Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Bản Sắc Trung Cộng Đang Bị Tổng Thống Trump Đánh Sập.


Tổng thống Mỹ Donald J Trump và Tập Cận Bình. Ảnh: Tư liệu

Chúng ta đều biết Trung cộng là quốc gia cộng sản và đều nghe về kinh tế thị trường chủ nghĩa xã hội mang bản sắc Trung Quốc.

Nền kinh tế thị trường có đuôi cộng sản Bắc Kinh này là nền kinh tế nhà nước can thiệp định hướng thị trường bằng cách bảo hộ mậu dịch.

Sang đến Việt Nam nó biến thành kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

Cả hai nước dùng cụm từ này vì khi gia nhập WTO họ đã cam kết từng bước trở thành kinh tế thị trường nhưng đến nay vẫn không chịu thực hiện.

Việc Tổng Thống Trump đánh thuế trên hàng hóa Trung cộng nhập cảng vào Mỹ vì thế là cuộc chiến phá bỏ thể chế nhà nước bảo hộ mậu dịch của Bắc Kinh và Hà Nội.

Chiến tranh leo thang, phía Mỹ thông báo vào tháng 9/2018 sẽ đánh 10% thuế lên 200 tỷ Mỹ kim khác. Như vậy chừng một nửa tổng số hàng Trung cộng nhập khẩu vào Mỹ sẽ bị đánh thuế và vượt quá khả năng Trung cộng có thể đánh trả.

Phía Trung cộng đã kiện với WTO, nhưng đến nay Mỹ chưa công nhận Trung cộng theo kinh tế thị trường nên việc tranh chấp rất ít cơ hội được WTO giải quyết. Ông Trump lại từng tuyên bố WTO chẳng mang lợi gì cho nước Mỹ và dọa Mỹ sẽ rút khỏi tổ chức này.

Hiểu được thể chế nhà nước bảo hộ mậu dịch như thế nào sẽ giúp chúng ta thấy rõ hơn việc ông Trump đang làm là rất đúng và rất tốt cho người Việt Nam.


Giữ tỷ giá hối đoái

Trước đây Tổng Thống Obama thường xuyên lên án Trung cộng dùng đồng tiền để bảo hộ thương mãi nhưng ông không làm được gì nên cán cân mậu dịch giữa hai nước càng ngày càng mở rộng.

Tổng Thống Trump biết thế nên đánh thuế và đòi hỏi phía Trung cộng phải cân bằng thặng dư thương mãi.

Để giúp ổn định kinh tế vĩ mô, nhiều quốc gia trên thế giới kể cả Nhật, Đại Hàn, Đài Loan cũng giữ tỷ giá hối đoái. Nhưng các quốc gia này theo thể chế tự do nên đều giảm thiểu thiệt hại cho Mỹ, cho thế giới, cũng như cho chính các quốc gia này.

Vì là 2 quốc gia cộng sản Trung cộng và Việt Nam vẫn sử dụng các phương cách bảo hộ dưới đây gây nhiều ảnh hưởng xấu đến Mỹ và thế giới.


Công đoàn bị cấm hoạt động

Trung cộng và Việt Nam lập ra các công đoàn quốc doanh. Đại diện công đoàn lãnh lương chủ, làm việc như công chức nhà nước. Không ai đấu tranh cho quyền lợi công nhân nên lương bổng công nhân còn rất thấp.

Đa số công nhân lại từ vùng quê lên đô thị kiếm việc, không có tay nghề chuyên môn nên ít dám đòi hỏi quyền lợi. Hầu hết công nhân xem công việc là tạm bợ, làm cho đến khi kiệt lực, chán nản hay mất việc họ lại quay về thôn quê.

Lương lao động thấp nên giá hàng xuất khẩu rẻ, giết chết công nghiệp Mỹ, làm người Mỹ thất nghiệp. Chính thành phần công nhân bị mất việc hay bị đe dọa mất việc đã ủng hộ và bầu ông Trump đắc cử Tổng Thống.

