh Quốc Huy và Lâm Ngân Mai. Ảnh minh họa

Anh bạn tôi người gốc Việt qua Hong kong chơi nhân 20 năm đảo quốc này được trở về với "đất mẹ", tiện đường anh dự định ghé Trung Quốc để có dịp so sánh giữa 2 chế độ. Theo kế hoạch, anh cho biết sẽ ở Hongkong một tuần và ở Trung Quốc 3 tuần. Có nghĩa là đầu tháng sau ông ấy mới trở về.

Đầu giờ chiều nay tôi đang ngái ngủ, bỗng nghe tiếng gõ cửa, tôi bèn lò dò ra mở cửa và lập tức dụi mắt để xem mình có mê ngủ hay không? Không, khi ấy tôi còn cố hít sâu thêm một lần nữa để định thần, vì anh bạn tôi đang đứng lù lù trước mặt. Buộc tôi phải thốt lên: "Tưởng anh đang ở Trung Quốc kia chứ?". Anh bạn tôi bước vào nhà, quảng cái ba lô xuống đất và chửi: "Đ...mẹ nó, no English, no gmail, no face book, no RFA... nên phải bỏ chạy thôi. Tụi chó đẻ thiệt.".

Khi kể ra chuyện này, tôi không có ý khoe chuyện (nhỏ) anh bạn tôi đi du lịch nước ngoài, mà cũng không phải để thấy ở một cường quốc có hơn 1,4 tỷ dân với việc kiểm soát thông tin chặt chẽ như thế mà vẫn giữ tốc độ phát triển kinh tế đáng khâm phục. Mà muốn nói nơi ấy - nơi họ bịt kín các thông tin từ thế giới bên ngoài vẫn có các cá nhân như ông Lưu Hiểu Ba, một trí thức lớn, một nhà hoạt động nhân quyền tên tuổi, đã từng được nhận giải Nobel Hòa bình.

Các quốc gia quanh chúng ta mấy năm gần đây, ngoài ông Lưu Hiểu Ba ở Trung Quốc thì còn bà Aung San suu Kyi cũng được nhận giải Nobel Hòa bình. Bà Aung San suu Kyi đã thành công trong việc thúc đẩy chính quyền quân sự Myanmar cải tổ chính trị và trở thành một vị lãnh đạo nhà nước hàng đầu trong một chính phủ dân sự.

Chuyện đấu tranh chính trị vì sự đòi hỏi dân chủ ở Việt Nam lâu nay nằm ngoài suy nghĩ của tôi, nói cách khác là tôi ít quan tâm đến. Với lý do là làm gì có đâu mà quan tâm. Có chăng chỉ là một dúm cá nhân chống đối rời rạc, uể oải và lười biếng. Đa phần họ đã và đang "hoạt động" theo cách khua chiêng gõ mõ cho thiên hạ biết để không ngoài mục đích kiếm tiền tài tợ từ nước ngoài. Số ít còn lại ngoài số vừa kể thì vẫn chưa hiểu chính trị là gì, chưa biết rằng chính trị là các vấn đề xoay quanh việc giành hay giữ quyền lực Nhà nước. Ngây thơ hơn số đông vẫn ở cùng với vợ, con và gia đình của họ nhưng họ nhầm tưởng họ đang muốn giành quyền lực nhà nước. Công an Việt Nam họ không bắt ví lý do đó.

Nghĩa là những người còn ở Việt Nam còn đang nhởn nhơ bên ngoài hiện nay không thuộc loại đối tượng hoạt động chính trị, hoặc ít nguy hiểm hay cũng là chim mồi - cánh tay nối dài của an ninh. Còn đối tượng nguy hiểm, là hiểm họa tiềm ẩn đối với chế độ hiện nay ở Việt Nam thì còn đang nằm trong tù.

Nhưng tại sao lại đặt vấn đề này ra vào lúc này?

Trước hết, tình hình quốc tế và chính trị Việt Nam gần đây có những diễn biến tích cực song chứa đựng nhiều tiểm ẩn cho một cuộc xung đột khu vực và có thể lan rộng. Có người đã nhắc đến chiến tranh thế giới lần thứ 3, một khi tình hình an ninh trên bán đảo Triều tiên không kiểm soát nổi. Nhất là khi phát biểu tại tòa Bạch ốc ngày 30/6, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố "đã hết kiên nhẫn" với Triều Tiên và ngay sau đó nười ta đã thấy xuất hiện nhiều động thái cứng rắn hơn của Hoa kỳ, Nhật bản và Hàn Quốc đối với Bình Nhưỡng.

