Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Tang tóc những ngày Xuân


Người của Câu Lạc Bộ Khiêu Vũ Hồ Gươm nhảy múa, ăn mừng trước tượng đài Lý Thái Tổ vào ngày 17/2/2018, ngày giỗ đau thương của dân tộc. Ảnh: Facebook.

Khởi đầu là Tết Mậu Thân, năm 1968. Cộng sản miền Bắc bất ngờ tổng tấn công vào các đô thị trên toàn miền Nam, ngang nhiên vứt bỏ tuyên bố ngưng bắn trước đó của chính họ. Đã thế còn ngược ngạo vu cáo là chính VNCH vi phạm lệnh ngưng bắn!

Dù bị động vì bất ngờ, quân lực VNCH chỉ dao động nhất thời, rồi tổng phản công càn quét cộng quân khắp các mặt trận trong một thời gian rất ngắn. Chỉ có Huế là nơi phải kịch chiến ròng rã 25 ngày đêm mới giành lại được, vì đó là nơi cộng sản miền Bắc quyết giữ. Muốn tạo thành chuyện đã rồi, họ thành lập ngay cơ quan hành chánh. Vì thế quân số cả hai bên bị tổn thất nặng nề. Và “thành tích” lớn nhất của cộng quân đạt được là hành quyết khoảng 6.000 người ở Huế trước khi tàn quân tháo chạy.

Con số người bị giết tập thể là sự thật. Các cơ quan truyền thông thế giới đã đưa tin với đầy đủ chứng cứ. Thế nhưng, mãi 50 năm sau, cộng sản vẫn ngụy biện cho đó là con số tuyên truyền của chính phủ VNCH. Và biện minh người bị giết do “quân nổi dậy” chứ không phải họ chủ trương!

Ấy thế mà một số người tự nhận là trí thức còn ở miền Bắc vào thời điểm đó vẫn tín!

Vì, nếu là trí thức, thì không cần đến phân tích sâu xa mà chỉ biết tự đặt câu hỏi vào loại đơn giản nhất. Đó là, tại sao khi miền Nam bị sụp đổ con số người trốn chạy không phải chỉ vài chục ngàn? Ví dụ vài chục ngàn đó vốn “có nợ máu với nhân dân” mà là cả triệu? Và còn nhiều hơn nữa?

Cả triệu người đã bỏ lại gia sản cả đời gây dựng, bất chấp mạng sống để ra đi với hai bàn tay trắng? Tại sao?

Câu trả lời là vì chính họ là nạn nhân hoặc đã từng chứng kiến thảm cảnh do cộng sản gây ra. Từ khủng bố, ám sát, đặt chất nổ khắp miền Nam như “cơm bữa”, cụ thể hơn là thảm sát Mậu Thân ở Huế.

Không chịu tin một sư thật hiển nhiên như vậy thì trí thức loại nầy đã bị nhồi sọ, là nạn nhân bị tuyên truyền kiểu Joseph Goebbels. Bị nhồi sọ nên nghĩ những gì đảng nói là đúng, còn con số thật về số người chết của VNCH là bịa đặt!

Từ, nạn nhân của Goebbels, số trí thức nầy trở thành đệ tử của Goebbels khi lên tiếng giống như đảng, bất chấp chứng cứ lịch sử đa chiều có trên internet.

Trí thức còn bị tẩy não đến như vậy huống gì dân thường?

Đây là lý do chính tại sao chế độ cộng sản đang mục ruỗng và phản quốc vẫn tồn tại!

Hôm qua, mồng Hai Tết, đúng 39 năm đã trôi qua kể từ ngày 17 tháng 2 năm 1979, là ngày Đặng Tiểu Bình mang 60 ngàn quân tiến đánh toàn bộ 6 tỉnh biên giới phía Bắc. Giặc đã tàn sát dã man hàng chục ngàn người vô tội, bất kể phụ nữ và trẻ em dưới gót chân xâm lược. Họ phá hủy không chừa một thứ gì trước khi bị đánh bại chạy trở về nước.

Ngày đó báo chí đưa tin với rất nhiều chi tiết, muốn khắc ghi hận thù giặc phương Bắc vào trí nhớ của mọi người và các thế hệ kế tiếp. Hàng chục ngàn quân dân đã hy sinh để bảo vệ tổ quốc. Những bia đá đã được dựng lên ghi dấu những chiến tích, những địa điểm giặc gây ra tội ác.

Thế nhưng, từ khi hệ thống các nước cộng sản sụp đổ dây chuyền, thấy rõ nguy cơ có thể bị tan rã ngay trước mắt, nên các nhân vật chóp bu của đảng lúc bấy giờ đã không ngần ngại kéo nhau qua Thành Đô xin đầu phục quân thù để cứu đảng. Với thái độ sớm đầu tối đánh như vậy thì chắc chắn Bắc Kinh không thể nào tha thứ! Do đó số phận của đảng đang nằm trong mật ước Thành Đô. Và từ đây đảng phải thực hiện theo chỉ thị của quân thù.

Lịch sử Việt Nam lại từng bước bắt đầu làm thân phận nô lệ mới.

Thời sự đang diễn ra không thể rõ ràng hơn nữa!

***

Bây giờ đảng đang ráo riết mở lò để “ấp trứng Giáo sư, Thạc sĩ, Tiến sĩ”. “Trứng” nở càng nhanh càng tốt. Vì người Việt vốn sính bằng cấp nên hễ cứ “Giáo sư”, “Thạc sĩ”, “Tiến sĩ” đương nhiên là “trí thức”. Mà “trí thức” đã nói là được lắng nghe. Đảng đang rất cần loại “trí thức” nầy để tuyên truyền vì bộ mặt thật của đảng đã quá nhem nhuốc, bị lộ nguyên hình sau hàng chục năm dài chỉ chuyên lừa đảo!

Từ biển máu tổng tấn công Tết Mậu Thân đến chiến tranh biên giới phía Bắc đều nằm trong những ngày Xuân. Thay vì được hưởng ít ngày hiếm hoi trong an bình, hạnh phúc thì những ngày nầy với người Việt đã biến thành ngày giỗ chung cả nước!

Ai gây ra thảm cảnh máu xương nầy mà linh đình lễ hội?