Khi đắc cử ông Trump cho biết: “Dưới chính quyền của tôi, việc đánh cắp sự thịnh vượng của Mỹ sẽ chấm dứt. Chúng ta rốt cuộc sẽ bảo vệ các ngành công nghiệp và tạo ra một sân chơi bình đẳng cho công nhân Mỹ” và ngày nay ông Trump thực hiện lời hứa.

Ông Trump đã bắt đầu sửa soạn tranh cử cho nhiệm kỳ tới và nếu ông thắng cử cuộc chiến thương mãi sẽ chỉ kết thúc bằng việc Trung cộng và Việt Nam phải thực hiện lời hứa khi họ gia nhập WTO chấp nhận công đoàn tự do và các hứa hẹn khác.


Hàng Rào Thuế Quan

Nhiều mặt hàng Mỹ khi nhập cảng vào Trung cộng vẫn phải chịu các sắc thuế đã có từ trước khi Trung cộng gia nhập WTO, cho đến nay sau hơn 15 năm vẫn chưa được hủy bỏ.


Đầu Tư

Nhờ tham gia WTO các công ty Trung cộng phần lớn được cho phép đầu tư tự do trên thị trường quốc tế trong khi Bắc Kinh lại hạn chế khả năng của các công ty nước ngoài đầu tư vào Trung cộng, nhất là trong các lãnh vực ngân hàng, ô tô, công nghiệp nặng và nông nghiệp.

Trung cộng còn ép buộc các công ty nước ngoài muốn làm ăn phải chuyển giao kỹ thuật trước khi cấp phép cho khai thác thị trường tại đây.

Khi có được kỹ thuật mới trong tay Trung cộng sử dụng tài sản trí tuệ này một cách trái phép gây thiệt hại nặng nề cho công nghệ các nước tiên tiến.


Khoáng sản, Tài Nguyên và Môi Trường

Bảo hộ thương mãi dẫn tới nạn khai thác và xuất khẩu khoáng sản và tài nguyên đến cạn kiệt. Môi trường được xem như của trời cho và nhiều vô tận nên bị hủy hoại khủng khiếp.

Chỉ vài năm trước nguồn xuất khẩu chính của Việt Nam là dầu thô. Nhưng sáu tháng đầu năm 2018 Việt Nam đã nhập cảng nhiều hơn xuất cảng vì các giếng dầu đang cạn dần, khó khai thác, chi phí cao. Đó là chưa kể đến xăng và dầu luôn phải nhập và càng ngày càng tăng.

Bauxite Tân Rai được bảo hộ mọi mặt, liên tục bù lỗ, 3 lần vỡ đê, tiềm ẩn khá nhiều nguy cơ gây ô nhiễm trầm trọng môi trường nhưng vẫn tiếp tục hoạt động và xuất khẩu.

Formosa hủy hoại môi trường biển, Hà Nội đòi 500 triệu Mỹ kim tiền phạt trong khi thiệt hại phải vài thế hệ mới trả xong.

Mỹ đánh 25% thuế trên thép và 10% trên nhôm nhập khẩu, giúp tăng sản xuất thép và nhôm tại Mỹ, giảm nhu cầu nhập khẩu vào Mỹ. Bắt buộc Việt Nam phải giảm số lượng thép và nhôm sản xuất và do đó giảm bớt hủy hoại môi trường.

Nhôm Tân Rai, thép Formosa chỉ là một thí dụ dễ thấy trong hằng trăm ngàn các hãng xưởng đang ngày đêm hủy hoại môi trường sống tại Việt Nam.

Rõ ràng việc làm của ông Trump đang cứu dân Việt chết dần mòn trong ô nhiễm do tăng trưởng theo mô hình nhà nước bảo hộ thương mãi gây ra.


Doanh Nghiệp Nhà Nước

Cả Trung cộng lẫn Việt Nam đều không thi hành lời hứa khi gia nhập WTO vẫn tiếp tục bao cấp các doanh nghiệp nhà nước ngay cả khi các doanh nghiệp này bị thua lỗ nặng nề.