Trên Biển Đông, đặc biệt là trong mối quan hệ Việt - Trung đang ở tình cảnh "cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Không chỉ là việc Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tiến hành liên tiếp 2 chuyến thăm cấp cao tới Nhật và Mỹ hay các cuộc tiếp xúc với các chính khách hàng đầu tại hội nghị G20 trong mấy ngày vừa qua. Đáng kể nhất là việc Thượng tướng Phạm Trường Long, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc, trưởng Đoàn đại biểu quân sự cấp cao Trung Quốc bất ngờ rút ngắn chuyến thăm dự kiến hai ngày (18-19/6/2017). Đồng thời hủy bỏ chương trình giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt Nam - Trung Quốc lần 4 tại tỉnh Lai Châu và Vân Nam ngay sau đó.

Lịch sử cận đại đã cho thấy, yếu tố biến động của thế giới trong các cuộc xung đột trên diện rộng có tác động lớn đến chính trị ở các quốc gia, do sự chia cực của các bên. Sau thế chiến thứ 2, bàn cờ chính trị quốc tế có các biến động lớn và Việt Nam cũng là một trong những quốc gia đó. Theo cuốn "Một cơn gió bụi" của học giả Trân Trọng kim cho biết, trước tháng 8/1945 Việt Minh đã có đủ cơ sở tới cấp huyện mà nòng cốt là đảng viên đảng cộng sản. Nói thế để thấy Cộng sản Việt nam cướp được chính quyền cũng không phải là chuyện ăn may, điều đó đúng với yếu tố quan trọng của mọi cuộc cách mạng là "tổ chức, tổ chức và tổ chức". Những cái đó ở Việt nam trong lúc này hầu như là vắng bóng.

Gần đây nhà báo Phạm Chí Dũng trong bài viết "Như Quỳnh sẽ không phải ở tù hết 10 năm" có viết rằng, "Vào giờ phút này, ở vào tình thế 5 mối nguy mất nước “Trẻ không kính già, Trò không trọng thầy, Tham nhũng tràn lan, Binh kiêu tướng thoái, Sĩ phu ngoảnh mặt với thời cuộc” mà cổ nhân Lê Quý Đôn đã đúc kết, 10 hay 20 hoặc cả 30 năm tù cũng chỉ là những con số. Những con số ấy có thể đột ngột rút ngắn tuổi thọ của chúng một cách đáng kể theo đà sóng lừng dồn đến sóng thần của biển cả dân tộc."

Tôi không có ý nói ông Phạm Chí Dũng viết không đúng, blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh rất có thể (nếu chọn giải pháp đi tỵ nạn) không ngồi tù đủ 10 năm? Nếu như quan hệ Việt Mỹ nồng ấm hơn lúc này thì biết đâu, bằng giờ sang năm Mẹ của Nấm sẽ đi định cư nếu bằng lòng đánh đổi. Có thể là cách viết hơi "bốc" của nhà báo Phạm Chí Dũng, nên bạn đọc dễ hiểu nhầm rằng Mẹ Nấm sẽ ra tù sớm hơn 10 năm, vì "theo đà sóng lừng dồn đến sóng thần của biển cả dân tộc." - nghĩa là có sự thay đổi lớn về chính trị (!?).

Ông Phạm Chí Dũng có lẽ chỉ là nhà báo và không phải nhà hoạt động chính trị, vì nếu ông Dũng là một nhà đối lập thực thụ mở một Hội và tờ báo online không phép mà tồn tại được đến hôm nay thì kể cũng lạ. (!?) Vì thế nhận định hay đánh giá có thể sai của nhà báo Phạm Chí Dũng có thể lý giải được.

Tuy nhiên, trên trang Dân Làm Báo gần đây có đăng bài viết có tựa đề "Đã đến lúc Cách Mạng Dân Chủ xảy ra" của TS. Lê Minh Nguyên, một chính trị gia đang định cư tại Hoa Kỳ có phân tích và nhận định cho rằng: "Việc kết án Quỳnh 10 năm tù làm cho ly nước cách mạng dân chủ đang nửa vơi đã biến thành đầy, chỉ cần một vài giọt nước nhỏ nữa để khai ngòi thì nó sẽ tràn ly cho một cuộc cách mạng dân chủ. Nó đã làm cho khả năng chịu đựng của nhân dân với cái trật tự khắc nghiệt của xã hội do Đảng CSVN tạo ra đã không thể chịu đựng hơn được nữa. Sự tích lũy các mâu thuẫn xã hội đã hơn 70 năm ở Miền Bắc và hơn 40 năm ở Miền Nam, nơi mà trước đây chưa từng xảy ra một hệ thống độc tài khắc nghiệt như vậy, nơi mà nếp sống tự do dân chủ đã thành một nề nếp, một văn hóa chính trị. Thời gian đã đủ dài để sự tích lũy các mâu thuẫn xã hội do chế độ gây ra cao lên chất ngất, để ý chí phản loạn muốn thay đổi trật tự của dân chúng vượt qua giới hạn của cái trật tự hiện hành mà nhân dân không thể kiên kham...".