Giữa thời khắc thiêng liêng của năm mới, xin được hỏi: Trí thức Việt Nam, các người đang ở đâu? Xin hãy hành động! Hay chỉ rặt toàn loại trí thức xã hội chủ nghĩa?

(Mồng Ba Tết năm Mậu Tuất, 18/2/2018)


© Kông Kông

Ai chủ mưu giết LS. Lê Đình Hồ? Tại Sao?


LÀ NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CS ĐỒNG THỜI LÀ CÔNG DÂN ÚC, chúng tôi thấy có bổn phận và trách nhiệm trung thành với nước Úc cũng như cộng đồng người Việt. Để làm tròn bổn phận của mình, chúng tôi thấy có trách nhiệm nói lên một cách chân thành và can đảm những SỰ THẬT trên đây, khiến chúng tôi thành tâm tin tưởng: CHÍNH VC ĐÃ CHỦ MƯU GIẾT LS LÊ ĐÌNH HỒ!!!


Ngay khi LS Lê Đình Hồ bị bắn chết, 2 câu hỏi quan trọng nhất được đặt ra: AI LÀ KẺ CHỦ MƯU GIẾT ÔNG? TẠI SAO CHÚNG GIẾT ÔNG? Khi nào 2 câu hỏi quan trọng này chưa được trả lời một cách thoả đáng, chắc chắn khi đó, CÔNG LÝ VẪN CÒN BỊ CHÌM ĐẮM, TỘI ÁC VẪN CÒN TIẾP TỤC TUNG HOÀNH, TÍNH MẠNG CỦA NGƯỜI LƯƠNG THIỆN TẠI ÚC VẪN CÒN BỊ ĐE DOẠ!

Để có thể góp phần trả lời được 2 câu hỏi này, cho dù cảnh sát đã bắt giữ, điều tra và truy tố Arthur Kelekolio, mỗi công dân Úc đều có bổn phận trung thành với nước Úc, thành thật và can đảm, nói lên những SỰ THẬT mà họ biết rõ về LS Lê Đình Hồ. Đó là nguyên do, Sàigòn Times công bố 5 SỰ THẬT, SGT BIẾT RÕ VỀ LS LĐH, khiến SGT THÀNH TÂM NGHI NGỜ: CHÍNH VC ĐÃ CHỦ MƯU GIẾT LS LÊ ĐÌNH HỒ!!!

THỨ NHẤT: LS LĐH là Cố Vấn Pháp Lý cho Sàigòn Times (bấm vô đây coi chi tiết). Ông là người đã quyết định công bố trên Sàigòn Times những NGHI NGỜ VỀ TOÀN QUYỀN NAM ÚC LÊ VĂN HIẾU: 1. Toàn Quyền Nam Úc Lê Văn Hiếu phạm tội BỘI THỀ. 2. Lê Văn Hiếu là gián điệp VC. 3. Cha của Lê Văn Hiếu đi theo VC từ năm 1947. 4. Lê Văn Hiếu vi phạm tư cách tỵ nạn được quy định trong Hiến Chương LHQ. 5. LVH tiếp tay VC trong việc dùng du sinh, đội lốt biểu tình chống Trung cộng, để đánh phá cộng đồng Úc gốc Việt. KẾT QUẢ, VỚI QUYẾT ĐỊNH CỦA LS LĐH, TỪ THÁNG 9/2016, SGT đã đăng hàng chục bài viết trình bầy những NGHI NGỜ về LVH. (bấm vô đây coi bằng chứng)

THỨ HAI: LS LĐH đã quyết định cho SGT đăng hàng chục bài vở và ý kiến phản đối Toàn Quyền LVH của đông đảo độc giả, lãnh đạo cộng đồng, nhà văn, nhà báo, luật sư… kể cả thư gửi Nữ Hoàng Anh, Tổng Toàn Quyền Úc… KẾT QUẢ, VỚI QUYẾT ĐỊNH CỦA LS LĐH, NGÀY 12/9/2016, SGT đã đăng thư gửi Tổng Toàn Quyền Úc, Sir Peter Cosgrove, của Tiến Sĩ Tam Nguyen PhD (Department of Defence, DSTO Retd), hiện sống tại Nam Úc (bấm vô đây coi bằng chứng)

THỨ BA, Giữa năm 2017, LS LĐH đã quyết định, vào cuối tháng 1 năm 2018, SGT sẽ thưa kiện Toàn Quyền Nam Úc Lê Văn Hiếu: 1. Tội BỘI THỀ (Perjuty); 2. Phản bội niềm tin của công chúng (Breached Public Trust); 3. Xúc phạm danh dự Nữ Hoàng; 4. Làm mất uy tín cộng đồng người Úc gốc Việt. 5. Làm gián điệp cho VC, gây phân hoá và phá hoại cộng đồng Úc gốc Việt. KẾT QUẢ, VỚI QUYẾT ĐỊNH CỦA LS LĐH, tháng 9/2017, đại diện SGT (Hữu Nguyên) đã cùng với LS LĐH, đến gặp Trạng Sư Clive Evatt tại 15 Wardell Chambers, SYDNEY và trao cho Trạng Sư lá thư “Saigon Times vs Le Van Hieu”. (bấm vô đây coi bằng chứng)

THỨ TƯ, LS LĐH là người biết rõ VC đang ngày càng gia tăng sự thâm nhập, lũng đoạn và phá hoại cộng đồng Úc gốc Việt. Ông cũng NGHI NGỜ LS Trần Kiều Ngọc (Nam Úc) ĐÃ ĐƯỢC VT TUYỂN CHỌN VỀ VN HUẤN LUYỆN, TRỞ THÀNH NỮ CÁN BỘ TUYÊN HUẤN, ĐỂ RỒI RA HẢI NGOẠI, THỰC HIỆN CHÍNH SÁCH CỦA CSVN: ĐÓNG VAI ĐỐI LẬP CUỘI NHẰM THỦ TIÊU ĐỐI LẬP THẬT. KẾT QUẢ, tháng 9/2017, LS LĐH đã trả lời phỏng vấn SGT, và thẳng thắn trình bầy những NGHI NGỜ của ông về TKN, VT và VC. (bấm vô đây coi bằng chứng)