Việc duy trì và bơm tiền bù lỗ cho các doanh nghiệp nhà nước là rào cản lớn nhất cho việc cạnh tranh giữa các doanh nghiệp nhà nước, tư nhân và ngoại quốc.


Thuế Bán Phá Giá

Nhà nước Trung cộng bảo hộ hàng hóa đến độ giá xuất khẩu thường thấp hơn cả giá thành sản phẩm nên thường bị kiện là bán phá giá. Mục đích là để chiếm lĩnh thị trường nước ngoài, thu ngoại tệ, cả với mục tiêu quân sự và chính trị.

Theo số liệu thống kê của WTO, trong khoảng thời gian từ năm 2000 đến 2014, các biện pháp chống bán phá giá đối với Trung cộng là 638, chiếm 27% số lượng toàn cầu. Các biện pháp chống bán phá giá hữu hiệu hiện nay của Liên Minh Châu Âu (EU) có đến 3/4 là nhắm vào Trung cộng.

Trường hợp xuất cảng thép Trung cộng bị nghi là có mưu đồ quân sự và chính trị. Khi công nghiệp Mỹ không thể cạnh tranh phải đóng cửa. Mỹ lệ thuộc vào thép Trung cộng. Nếu chiến tranh xảy ra Mỹ sẽ mất khả năng nhanh chóng đáp ứng nhu cầu thép để sản xuất vũ khí.

Khi không trực tiếp bán sang Mỹ, Trung cộng dùng Việt Nam làm sân sau để tuồn hàng ra tránh thuế và thực hiện mục tiêu chính trị.

Cuối tháng 5/2018, Bộ Thương mại Hoa Kỳ ra tuyên bố sẽ thu thuế chống bán phá giá 199,76% và thuế chống trợ cấp 256,44% đối với thép cuộn cán nguội được sản xuất tại Việt Nam sử dụng chất nền có nguồn gốc Trung cộng.


Đất

Tình trạng thu hồi đất của dân để giao cho các công ty Trung cộng vào Việt Nam đầu tư đang ngày càng gia tăng.

Bắc Kinh giờ phải giữ vốn đầu tư trong nước thay vì mang sang Việt Nam đầu tư, rõ ràng ông Trump đang giúp dân oan đỡ mất đất vào tay Trung cộng.

Ngay cả ba Đặc Khu Phú Quốc, Bắc Vân Phong, Vân Đồn cũng có thể đã được hoãn lại vì giảm ưu tiên trong chiến lược toàn cầu “Một Vòng Đai, Một Con Đường” của Bắc Kinh.


Miễn giảm Thuế

Vào năm 2017, 4 công ty Samsung có tổng doanh thu là 61,5 tỷ Mỹ Kim và lợi nhuận ròng đạt 5,8 tỷ Mỹ Kim. Trong khi đó thuế cho nửa đầu năm 2017 chỉ 186 triệu Mỹ Kim. Ước tính cả năm thuế chỉ hơn 6 % trên lợi nhuận ròng.

Sau 20 năm lỗ liên tiếp Coca-Cola Việt Nam bị thuế vụ Việt Nam tình nghi hoạt động chuyển giá nhằm trốn thuế nên mới bắt đầu đóng 20 triệu Mỹ Kim tiền thuế vào năm 2014.

Thuế ở Mỹ cao hơn nhiều và hệ thống thuế ở Mỹ rất minh bạch khó mà gian lận được. Nên các công ty tìm đến các nơi dễ trốn thuế như Việt Nam và Trung cộng.

Còn Việt Nam muốn thu hút đầu tư nên miễn giảm thuế cho các công ty ngoại quốc vào đầu tư gây thiệt hại cho các quốc gia khác nhất là Mỹ.

Một thị trường công bằng cho mọi doanh nghiệp đã không được thực hiện như lời hứa khi Việt Nam gia nhập WTO.


Nông nghiệp và doanh nghiệp nhỏ bị bỏ rơi.

Mô hình do Bắc kinh dàn dựng phải dùng thuế hay nguồn tài nguyên của nông nghiệp và doanh nghiệp để bảo hộ cho công nghiệp xuất khẩu.