Theo đánh giá của cá nhân tôi, nhận định trên là hoàn toàn thiếu cơ sở nếu không nói là hoang tưởng.

Tại sao lại nói như vậy?

Trước hết, Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh có thể là phần tử nguy hiểm trong mắt của nhà cầm quyền Việt nam hiện nay, với bản án sơ thẩm 10 năm cho thấy điều đó. Song tên tuổi của blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thì có rất ít người ở Việt Nam biết đến, kể cả thành phần trí thức rất nhiều người họ đâu có biết Mẹ Nấm là ai? Hơn nữa nếu so sánh bà Aung San suu Kyi với Mẹ Nấm thì quá khập khiễng. Sở dĩ tôi lấy bà Aung San suu Kyi ra để so sánh, vì muốn so sánh phong trào đấu tranh dân chủ của Myanmar trước đây và ở Việt Nam hiện nay để thấy được "đường về nhà của phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam còn rất... rất xa".

Như chúng ta đã biết, Liên minh Quốc gia vì Dân chủ - NLD là một tổ chức chính trị lớn ở Myanmar hoạt động bất hợp pháp trước đây, mà bà Aung San suu Kyi một người có đầy đủ yếu tố làm lãnh tụ là người dẫn dắt. Các thành viên của NLD là trí thức hay sinh viên bị truy nã họ trốn sang Thái Lan trong các trại tỵ nạn. Các thành viên của LND có quá thừa nhiệt huyết để sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng của họ, vì tương lai của quốc gia Myanmar, không chỉ thế các thành viên này có một sự đoàn kết, thống nhất vô biên. Đa số trong số họ đã từ chối được hưởng quy chết của UNHCR để đi dịnh cư ở quốc gia thứ 3, và họ chọn con đường ở lại để tiếp tục đấu tranh thông qua các việc làm cụ thể như làm vận động quốc tế, yểm trợ trong nước, tiến hành công tác tuyên truyền như phát báo in, sau này là báo online, tổ chức đài phát thanh ngoài biên giới hướng về Myanmar v.v... Để thấy đất nước Myanmar có ngày hôm nay là nhờ phong trào đấu tranh dân chủ ở đó với những con người như vậy.

Chất lượng các nhà hoạt động ở Việt Nam hiện nay, thiếu kiến thức chính trị ở mức chuyên nghiệp, thậm chí đa phần là những người thiếu hẳn các kiến thức chính trị cơ bản tối thiểu phải có. Ví dụ như chưa tập hợp được lực lượng cho mình, đã bày đặt chuyện cờ đỏ, cờ vàng v.v... là một ví dụ. Song nguy hiểm hơn, chủ yếu là các thành phần hoạt động lấy tiếng, lấy tiền và vụ lợi, có người lấy danh hoạt động dân chủ để kiếm cớ để được đi tỵ nạn nước ngoài.

Quan trọng hơn là sự vô tổ chức toàn tập, đúng theo cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Chỉ cần xem số lượng các trang website lề trái (không kể các trang website Việt ngữ của các tổ chức truyền thông quốc tế) có lượng truy cập bình quân vài trăm ngàn views/ ngày là rất hiếm, thì sẽ thấy sự èo uột của phong trào dân chủ hiện nay.

Trước đây khoảng 5-10 năm, hiện tượng thường xuyên có các tuyên bố kiểu như: Cộng sản sắp sụp đổ, với các mốc thời gian: 3 tháng nữa; 6 tháng nữa; 1 năm nữa; 2 năm... và cuối cùng là chủ nhân của các tuyên bố trên mất hút. Vì người ta nói "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng" hay "Trăm nghe không bằng một thấy", nếu như ai đó đứng xa đất nước hàng ngàn, hàng vạn dặm để đánh giá, phân tích hay bình luận thì sự đánh giá sẽ thiếu chính xác, nhất là khi nếu ta chủ quan. Thêm nữa, nếu chúng ta lại chỉ theo dõi tin tức một chiều, hay viết theo cảm tính để thỏa lòng thỏa dạ một nhóm đối tượng không phải là số đông thì rất có thể các đánh giá sai lầm.