THỨ NĂM, tâm đắc với câu nói của William Shakespeare, “A coward dies a thousand times before his death; the valiant never taste of death but once”, và tin tưởng “The world is a dangerous place to live, not because of the people who are evil, but because of the people who don’t do anything about it”, LS LĐH luôn can đảm và thẳng thắn tuyên bố, viết bài, trả lời phỏng vấn, phản đối những thế lực hắc ám phá hoại cộng đồng Úc gốc Việt, do VC giật dây, bất chấp việc ông cũng như báo SGT đã nhiều lần bị khủng bố, hăm doạ, hành hung. Vì nhiều lần bị đe doạ, ông đã tiên đoán được cái chết của ông qua câu nói: “Chắc chắn tôi không chết trên giường. Khi tôi chết, cả thế giới sẽ chấn động”. (bấm vô đây coi tiểu sử)

LÀ NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CS ĐỒNG THỜI LÀ CÔNG DÂN ÚC, chúng tôi thấy có bổn phận và trách nhiệm trung thành với nước Úc cũng như cộng đồng người Việt. Để làm tròn bổn phận của mình, chúng tôi thấy có trách nhiệm nói lên một cách chân thành và can đảm những SỰ THẬT trên đây, khiến chúng tôi thành tâm tin tưởng: CHÍNH VC ĐÃ CHỦ MƯU GIẾT LS LÊ ĐÌNH HỒ!!!


Hữu Nguyên

* Bài phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả, sống tại Australia. Tác giả gửi tới Người Đưa Tin từ NSW, Australia

2018, ‘năm của Nguyễn Phú Trọng?’


Sau phiên tòa xử Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh, dư luận chờ đợi sự ra tay của ông Nguyễn Phú Trọng đối với ông Nguyễn Tấn Dũng trong năm 2018. (Hình: Getty Images)

Nếu năm 2016 đã trôi qua khá êm ả đối với thân phận của đảng cầm quyền – trừ vụ “cả ba bị bắn” ở Yên Bái mà đã khiến quân số bảo vệ giới “yếu nhân” nghe nói tăng vọt gấp đôi gấp ba, nếu 11 trong tổng số 12 tháng của năm 2017 vẫn có vẻ tiếp diễn thế giằng co của chính trường Việt Nam, thì cái tháng cuối của năm cũ đã trở thành sự khởi đầu cho một năm 2018 mà nhắm mắt cũng thấy rõ quang cảnh “biến loạn” trong giới chính trị từ thượng tầng kiến trúc trung ương xuống tận các hạ tầng cơ sở thuộc “vùng sâu vùng xa.”

“Năm của Nguyễn Phú Trọng”

Những ngày Tết Nguyên Đán 2018…

Khác với khoảng thời gian cận Tết Nguyên Đán 2017 hoàn toàn “bình yên” – một khoảng bình yên trên ngọn núi lửa trong lúc Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của Trần Quốc Vượng âm thầm chuẩn bị hồ sơ kỷ luật Đinh La Thăng, những ngày cận Tết Nguyên Đán 2018 từ lao xao đến xôn xao tin đồn về “sẽ bắt ông H, ông M, ông A, kỷ luật ông B…” và tư thế khó mà tại ngoại cho hàng lố quan chức của một ngân hàng thương mại cổ phần nào đó.

Vấn đề chỉ còn là thời gian, chỉ còn là “cho ăn tết để nhân văn hơn…”

Bầu không khí chính trị, rốt cuộc, đang có vẻ diễn biến theo mong muốn của Tổng Bí Thư Trọng về “trên nóng, dưới cũng phải nóng theo.” Sau một số vụ bắt bớ đối với giới cựu quan chức của Tập Đoàn Cao Su Việt Nam, kỷ luật một số lãnh đạo và cựu lãnh đạo ở Quảng Nam, Thanh Hóa, Hậu Giang vào cuối năm 2017, chiến dịch tấn công vào các thành lũy còn lại đang có chiều hướng phát triển theo bề rộng và cả chiều sâu, với những địa danh nổi bật như Đà Nẵng, Kiên Giang, Sài Gòn.

2018 hình như là “năm của Nguyễn Phú Trọng.”

Bức tranh “chống tham nhũng” của ông Trọng cho tới giờ đã lộ diện hai gam màu khác hẳn nhau:

Gam màu lạnh: từ Tháng Sáu, 2016, khi ông Trọng phát lệnh “việc cần làm ngay” với vụ xe Lexus của Phó Chủ Tịch Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh đến đầu Tháng Mười Một, 2017, có thể được xem là giai đoạn chống tham nhũng theo phương châm “vận động, thuyết phục, xử lý chủ yếu bằng kỷ luật.” Chỉ có một ít trong số “giới tinh hoa” bị bắt như Trịnh Xuân Thanh, Trầm Bê và giới quan chức của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN). Còn nhân vật từng được một số dư luận xem là “hiện tượng chính trị” hay “thần tượng chính trị” – Đinh La Thăng – chỉ bị loại khỏi Bộ Chính Trị nhưng vẫn giữ được ghế ủy viên trung ương đảng.

Gam màu nóng: Kể từ cuối Tháng Mười Một, 2017 khi công bố việc đưa ra xét xử Trịnh Xuân Thanh, và đặc biệt đến ngày 8 Tháng Mười Hai, 2017, cho bắt Đinh La Thăng, chiến dịch “chống tham nhũng” của ông Trọng đã chính thức chuyển sang giai đoạn 2 – một giai đoạn đầy “máu lửa” và ngả theo phương châm chủ yếu “bắt và xử tù.”

Không “nghỉ giải lao”

Khác với nhịp độ chậm chạp và thiếu hẳn sức nóng của giai đoạn 1, vào giai đoạn 2 dường như sẽ cấp tập mà chẳng có khoảng trống nào cho “giải lao.” Một tín hiệu rất rõ ràng cho tinh thần “tiến công, tiến công liên tục” như thế là vụ cựu Ủy Viên Bộ Chính Trị Đinh La Thăng: Nhân vật được xem là “Bạc Hy Lai Việt Nam” này chỉ mất tròn một tháng từ lúc bắt cho đến lúc ra tòa, và từ lúc còn đang là phó trưởng Ban Kinh Tế Trung Ương đến khi phải nhận một bản án tù nặng nề chỉ có một tháng rưỡi – một thời gian được rút ngắn hơn rất nhiều so với thời gian bảy tháng rưỡi kể từ Tháng Tư, 2017 khi ông Thăng bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương công bố kết luận kiểm tra về những hành vi sai phạm “rất nghiêm trọng” cho đến khi chính thức bị bắt.