Bởi thế Việt Nam là 1 quốc gia nông nghiệp với 80% dân chúng sống ở nông thôn ngày nay nhiều mặt hàng nông nghiệp đã không thể cạnh tranh với hàng ngoại quốc. Ngay cả gạo ngon và sạch cũng hầu như nhập cảng từ Thái Lan và Campuchia.

Nhiều mặt hàng tiêu dùng trước đây được sản xuất đáp ứng nhu cầu trong nước thì nay lại phải nhập cảng từ các nước trong vùng.

Thể chế nhà nước bảo hộ mậu dịch đã làm thay đổi nền kinh tế và xã hội Việt Nam. Nông thôn ngày càng nghèo. Người nghèo ngày càng đông. Việt Nam ngày càng thua xa các quốc gia trong vùng.


Tổ Chức Dân Sự

Chính phủ Nhật bảo hộ thương mãi gây bất lợi cho nông thôn các tổ chức nông hội tại Nhật vận động Quốc Hội Nhật trợ giúp cho ngành nông nghiệp. Bởi thế sự khác biệt giữa nông thôn và thành thị được thu hẹp, xã hội Nhật được ổn định.

Các quốc gia tự do công đoàn được tự do hoạt động trở thành tiếng nói chính thức của công nhân. Công đoàn vừa vận động chính phủ đề ra các chính sách có lợi cho công nhân vừa thương lượng với chủ nhân để bảo vệ và gia tăng quyền lợi của công nhân.

Đã có khá nhiều tổ chức dân sự hoạt động tại Việt Nam nhưng vì chưa có luật về tổ chức dân sự nên chưa thể phát triển được. Hai thí dụ bên trên cho thấy hoạt động dân sự rất cần thiết trong việc phát triển quốc gia.


Kết

Trong cuộc chiến thương mãi ai cho rằng ông Trump bảo hộ thương mại Mỹ đều giả thử Trung cộng là nền kinh tế theo thị trường tự do. Nhưng điều này không đúng Trung cộng là một nước cộng sản theo thể chế nhà nước bảo hộ mậu dịch.

Bài viết chỉ đưa ra vài trường hợp bảo trợ dễ thấy. Thật ra Trung cộng còn hằng ngàn phương cách khác để bảo trợ mậu dịch khác, như trợ giúp gián điệp công nghệ cao, tài trợ vốn đầu tư, đầu tư không cần lời, trợ giá, đầu tư vì mục đích quân sự hay chính trị…

Bởi thế việc ông Trump trừng phạt Trung cộng là đang đánh thẳng vào thể chế nhà nước bảo hộ mậu dịch đánh thẳng vào thể chế cộng sản.

Mô hình phát triển Việt Nam rập khuôn mô hình Trung cộng nên rõ ràng việc phá vỡ thể chế này sẽ mang lại lợi ích cho người dân Việt Nam.

Chưa rõ cuộc chiến sẽ kết thúc thế nào nhưng con đường duy nhất để Việt Nam phát triển là phải thay đổi cả thể chế kinh tế và lẫn chính trị.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
18/7/2018

Giải pháp nào thoát họa Bắc Thuộc?


Biểu tình chống dự luận Đặc Khu tại Sài Gòn. (Hình: FB Trần Tiến Dũng)

Những cuộc biểu tình rầm rộ và đầy khí thế của nhiều tầng lớp nhân dân lan rộng đến nhiều thành phố trong nhiều ngày qua đã làm rung chuyển “Triều đình tân An Nam đô hộ phủ Ba Đình” của quốc vương Nguyễn Phú Trọng và triều thần cộng sản Hà Nội. Đây là một xuống đường đông đảo về số lượng, mở rộng phạm vi trên cả nước, với cường độ mạnh được truyền thông mô tả theo ngôn ngữ hiện đại là “chưa có tiền lệ” hay nói theo ngôn ngữ người xưa là “Vô tiền (nhưng chưa phải là ) khoáng hậu”. Vì đúng là trước đây chưa từng xảy ra (vô tiền), nhưng sau này (khoáng hậu) vẫn có thể xảy ra với số lượng người dân tham gia đông hơn, mạnh hơn, lan rộng hơn trên cả nước. Bởi vì mục tiêu tối hậu của các cuộc biểu tình hiện nay liên quan đến sự sống còn của dân tộc, đất nước và Tổ Quốc, đụng chạm và khơi dạy lòng yêu nước mãnh liệt của toàn dân Việt Nam. Ngày nào mục tiêu tối hậu ấy chưa đạt được thì nhân dân không thể ngồi yên, các cuộc xuống đường vẫn tiếp tục nổ ta với cường độ mạnh mẽ hơn.