Trường hợp bình luận của TS Lê Minh Nguyên đã dẫn như trên là một ví dụ. Vì có thể một ly nước đang nửa vơi có thể biến thành đầy, chứ một cái ly đã úp ngược thì xin đừng bàn đến chuyện hy vọng trong cái cốc ấy sẽ có đầy nước ngay. Phong trào dân chủ ở Việt Nam cả trong và ngoài nước đang ở trong tình trạng như vậy, xin đừng vội bàn đến chuyện cách mạng dân chủ.

Mời xem Video: Cộng sản Việt Nam kế hoạch xuất cảng thủ đoạn dùng côn đồ tấn công truyền thông tự do ở nước ngoài



"Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng", vì thế mỗi cá nhân hãy bắt đầu bằng sự biết hy sinh cho lý tưởng của mình, các tổ chức cần được hình thành với việc tổ chức có bài bản theo hướng các tổ chức XHDS. Cần trẻ hóa thành phần trụ cột, đào thải mấy ông già cũ kỹ ngay lập tức, vì nhận thức của họ đã quá trì trệ, đến nay họ vẫn sử dụng tư duy đấu tranh của thế kỷ 20 thì khó có thể để cho họ tồn tại. Quan trọng hơn là tất cả phải nhận thức được rằng "Cách mạng là sự nghiệp của quân chúng", điều đó được thể hiện qua - trong mỗi lời nói cũng như hành động của mình.

Đêm ngày 11 tháng 07 năm 2017

© Kami
    Blog RFA

Người Việt ở trong nước chi nhiều tỷ đôla 'tậu' nhà tại Mỹ


Một căn nhà được giao bán tại Mỹ.

Người Việt Nam trong nhóm 10 công dân các nước mua nhiều nhà tại Mỹ nhất trong vòng một năm qua, với số tiền chi ra hơn 3 tỷ đôla.

Phúc trình của Hiệp hội Chuyên viên địa ốc quốc gia Mỹ (NAR) công bố hôm 18/7 cho biết rằng các công dân nước ngoài chi 153 tỷ đôla để mua gần 300 nghìn bất động sản ở Hoa Kỳ trong khoảng thời gian từ tháng Tư năm 2016 tới tháng Ba năm 2017.

Đứng đầu danh sách là người Trung Quốc với 31 tỷ đôla, tiếp theo sau là Canada (19 tỷ đôla), Anh (9,5 tỷ đôla), Mexico (9,3 tỷ đôla) và Ấn Độ (7,8 tỷ đôla).

Công dân Việt đứng ở vị trí thứ 9, với số tiền bỏ ra ước tính hơn 3 tỷ đôla, chiếm 2% tổng số tiền người nước ngoài chi ra để mua nhà ở Mỹ.

Con số này tăng gấp đôi so với số tiền mà người Việt Nam “móc hầu bao” để mua bất động sản một năm trước tại Hoa Kỳ, nơi có cộng đồng người gốc Việt sinh sống nhiều nhất trên thế giới.

Trung bình, người mua quốc tế trả khoảng 302 nghìn đôla để mua nhà, tăng 9% so với cùng kỳ năm 2016 và cao hơn so với giá bán nhà trung bình trên toàn nước Mỹ là khoảng 235 nghìn đôla.

Cùng ngày NAR công bố phúc trình, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc được báo chí trong nước trích lời "yêu cầu Ngân hàng Nhà nước sớm có chủ trương huy động nguồn lực trong dân, trong đó chủ yếu là đôla Mỹ". Trong ảnh là ông Phúc và phu nhân tại Đức đầu tháng này.

Theo Hiệp hội Chuyên viên địa ốc quốc gia Mỹ, ước tính có 10% người nước ngoài chi hơn 1 triệu đôla để mua nhà, và khoảng 44% giao dịch hoàn toàn bằng tiền mặt. Chưa rõ ngay tỷ lệ phần trăm công dân Việt nằm trong số này.

Các tiểu bang được người nước ngoài thích mua nhà nhất là Florida, California, Texas, New Jersey và Arizona. Đây là cũng là những nơi có đông cộng đồng người Mỹ gốc Việt sinh sống.

Ông Lawrence Yun, kinh tế gia của NAR, được trích lời nói trong thông cáo rằng việc người ngoại quốc vẫn muốn mua nhà ở Mỹ dù tình hình bất ổn về chính trị và kinh tế cho thấy rằng “người nước ngoài vẫn ngày càng tin rằng Hoa Kỳ là nơi an toàn để sống, làm việc và đầu tư”.

Báo cáo Hiệp hội Chuyên viên địa ốc quốc gia Mỹ đang gây chú ý trên cả mạng xã hội lẫn truyền thông trong nước mấy ngày qua, giữa lúc dư luận đang “nóng” quanh chuyện “quan chức và nhà khủng” ở nhiều tỉnh, thành.