Một biểu hiện khác, không kém rõ ràng, cho thấy nhịp độ công kích của ông Trọng sẽ được đẩy nhanh, kể cả thời gian cận Tết Nguyên Đán 2018. Đó là việc các cơ quan tư pháp như điều tra công an, viện kiểm sát, tòa án đã có vẻ phải làm việc hết tốc lực, kể cả vào hai ngày nghỉ cuối tuần, để hoàn thành một thời gian kỷ lục vụ xử án “Đinh La Thăng – Trịnh Xuân Thanh,” “Phạm Công Danh – Trầm Bê.” Rồi hầu như không ngừng nghỉ, tiếp luôn các vụ xử “Trịnh Xuân Thanh giai đoạn 2” ngay trước tết và “Đinh La Thăng giai đoạn 2” ngay sau tết. Nhịp độ nhanh đến mức đầy bất thường như thế ít nhất cho thấy quan điểm của Tổng Bí Thư Trọng muốn các vị Trịnh Xuân Thanh, Trầm Bê phải được hoàn tất số phận của chúng trước tết nguyên đán 2018, để sau tết “còn làm chuyện khác.”

Nếu đúng như thế, “chuyện khác” là gì, hoặc những gì?

Danh sách tống giam đối với giới quan chức PVN cho tới giờ chỉ mới chiếm khoảng 1/6 bản danh sách dài hơn hơn mà ngay từ cuối năm 2016 đã có đồn đoán về nó. PVN dĩ nhiên đã trở thành một thứ đại án – tương xứng với tầm vóc có thời kỳ đã đóng góp đến 1/4 GDP của tập đoàn này. Và PVN được hứa hẹn sẽ còn trở thành một thứ “hậu đại án” nữa.

Việc đảng “để dành” Đinh La Thăng cho vụ xét xử “800 tỷ” sau tết nguyên đán 2018 hẳn không chỉ nhắm vào việc chung quyết số phận của ông Thăng với một mức án tổng cộng có thể lên đến ít nhất 30 năm tù giam, mà Đinh La Thăng còn được xem là “đầu vụ” của vụ PVN và dắt dây đến rất nhiều quan chức PVN khác. Theo đó, dự liệu sẽ còn nhiều quan chức và cựu quan chức của PVN phải “nhập kho” trong năm 2018.

Nhưng PVN cũng chỉ là một trong số 21 đại án mà có lẽ đảng muốn cho “lên thớt” trong năm 2018 này. Mà để bảo đảm được kết quả ấy, ngành kiểm sát và tòa án phải căng mình xử 2 vụ mỗi tháng. Còn có dấu hiệu cho thấy ngành công an phải “tổng động viên” cả một số cán bộ điều tra vừa nghỉ hưu…

Kịch bản “Người tử tế”

Sau Hội Nghị Trung Ương 6 vào Tháng Mười, 2017 sẽ là Hội Nghị Trung Ương 7 – có thể diễn ra vào quý 2 năm 2018. Nếu Hội Nghị Trung Ương 6 chỉ “diệt ruồi” đối với bí thư thành ủy Đà Nẵng khi đó là Nguyễn Xuân Anh, thì Hội Nghị Trung Ương 7 có thể hứa hẹn sẽ sôi sục hơn nhiều. Những cái tên nào – có thể cả cấp ủy viên bộ chính trị – sẽ bị Nguyễn Phú Trọng “trảm?”

Còn sau Hội Nghị Trung Ương 7 sẽ là Hội Nghị Trung Ương 8 – theo truyền thống là diễn vào quý 4 năm 2018. Khi đó, đại án PVN và vài vụ án khác có lẽ đã kết thúc phần luận tội và các bản án chính, để cùng với một số đầu dây mối nhợ khác, có lẽ Tổng Bí Thư Trọng có thể bắt đầu ngẫm nghĩ nhiều hơn và sâu sắc hơn về nhân vật “người tử tế” trong kịch bản của ông.

Kể cả về một “phiên tòa lịch sử,” một phiên tòa chưa từng có trong lịch sử triều đại đảng CSVN, có thể diễn ra vào năm 2019…

“Chiến lược” cùng những nước cờ của ông Trọng, được chuẩn bị công phu kể từ năm 2016 và chuyển sang “giai đoạn 2” kể từ Tháng Mười Một, 2017, đã ngày càng nổi bật mục tiêu số một của ông ta: Nguyễn Tấn Dũng.

Ở vào thế đã cưỡi lưng cọp, có lẽ ông Trọng đã tự chọn cho mình một quyết định sống mái như thế, và ông ta hiểu bất cứ một biểu hiện khoan hòa, dung thứ hay thỏa hiệp nào từ phía ông ta đều sẽ khiến ông ta bị cọp vồ ngược.

Trong cuộc chiến được xem là “chống tham nhũng” và tập quyền cao độ của ông Trọng, Nguyễn Tấn Dũng sẽ chí ít là mục tiêu tối thiểu, để sau đó Nguyễn Phú Trọng mới có thể quyết định cho tâm thế cá nhân sẽ “nghỉ” hay “ngồi tiếp” tại đại hội 13 của đảng cầm quyền – sẽ diễn ra vào năm 2021.

Ngay trước mắt, nếu không có “vấn đề” gì về tình trạng sức khỏe, 2018 chắc chắn sẽ là “năm của Nguyễn Phú Trọng” – một ấn tượng chưa từng có về quyền lực xung sát trong lịch sử triều đại đảng CSVN.

Phạm Chí Dũng
Người Việt

Bất chấp Trung Quốc, Mỹ tiếp tục tuần tra Biển Đông


Các ngư dân trên một chiếc thuyền gần hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson khi nó thả neo ở Vịnh Manila, Philippines, hôm 17/2. 

Các lực lượng Hoa Kỳ không nao núng trước hành động quân sự hóa các hòn đảo nhân tạo của Trung Quốc trên Biển Đông, và sẽ tiếp tục tuần tra ở bất kỳ nơi nào “luật pháp quốc tế cho phép” trên vùng biển chiến lược này, một sĩ quan hải quân Mỹ tuyên bố.