Những khẩu hiệu được hô vang hay viết trên biểu ngữ đã cho thấy mục đích tối hậu của các cuộc xuống đường biểu tình của quần chúng nhân dân là cảnh báo nghiêm trọng cho toàn dân và công luận thế giới biết ý đồ xâm lăng Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc là có thật. Ý đồ này đã và đang được Bắc Kinh thực hiện bằng những thủ đoạn tinh vi, nham hiểm, với sự tiếp tay của tập đoàn lãnh đạo Cộng đảng Việt Nam.

Việc quốc hội của đảng cầm quyền cộng sản độc tôn này muốn thông qua Dự luật “Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt” gọi tắt là “Dự luật đặc khu kinh tế” (special economic zone) là hành động mới nhất trong nhiều việc làm trước đây của tập đoàn tay sai bán nước CSVN, giúp Trung Quốc thực hiện ý đồ xâm chiếm Việt Nam một cách tịnh tiến theo kiểu “Tằm ăn dâu”. Vậy giải pháp nào để cứu nước thoát họa Bắc thuộc một lần nữa ? Vì nghe đâu đây vang vọng tiếng réo gọi của Hội Nghị Diên Hồng lịch sử đời Nhà Trần năm xưa “Toàn dân nghe chăng ! Sơn hà nguy biến ! Hận thù đằng đằng! Biên thùy rung chuyển!!!...”

Câu trả lời tổng quát của chúng tôi là: để cứu nước thoát họa Bắc thuộc một lần nữa,Việt Nam cần và bằng mọi cách, phải thay đổi chế độ chính trị từ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa (giả) qua dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa (là thật, tuy đã trễ, nhưng chưa muộn, vẫn còn cứu vãn được)

  • Vì sao phải thay đổi chế độ chính trị mới cứu nước thoát họa Bắc Thuộc?
  • Thay đổi chế độ chính trị như thế nào?

I. VÌ SAO PHẢI THAY ĐỔI CHẾ ĐỘ CHÍNH TRỊ MỚI CỨU NƯỚC THOÁT HỌA BẮC THUỘC?

Vì chế độ chính trị hiên nay gọi là “Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt nam” đã là “cái thòng lọng” hay là “Vòng kim Cô Đỏ” mà Tàu cộng đã dùng để xiết cổ và lèo lái các thế hệ lãnh đạo Cộng đảng Việt Nam trong nhiều thập niên qua. Từ Chủ tịch đảng cộng sản Việt Nam Hồ Chí Minh qua các đời Tổng Bí Thư Lê Duẩn, Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh đến Nguyễn Phú Trọng hiện nay, Tàu cộng đã qua những người này từng bước xích hóa dân tộc Việt Nam để tiến tới cùng đích Trung hoa hóa Việt Nam; một giấc mộng ngàn năm trong lịch sử của các hoàng đế Trung Hoa vẫn chưa đạt được do đụng phải ý chí quật cường, tinh thần độc lập tự chủ và sức đề kháng mãnh liệt của các thế hệ dân tộc Việt Nam.

Vậy muốn cứu nước thoát họa Bắc thuộc lần thứ 5 trong lịch sử (*), điều tiên quyết là Việt Nam cần gấp rút chuyển đổi chế độ chính trị từ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa bán nước ( vốn là nguyên nhân đưa đến hiểm họa mất nước.) qua chế độ dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa để giữ nước. thoát hiểm họa Bắc thuộc. Vì sao?