Một số tờ báo trong nước đã đặt câu hỏi về chuyện “tiền đi ra bằng ‘cửa’ nào”, hay dẫn lời các chuyên gia nói về “lỗ hổng lớn, nguy cơ lớn” và chuyện thất thoát ngoại tệ.

Cùng ngày NAR công bố phúc trình, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc được báo chí trong nước trích lời "yêu cầu Ngân hàng Nhà nước sớm có chủ trương huy động nguồn lực trong dân, trong đó chủ yếu là đôla Mỹ", trong bối cảnh nhu cầu về ngoại tệ của nền kinh tế đang gia tăng.

Mời xem Video: Cộng sản Việt Nam kế hoạch xuất cảng thủ đoạn dùng côn đồ tấn công truyền thông tự do ở nước ngoài




VOA


Trump đưa vào sử dụng tàu chiến tối tân gần 13 tỉ đôla


Tổng thống Donald Trump (trái) tuyên bố chính thức đưa hàng không mẫu hạm USS Gerald Ford vào hoạt động tại căn cứ Hải quân Norfolk ở Norfolk, bang Virginia, ngày 22 tháng 7, 2017.


Tổng thống Donald Trump tuyên bố đưa vào sử dụng USS Gerald R. Ford, một tàu chiến có công nghệ tối tân trị giá gần 13 tỉ đôla mà ông nói sẽ gửi "một thông điệp 100.000 tấn cho thế giới" và sẽ khiến kẻ thù của Mỹ "run sợ."

Sau ba năm trì hoãn và đội chi phí thêm hàng tỉ đôla, ông Trump chính thức bàn giao hàng không mẫu hạm đầu tiên của thế hệ hàng không mẫu hạm chạy bằng năng lượng hạt nhân thế hệ kế tiếp cho Hải quân Hoa Kỳ tại Căn cứ Hải quân Norfolk ở bang Virginia phía đông nam.

"Ở bất cứ nơi nào mà chiếc tàu này đi ngang qua chân trời, đồng minh của chúng ta sẽ an tâm và kẻ thù của chúng ta sẽ run sợ vì mọi người đều biết rằng Mỹ đang tới và Mỹ đang tới một cách oai phong," ông nói.

Tổng thống nói tàu chiến này đóng vai trò "răn đe để chúng ta không phải chiến đấu," nhưng nếu xung đột nảy sinh thì "nó sẽ luôn kết thúc theo cùng một cách. Chúng ta sẽ thắng, thắng, thắng."

Sau khi chỉ trích chính quyền trước "thiếu tính sẵn sàng về mặt quân sự," ông Trump kêu gọi Quốc hội "làm nhiệm vụ của mình" và cung cấp "mức kinh phí ổn định và đoán định được" cho quân đội.

Hàng không mẫu hạm USS Gerald R. Ford thử nghiệm ngoài biển trong một bức hình do Hải quân Mỹ cung cấp không đế ngày tháng.

Hàng không mẫu hạm mới này sẽ là chiếc tàu chủ chốt của lớp "siêu hàng không mẫu hạm mới," là lớp mới đầu tiên trong vòng 40 năm và là những tàu chiến đắt tiền nhất từng được chế tạo.

Công tác đóng tàu USS Gerald R. Ford bắt đầu vào năm 2009 và theo lịch trình hoàn tất vào năm 2015 với chi phí là 10,5 tỉ đôla. Hải quân Mỹ cho biết chi phí bị đội lên và những sự chậm trễ trong quá trình đóng tàu là do công nghệ tối tân của nó.

Con tàu này sẽ có tuổi thọ 50 năm và nhà máy điện hạt nhân của nó sẽ cho phép nó hoạt động thêm 20 năm nữa mà không cần phải tiếp nhiên liệu.

Chiếc USS Ford được đặt theo tên của tổng thống thứ 38 của Mỹ, một trung úy chỉ huy trong Hải quân thời Thế chiến thứ hai. Nó được con gái của ông, Susan Ford Bales, đặt tên vào năm 2013.

Những hàng không mẫu hạm lớp Ford sẽ thay thế những siêu hàng không mẫu hạm Nimitz hiện thời, một lớp gồm 10 tàu chiến chạy bằng hạt nhân được đặt theo tên Đô đốc Hải quân Chester W. Nimitz thời Thế chiến thứ hai.

Mời xem Video: Cộng sản Việt Nam kế hoạch xuất cảng thủ đoạn dùng côn đồ tấn công truyền thông tự do ở nước ngoài




VOA
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