Luật pháp quốc tế cho phép chúng tôi hoạt động ở đây, cho phép chúng tôi bay ở đây, cho phép chúng tôi huấn luyện ở đây, cho phép chúng tôi ra khơi ở đây, và chúng tôi sẽ tiếp tục làm điều đó.

Sĩ quan hải quân tàu USS Carl Vinson nói.
AP dẫn lời Thiếu tá Tim Hawkins nói như vậy trên hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson, vốn thường tham gia tuần tra trên không và trên biển trong khu vực suốt 70 năm qua nhằm củng cố an ninh và đảm bảo rằng dòng chảy thương mại giữa các nền kinh tế châu Á và Mỹ không bị cản trở.

“Luật pháp quốc tế cho phép chúng tôi hoạt động ở đây, cho phép chúng tôi bay ở đây, cho phép chúng tôi huấn luyện ở đây, cho phép chúng tôi ra khơi ở đây, và chúng tôi sẽ tiếp tục làm điều đó”, ông Hawkins nói hôm 17/2, trong khi chiến hạm Mỹ thả neo ở Vịnh Manila khi tới thăm Philippines.

“Chúng tôi cam kết. Chúng tôi hiện diện ở đây”.

Chính quyền của Trump đã vạch ra một chiến lược an ninh mới, trong đó nhấn mạnh tới việc ngăn chặn sự trỗi dậy của Trung Quốc và củng cố sự hiện diện của Mỹ ở khu vực Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương, nơi Bắc Kinh và Mỹ thường chỉ trích nhau gây ra cuộc chạy đua vũ trang và tìm cách gây ảnh hưởng rộng lớn, theo AP.

Theo ông Hawkins, hàng không mẫu hạm Carl Vinson chạy bằng năng lượng hạt nhân tuần tra trên Biển Đông trước chuyến thăm Manila, nhưng không tiến hành hoạt động thực thi quyền tự do hàng hải.

Tin tức cho biết rằng Carl Vinson dự kiến sẽ cập cảng ở Đà Nẵng, nhưng ông Hawkins không cho biết các thông tin chi tiết về các chuyến đi trong tương lai, theo AP.


VOA

Giấc Mơ Việt Nam


Câu chúc Tết trên cành lộc xuân tại một ngôi chùa Việt Nam ở bang Maryland. Hình minh họa. (Hình: Trà Mi)

Ngày Xuân, người dân ước mong chúng ta sẽ không đánh mất mình quá lâu, vong thân với những thứ chủ nghĩa lỗi thời mà ngay tại những nước trót mang nó khiến quê hương đến cảnh khốn cùng, một khi từ bỏ trong sự run rủi sợ hãi xấu hổ cho chính dân tộc đã có một thời kỳ như thế.

Người dân ước mơ trên một đất nước sẽ không còn các quan tham, nạn hối lộ nhũng nhiễu dân phải diệt tận gốc rễ. Tất cả phải trên một nền tảng nhân bản mới. Mọi người đều có cơ hội nếu biết khởi đầu với sự tự làm lại chính mình hầu làm lại tất cả trên nền tảng văn minh mới.

Người dân ước mơ với khoa học công nghệ tin học sẽ đưa đất nước bắt kịp thời đại trong quan hệ với các nước có công nghệ tiên tiến ngày nay. Mà đòn bẩy đó là giới trẻ có khả năng tri thức. Con dân Việt Nam sẽ hãnh diện: Tôi thôi không còn ăn cắp bản quyền và tôn trọng việc sở hữu trí tuệ. Đó là lòng tự trọng dân tộc và cũng là sự khởi đầu cho Việt Nam đứng lên.

Sinh viên và Quý Thầy Cô giảng dạy tại các Đại học ước mơ sẽ có một nền tự trị đại học trên quê hương, cũng như chương trình giảng dạy theo các giá trị phổ quát mà nhân loại cùng tôn trọng. Đó chính là sự khởi đầu để có sáng tạo mai sau và phải sớm cũng như thường xuyên có sự kiểm định quốc gia nhằm đạt đến chuẩn quốc tế về chất lượng giảng dạy tại đại học. Các khó khăn mà Hiệu Trưởng đại học nào cũng than, đó là cơ sở vật chất vì sự phát triển không đồng bộ, sự định hướng vĩ mô không rõ ràng, không có sự kiểm tra chặt chẽ cũng như sự phân cấp minh bạch trong vai trò đảm nhiệm việc đào tạo với mỗi đại học. Việc thực hiện kiểm toán tài chánh, phát huy vai trò của Hội đồng nhà trường, thực hiện công khai hoá các thông tin về trường trên các phương tiện truyền thông đại chúng, hãy còn là một cái gì đó còn phải giữ bí mật tại đất nước này.

Người dân ước mong có một nền giáo dục công bằng, bác ái, hợp lý, đó sẽ là nền tảng cho sự khởi đầu trong việc sáng tạo thật sự. Một nền giáo dục đặc thù trên những giá trị khoa học, phổ quát của nhân loại.

Một khởi đầu mới không còn những sáng tác chết người, do hậu quả của một nền giáo dục chỉ nhằm mục đích tuyên truyền phục vụ cho các mục tiêu nhất thời trong chính trị, khiến các công dân trẻ không còn nhận ra Mát-xcơ-va lại là ở Pháp? “Vua Khải Định đi Sứ sang Pháp”… Ôi đã là vua mà làm sứ giả cho ai, đến tú tài mà còn sai lỗi chính tả nữa? Một đám bòng bong chết người như bình loạn xạ Tống Biệt Hành: “Tống Biệt Hành nằm trong không khí của những cuộc ra đi như Tây tiến, Đất nước… trong cuộc kháng chiến chống Pháp….”!

Người dân ước mơ sẽ có được cơ sở hạ tầng ngày càng tốt hơn. một hệ thống giao thông, điện nước, bến cảng, phi trường và truyền thông hiệu quả… Đó là sự khởi đầu nền tảng cho sự phát triển kinh tế. Niềm mong ước vì thật sự ai cũng biết nhưng cái biết để nhân danh nó mà cùng nhau đớp hít chia chát miếng đỉnh chung.