Vì, theo sự hiểu biết của chúng tôi, sau khi thay đổi chế độ chính trị ở một quốc gia, theo công pháp và tập quán quốc tế, chính quyền trong chế độ mới có quyền thay đổi chính sách đối nôi, đối ngọai. Vi thế chính quyền mới có thể đơn phương tuyên bố hủy bỏ hay ngưng thi hành để thương thảo lại các Hiệp ước song phương cũng như đa phương nào bất lợi,bất công hay bất bình đẳng do bị ép buộc trong những hoàn cảnh lịch sử nhất định. Đã có nhiều tiền lệ quốc tế mà gần nhất là hành động của Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump từ khi nhậm chức (20-1-2016) đã đơn phương rút Hoa Kỳ ra khỏi các hiệp định đa phương mà Ông cho là không công bằng gây thiệt hại cho quyền lợi đất nước Hoa Kỳ. Tỷ như Hiệp ước biến đổi khí toàn cầu, Hiệp ước TPP, Hiệp ước nguyên tử với Iran và đang tìm cách xét lại các hiệp ước song phương cũng như đa phương khác xét thấy bất lợi quá đáng cho Hoa Kỳ…

Việt Nam trong tương lai, sau khi chuyển đổi chế độ chính trị, chính quyền trong chế độ mới cũng có thể hành xử tương tự. Tỷ như các hiệp định về biên giới Việt-Trung trên đất liền, biển đảo, hiệp ước khai thác quặng Bauxit Tây Nguyên, Thuê rừng đầu nguồn quá dài hạn, đặc khu Formosa Hà Tĩnh và các mật ước Việt-Trung ký trong Hội Nghị Thành Đô năm 1990, mà có lời đồn doán là hiệu lực thi hành từ năm 2020 có hậu quả nghiêm trọng đến chủ quyền đất nước, độc lập dân tộc.V.V…

Tất nhiên, sẽ có người lo ngại và không tin Việt Nam sau chuyển đổi chế độ chính trị qua dân chủ pháp trị có đủ tư thế thực hiện một chính sách đối ngoại như thế với Trung Quốc. Vì Hoa Kỳ là một đại cường quốc có thể chủ động hành xử như thế được và có thể tự thân vượt qua được những khó khăn trở ngại do hàng động đơn phương của mình gây ra phản ứng ngược chiều Nhưng Việt Nam là nước nhỏ, tương qua lực lượng không cân sức, với nhiều ràng buộc, hệ lụy quá khứ cũng như hiện tại với đại cường Trung cộng đầy tham vọng đất đại và theo đuổi chủ nghĩa bá quyền, thì làm sao Việt Nam có thể chủ động thực hiện và khả năng vượt qua những khó khăn trở ngại do Tầu cộng phản ứng.

Thế nhưng chúng tôi cho rằng mọi vấn đề dù khó khăn cách mấy cũng có cách giải quyết.Cổ nhân có câu “ Cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cửu…”; có nghĩa là sự việc khi phát triển đến cùng cực thì sẽ biến hóa, khi đã biến hóa thì sẽ thông suốt, và khi đã thông suốt thì sẽ thành tưu lâu bền. Con voi khổng lồ chưa chắc đạp chết một con kiến nếu nó nằm đúng kẽ hở của chân voi... Lịch sừ Việt Nam đã chứng minh “con rồng Việt Nam” nhỏ bé đã bao phen đánh thắng các cuộc xâm lăng của “Con voi Trung quốc” và làm thất bại ý đồ đồng hóa dân Việt sau hàng ngàn năm Bắc thuộc. Vì vậy, không chỉ là niềm tin mãnh liệt mà sẽ là thực tế sẽ xẩy ra:Việt Nam nhất định sẽ thoát được họa Bắc thuộc, giữ vững được độc lập chủ quyền và sự trường tồn của Tổ Quốc Việt Nam, nếu chuyển đổi kịp thời chế độ chính trị từ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa qua chế độ dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa.

Bởi vì. Sự chuyển đổi này sẽ thống nhất được toàn lực quốc gia, tập trung và huy động được sức mạnh và tài trí tinh hoa của toàn thể quốc dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước; với những người lãnh đạo chính quyền mới trong một chế độ dân chủ pháp trị do dân bầu chọn tự do, trong số những ứng viên tài giỏi, đức độ và đầy lòng yêu nước từng được chứng tỏ qua lời nói và hành động thực tiễn. Một “chính quyền của dân, do dân và vì dân” đúng thực chất này sẽ huy động, phát huy và kết hợp được sức mạnh lịch sử (đấu tranh dựng nước, giữ nước) và sức mạnh thời đại (yêu nước nồng nàn, ý chí quật cường,tinh thần đoàn kết chống ngoại xâm, bảo vệ Tổ quốc, tài trí sáng tạo trên mọi lãnh vực…) của trên 90 triệu quốc dân Việt Nam trong nước và người Việt hải ngoại khắp nơi trên thế giới.

Mặt khác, chính quyền trong chế độ dân chủ pháp trị này, bằng chính sách đối ngoại đa phương, cũng sẽ tạo được hậu thuẫn mãnh mẽ của quốc tế nói chung, các cường quốc dân chủ như Hoa Kỳ, Anh quốc, và các nước trong liên minh Châu Âu nói riêng… vốn có những mâu thuẫn tiềm tàng về lợi ích quốc gia với Trung Quốc và coi tham vọng bá quyền của Trung như một hiểm họa chung của nhân loại cần gian chỉ, tiêu diệt. Ngoài ra, Tổ chức Liên Hiệp Quốc mà Việt nam là một hội viên và cộng đồng các quốc gia trên thế giới, chắc chắn sẽ không để cho Trung Quốc ỷ mạnh hiếp yếu, nuốn làm gì thì làm đối với Việt Nam. Tất nhiên, chủ yếu vẫn là sực mạnh nội lực của dân tộc, sự đoàn kết trên dưới một lòng của toàn dân Việt Nam, sẽ là nhân tố quyết định và sẽ là bảo đảm cho sự thành tựu của “giải pháp cứu nước thoát họa Bắc thuộc”.

II. VIỆT NAM CẦN THAY ĐỔI CHẾ ĐỘ CHÍNH TRỊ NHƯ THẾ NÀO?

Theo nhận định của chúng tôi, thì Việt Nam đang ở giai đoạn cuối của quá trình đi vào quỹ đạo của thế chiến lược toàn cầu mới (thị trường tự do hóa toàn cầu song song với dân chủ hóa toàn cầu…). Nghĩa là quá trình hình thành một chế độ chính trị “dân chủ pháp trị đa đảng và cơ cấu kinh tế thị trường tự do” đã gần đến kết thúc. Vì vậy có hai cách chuyển đổi chế độ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa qua dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa:

1. Một là chuyển đổi hòa bình, êm dịu: nếu những người lãnh đạo đương quyền CSVN tỏ ra khôn ngoan hơn, biết dừng lại đúng lúc. Cách chuyển đổi này là hoàn toàn tốt cho nhân dân, có lợi cho đất nước và cho chính đảng CSVN.

Bởi vì, sự chuyển đổi này không xây xáo trộn, bất ổn có hại cho đất nước. Đảng CSVN vẫn có thể bảo vệ được quyền và lợi cho một tập đoàn thống trị trong quá trình chuyển đổi và sau khi chuyển đổi chế độ từ độc tài toàn trị độc đảng qua dân chủ pháp trị đa đảng. Nghĩa là các lãnh đạo CSVN sẽ tránh được số phận bi thảm của các nhà lãnh đạo các chế độ độc tài cộng sản Rumani ở Đông âu, hay không cộng sản vùng Trung Đông như Lybia,Yemen, Ai Cập… khi ngoan cố bám lấy quyền hành làm nhân dân nổi dận phải trừng phạt. Nếu chấp nhận cách chuyển đổi này theo đúng ước muốn của nhân dân, đảng CSVN vẫn có chỗ đứng và tiếng nói trên chính trường (tương tự như ở Nga và các nước cựu cộng sản Ðông Âu). Nghĩa là, ở cuối quá trình chuyển đổi, nếu đảng CSVN chủ động kết thúc quá trình bằng sự tự giác từ bỏ độc quyền thống trị, một mình đi bước trước hay cùng với các lực lượng chính trị quốc gia, dân tộc, dân chủ thiết lập một thể chế chính trị dân chủ pháp trị đa đảng.