Niềm mong ước các nhà lãnh đạo thật sự cho đất nước sẽ không giống như các cầu thủ bóng đá trên đất nước Giao Chỉ này: đó là bỗng từ đâu nhảy xuống làm vua. Họ phải được huấn luyện kỹ lưỡng nhất là đội ngũ công chức phải là những chuyên viên từ người lãnh đạo cao nhất đều mang một triết lý sống vì dân thật sự, nghĩa là không chỉ có các nhà lãnh đạo mới là những “Vì Vua minh triết”, nhưng tất cả các công dân đều là những con người khôn ngoan, chân thật.

Khi chúng ta đồng lòng tách ra khỏi lòng tham, cả dân tộc cùng nhau giải quyết được tham nhũng, thế là ngay bước khởi đầu chúng ta đã có một sự khác biệt mà nhân loại vốn tồn tại trên cái Thiện sẽ cùng nắm tay tiến bước với chúng ta lên phía trước một cách nhân bản trong niềm hãnh diện chúng ta cùng sinh ra làm người và ít ra đã sống xứng đáng với bộ mặt con người.

Người dân ước mơ sẽ không còn nỗi lo thần hỏa đến thăm, hiện tại niềm mong ước này hãy còn xa vời, nhiều khu dân cư đang sống trong lo lắng bởi khả năng phòng chống cháy nổ ở con số không. Theo thống kê tại Sài Gòn có hơn vài trăm ngôi nhà với tầng cao từ chín đến ba mươi ba tầng, nhưng hầu hết không có sân đổ trực thăng để cứu hộ phòng khi bất trắc. Nhiều khu vực có trụ nước chữa cháy nhưng không có nước trong đường ống và nét chung của các thị thành: nhà ở dày đặc san sát nhau mà lòng đường còn bị chiếm dụng để họp chợ, nên nếu có cháy rất dễ bó tay!

Người dân ước mong các con trẻ sẽ không còn bị chết non, phá thai như một phương cách hạn chế sinh sản dưới chế độ Cộng sản. Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ phá thai cao nhất thế giới. Từ nạo, hút thai gây ảnh hưởng đến sức khoẻ không biết bao nhiêu nạn nhân phụ nữ phải gánh chịu, đến sự quảng bá rộng rãi của các giám đốc bệnh viện trong việc trục thai an toàn qua phương pháp phá thai nội khoa là khi sẩy thai - giết một em bé, theo nguyên văn: “có tính nhẹ nhàng, ít gây ảnh hưởng đến tâm lý chị em phụ nữ”.

Sự triệt tiêu các em bé được phổ biến rộng rãi như các phòng khám đều có số điện thoại để người có nhu cầu thông báo về tình trạng thai nhi của mình với bác sỹ khi cần thiết để trục ra. Và một cách nói ngụy biện công khai trong việc giết hại trẻ em qua phát ngôn của Chủ tịch Hội Kế hoạch hoá gia đình Việt Nam: “Phương pháp phá thai nội khoa tăng thêm sự lựa chọn về dịch vụ phá thai là một bước quan trọng đối với quá trình nâng cao chất lượng chăm sóc sức khoẻ sinh sản cho phụ nữ”. Dưới con mắt của những người còn chút lương tri với sự tồn vong của dân tộc: ôi sao việc giết người mà với những từ hoa mỹ hay quá thế!

Người dân ước mong những cánh rừng già sẽ không bị biến thành mương rẫy! Trên đường đi thăm quan Đắc Lắc, du khách sẽ tận mắt nhìn thấy những cánh rừng đang co cụm như thoi thóp cố gắng tồn tại trong những giờ phút cuối cùng của cuộc đời! Người dân ước mơ những cánh rừng cùng thác Trinh Nữ, Buôn Mê… sẽ có một ngày hồi sinh như nguyên sơ của nó! Nhưng có lẽ sẽ mãi còn là ước mơ khi chế độ Cộng sản tồn tại vì mọi ý kiến tha thiết của các bậc thức giả đều bị các lãnh đạo làm ngơ về thảm họa môi trường cũng như an ninh quốc gia!

Người dân ước mơ sẽ có một nền kinh tế tài chánh công khai, minh bạch thể hiện qua sàn chứng khoán ổn định vì đó là thước đo cho sự tăng trưởng kinh tế mà điều này chúng ta hoàn toàn từ con số khống, hiện tượng làm giả, thông tin sai lệch để đẩy giá cổ phiếu tăng cao quá mức so với giá trị thực, dù chỉ là ở bước đầu hình thành thị trường này mọi sự đã trên sự gian dối mà vốn khởi đầu làm sao thường kết thúc như vậy.

Các nhà doanh nghiệp quốc doanh hầu như đã không được giáo dục rằng nếu đưa ra thông tin sai là vi phạm pháp luật vì một điều dễ hiểu họ luôn quen đứng bên trên pháp luật. Nên các thông tin từ thị trường ở nơi này rất mang tính hình thức, tất cả do quen sự chỉ đạo của đảng, tính pháp lý chỉ là hình thức. Người dân ước mong họ được nghe thông tin một cách chuẩn xác từ đó mà xác định giá trị của các cổ phiếu sẽ bao nhiêu là hợp lý, nghĩa là phải có người công bố công khai, minh bạch và chịu trách nhiệm trước pháp luật, thế nhưng trong các chế độ toàn trị Cộng sản họ chỉ chịu trách nhiệm trước đảng!

Người dân mong ước khi vào cuộc chơi toàn cầu trên những nền tảng mà nhân loại đã có được, chúng ta nên tuân thủ những tập quán quốc tế. Giá trị của sản phẩm được tính bằng phương pháp có khoa học, đó là giá cổ phiếu trên thị trường thế nào, cao thấp đều liên quan đến phạm trù giá trị. Sự nói dối và lừa lọc lẫn nhau chỉ dẫn đến phá sản mà thôi, qua biểu đồ nóng lạnh bất thường của thị trường này hiện tại xảy ra ở Việt Nam.

Các công dân nói lên cảm nghĩ của mình đã đến lúc không còn là chuyện báo động nữa mà phải chấm dứt tình trạng thất thoát, lãng phí của công, trong việc sử dụng ngân sách nhà nước từ trung ương đến tất cả các địa phương. Các câu chuyện từ nhiều địa phương về việc thu tiền sử dụng đất hoặc đường sá, nhưng không nộp ngân sách mà đưa vào quỹ riêng, cuối cùng chạy vào túi của các quan tham đảng chủ trên đất nước này.

Xin nghiêng mình khâm phục những con người thầm lặng, những tổ chức thiện nguyện, các Nữ Tu đang ngày đêm chăm sóc những bệnh nhân cùi tại Di Linh cũng như nhiều trại cùi khác và nay đảm trách cả các trại gồm những nạn nhân đang mắc phải căn bệnh của thế kỷ SIDA. Những tấm lòng trắc ẩn chuyên lo nhặt xác người, những nghĩa trang thanh niên, các nghĩa địa hài nhi sẽ không còn nữa.

Tất cả đều phải đổi thay trên đất nuớc này. Tất cả đều lưu chảy trong sự biến động không ngừng của vạn vật như lời triết gia Héraclite: không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.


Nguyễn Quang Hồng Nhân
BĐLB

Kinh tế Việt Nam 2018: ‘Hóa rồng’ hay ‘hóa rồ’?


Một sản phẩm của Sabeco, một công ty nhà nước vừa được bán cho nhà đầu tư nước ngoài.

Những điểm sáng “hóa rồng” của nền kinh tế Việt Nam trong năm 2018 có lẽ là chiến dịch “đánh lên chứng khoán”, “giải chấp bất động sản” và “bán vốn nhà nước”.


“Thị trường cờ bạc” bất chợt “hóa rồng”…


Năm trước đó - 2017 - là thời kỳ của nạn tràn ứ tiền đồng trong hệ thống ngân hàng quốc doanh và các ngân hàng thương mại cổ phần - một hệ quả và cũng là hậu quả tất yếu của nạn in tiền ồ ạt có thể lên đến 400.000 - 500.000 tỷ đồng/năm từ hàng chục năm trước, mà đã khiến ngay cả Ngân hàng thế giới - một trong những nhà tài trợ đa phương và cũng là chủ nợ lớn nhất của chính thể còn nguyên độc đảng ở Việt Nam - không dưới một lần phải khuyến cáo công khai rằng Việt Nam đừng nên in tiền nhiều quá.

Kết quả và hệ quả của nạn tràn ngập tiền đồng trong hệ thống ngân hàng là điều được xem là “tăng trưởng tín dụng” đã rất có thể được phát triển ồ ạt vào chứng khoán - một thị trường mà nhiều chuyên gia và nhà đầu tư đã gọi thẳng cái tên trần trụi của nó: thị trường cờ bạc.

Đáng lý ra, “thị trường cờ bạc” đã không thể có được duyên phận lọt vào mắt xanh của giới tài phiệt và đầu cơ để được “đánh lên” như khởi đầu vào nửa cuối năm 2017. Nhưng trong tình thế có đến 1,2 triệu tỷ đồng ứ đọng trong hệ thống ngân hàng mà không biết làm thế nào để khuyến dụ hay chiêu dụ các doanh nghiệp và người dân vay mượn, cũng trong tình thế vẫn đang tồn đọng ít nhất 600.000 tỷ đồng nợ xấu trong các ngân hàng và trong đó có ít nhất 300.000 tỷ đồng là nợ xấu nằm trong tài sản bất động sản mà ngân hàng siết nợ từ các con nợ kinh doanh nhà đất nhưng rao mãi vẫn chẳng bán lại được cho ai, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đã phải “hết sức quyết tâm”mà chỉ đạo đẩy mạnh tốc độ đẩy tiền ra lưu thông với tỷ lệ lên đến 19 - 21% trong năm 2017.

Vậy là “thị trường cờ bạc” bất chợt “hóa rồng”, còn tâm trạng nhà đầu tư nhỏ lẻ như “hóa rồ” vì ánh lợi nhuận lấp lánh mà đã quá lâu không được nhìn thấy - một hình ảnh tái hiện thời kỳ tăng gấp gần ba lần của chỉ số VN-Index vào cuối năm 2006 - đầu năm 2007 mà cây bút bình luận Bill Bonné của một tạp chí tài chính quốc tế, khi đến Hà Nội và tận mắt chứng kiến những gì diễn ra, đã phải kêu lên là tình cảnh “người người chơi chứng khoán, nhà nhà chơi chứng khoán” đã khiến xã hội Việt Nam trở nên phát điên.


Vì sao GDP “tăng trưởng chưa từng có”?


Chẳng cần phải đợi đến cuối năm 2018 để chứng minh “một năm thắng lợi của kinh tế Việt Nam”, vào cuối năm 2017 đã vang dội bài ca “Việt Nam đạt toàn bộ 13 chỉ tiêu kinh tế đề ra” từ giới chuyên gia và một phần báo chí sống nhờ vào nguồn ngân sách nhà nước, cũng từ nguồn đóng thuế của một đất nước mà tỷ lệ hộ nghèo đã tăng lên gần 15% - chỉ mới được thông báo theo con số thống kê chính thức.

Cũng chưa cần hết năm 2018, bài ca thành tích đã được phía “chính phủ kiến tạo” của Thủ tướng Phúc hoan ca ngay từ hai kỳ họp quốc hội giữa năm và cuối năm 2017. Trong đó, “GDP tăng trưởng 6,7% - thành tích chưa từng có” đã được ông Phúc nhắc đi nhắc lại và được báo đảng cùng báo “thân chính phủ” lặp đi lặp lại không biết chán, bất chấp vài ý kiến lẻ loi của vài đại biểu đơn độc trong Quốc hội bày tỏ mối nghi ngờ về thực chất tăng trưởng của GDP, cũng bất chấp ý kiến trên vài tờ báo lẻ loi trong tổng số hơn 800 đầu báo - của vài chuyên gia phản biện độc lập - về thực tế nếu tính cho sát thì GDP Việt Nam chỉ tăng trưởng nhỉnh hơn 3% một chút trong năm 2017.

Những ý kiến phản biện độc lập cũng đặt nặng mối nghi ngờ với cách “vẽ GDP” của Tổng cục Thống kê - cơ quan nằm dưới sự điều hành của Chính phủ, cho dù người đứng đầu tổng cục này thề thốt là đã tính GDP một cách trung thực, còn Thủ tướng Phúc cũng trần tình trên mặt báo là ông ta không tìm cách can thiệp vào quá trình tính toán GDP.

Một cách chắc chắn, GDP đã được tính luôn cả phần “tăng trưởng tín dụng vào thị trường chứng khoán” trong nửa cuối năm 2017, mà tỷ lệ “đánh lên” đến 48% của thị trường này trong năm 2017 đã đưa Việt Nam trở thành một trong những thị trường chứng khoán có mức tăng trưởng cao nhất và hấp dẫn nhất thế giới, bất chấp quy luật tự thân của thị trường này “tiền không tự sinh ra cũng không tự mất đi mà chỉ chạy từ túi nhà đầu tư này vào túi nhà đầu tư khác”.

Thực ra đã có quá nhiều trải nghiệm để minh chứng cho “các nhà đầu tư khác” là ai. Trong một nền kinh tế ở Việt Nam mà vẫn còn chưa được các tổ chức tín dụng quốc tế như Ngân hàng thế giới, Quỹ tiền tệ quốc tế liệt vào loạt “kinh tế thị trường” và vẫn bị Tổ chức Minh bạch quốc tế xếp vào nhóm kém minh bạch nhất trên thế giới, một “thị trường cờ bạc” đã đương nhiên thuộc về những “tay to” - những nhà kinh tài và tài phiệt đầu cơ cá mập thuộc giới ngân hàng và những tập đoàn tài chính khổng lồ trong nước lẫn nước ngoài. Chính số “tay to” này đã nắm giữ gần hết vốn liếng tín dụng của khu vực tài chính và do đó muốn cho thị trường “xuống” hay “lên” tùy ý.


2018: ‘Hóa rồng’ hay ‘hóa rồ’?


Năm 2018 sẽ chứng kiến ‘thành tích” tăng trưởng GDP 6,7%” một cách dễ dàng theo quyết tâm của thủ tướng Phúc, thậm chí còn có thể vượt hơn cả chỉ tiêu đó.

Năm 2018 cũng sẽ chứng kiến mặt bằng giá cổ phiếu có mức vốn hóa lớn (large cap) tăng gấp đôi hoặc gấp ba kể từ giữa năm 2017, và sẽ khiến nhiều ngân hàng thương mại cổ phần dễ dàng hơn trong ý đồ tống khứ những dự án căn hộ cao cấp và đất nền đã siết nợ từ vài ba năm trước.

Năm 2018 cũng sẽ minh chứng cho một thành tích khác - ghê gớm không kém - của Chính phủ là phát huy thắng lợi từ đà bán vốn Tổng công ty Rượu - Bia - Nước giải khát (Sabeco) vào cuối năm 2017 được 5 tỷ USD, để tiếp tục bán vốn còn lại còn Sabeco, của Vinamilk và của nhiều tập đoàn lớn khác có cổ phần của nhà nước, mà dự kiến sẽ thu được từ 7 - 10 tỷ USD nhằm “bù đắp khó khăn ngân sách”.

Vào cuối năm 2017, bất chấp tình trạng hụt thu ngân sách chưa từng có - giảm đến hơn 3% so với dự toán đầu năm nếu không tính đến phần thu “bán mình” từ 110.000 tỷ đồng của vụ Sabeco, Quốc hội vẫn mạnh tay dự toán chi ngân sách năm 2018 lên đến hơn 1,5 triệu tỷ đồng. Một cách chắc chắn, tinh thần và hành động đầy tự tin đó đã được “bắn tin” trước đó từ công tác bán vốn Sabeco được 5 tỷ USD và do đó tạm thời bớt lo lắng việc tìm đâu ra tiền để chi trả lương cho đội ngũ công chức viên chức gần 3 triệu người mà trong đó có đến 30% bị dư luận xã hội xem là “không làm gì cả nhưng vẫn đều đều lãnh lương”.

Nhưng năm 2018 cũng sẽ là năm phải chứng kiến một loạt “thành tích” khiến toàn bộ dân chúng méo mặt: lạm phát.

Hệ quả và hậu quả của cơ chế đẩy tiền ồ ạt ra lưu thông, bất kể dạng lưu thông gì, đều khiến mặt bằng giá cả dựng ngược. Vào năm 2017 và cả những năm trước đó, Bộ Tài chính và Tổng cục Thống kê vẫn luôn “khuôn” chỉ số tiêu dùng bình quân toàn năm chỉ “dưới 5%”. Nhưng trong thực tế, rất nhiều mặt mặt hàng trong rất nhiều ngành hàng đã tăng bình quân 20 - 30%/năm, cá biệt một số mặt hàng “sốt” mà đã tăng gấp đôi chỉ trong một năm. Bản chất giá trị tiền lương và tiền công của người lao động cũng bởi thế đã bị tha hóa ít nhất 20% hàng năm.

Trong khi đó, nhiều nhân viên ngân hàng vẫn đang cố công cày cục gõ cửa giới doanh nghiệp để chào cho vay. Nhưng cũng rất nhiều doanh nghiệp đã lắc đầu vì “không biết vay để làm gì”. Quá nhiều doanh nghiệp vẫn chưa thể quên được trải nghiệm suýt phải treo cổ của họ vào năm 2011 khi phải cắn răng vay vốn ngân hàng với lãi suất cắt cổ 25 - 30%/năm. Cho tới nay, doanh nghiệp vẫn không quên được kho từ ngữ rất đặc thù như “tự sát”, “treo cổ”, “thuốc độc” mà giới cá mập ngồi mát ăn bát vàng ở ngân hàng đã “kiến tạo” nên.

Trì trệ hoặc bế tắc đầu ra là một cảnh nạn đã trở nên quá phổ biến từ những năm 2011, 2012 trở lại đây, lồng trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam về thực chất đã sa chân vào năm suy thoái thứ mười liên tiếp kể từ 2008.

Mười năm sau sự khởi đầu suy thoái cay đắng nhưng lại được tô hồng bởi màu sắc chủ nghĩa thành tích của đảng cầm quyền ở Việt Nam, liệu nền kinh tế nước này sẽ “hóa rồng” hay “hóa rồ” vào năm 2018?


Phạm Chí Dũng
Blog VOA
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