Hành động cụ thể khả tín là chủ động tự mình tuyên bố tu chỉnh hay hủy bỏ toàn bộ bản hiến pháp hiện hành, làm bản hiến pháp mới hay sửa đổi biến cải bản hiến pháp hiện hành thành bản hiến pháp dân chủ đa đảng (tốt nhất là lưỡng đảng hay tam đảng để tránh phân tán, bất ổn chính trị như kinh nghiệm ở một số nước); song song với việc trả tự do vô điều kiện cho các tù nhân chính trị và chấm dứt mọi hành vi bắt bớ giam cầm những người bất đồng chính kiến hay vì lý do tôn giáo. Ðồng thời, điều chỉnh các văn kiện lập pháp và lập quy cho phù hợp với thể chế dân chủ đa đảng, song song với việc thực thi, tôn trọng, bảo vệ các quyền tự do dân chủ và các nhân quyền cơ bản…

Tất cả các việc cần làm trên, nhằm hình thành khung cảnh dân chủ đa nguyên, tiền đề chế độ dân chủ pháp trị và tạo niềm tin cho các lực lượng chính trị quốc gia, dân tộc dân chủ (về sự thực tâm của người CS) để bước vào sân khấu chính trị tranh cử với đảng cộng sản (nếu còn giữ nguyên tên đảng) hay đảng của những cựu đảng viên cộng sản (nếu biến thể thay tên khác như đảng Xã hội hay Xã hội Dân chủ chẳng hạn). Trong điều kiện này, các chính đảng thuộc mọi khuynh hướng có thể nắm quyền bằng phương thức dân cử thông qua các cuộc ứng cử, tranh cử và bầu cử tự do. Nếu đảng cộng sản vẫn là một chính đảng mạnh, được nhân dân tín nhiệm, họ vẫn có thể tiếp tục nắm quyền. Tất nhiên, dù đảng cộng sản nắm quyền hay bất cứ chính đảng nào khác cũng phải cai trị theo hiến pháp và luật pháp chế độ dân chủ pháp trị, đa đảng đã được ban hành.

Cách chuyển đổi này trong hoàn cảnh hiện tại người ta e ngại có vẻ khó thành tựu vì phe đang nắm quyền của Ông Tổng Trọng đã bị “thòng lọng” hay “Vòng Kim Cô Đỏ” Trung Cộng xiết chặt êm ái bằng liều thuốc mê “Bốn Tốt, 16 chữ vàng” trong quan hệ Việt-Trung, khó mà “thoát Trung” cho được. Đúng như Tổng Bình, hoàng đế vương quốc cộng sản Trung quốc từng phán “Trung quốc và Việt Nam cùng chung vận mệnh”.

2. Hai là, chuyển đổi bằng bạo lực cách mạng của quần chúng: nếu những người lãnh đạo đương quyền CSVN ngoan cố bám lấy quyền hành, hay muốn “thoát Trung” mà không thoát ra được vì “tay đã nhúng máu ăn thề” tuyệt đối trung thành với Bắc Thiên Triều.

Cuộc cách mạng này sẽ phải nổ ra trong điều kiện lượng dân chủ đã tích lũy thừa đủ, sức chịu đựng của nhân dân đã dâng cao đến biên dộ “tức nước vỡ bờ” thì chế độ đương quyền tại Việt Nam sẽ bị lật đổ bằng chính sức mạnh của quần chúng nhân dân. Nghĩa là, vào thời điểm đó, mâu thuẫn giữa nhà cầm quyền CSVN đã không còn là mâu thuẫn với một vài giai cấp trong xã hội, mà trở thành mâu thuẫn đối kháng (một mất, một còn) với mọi giai cấp, với toàn xã hội. Giai cấp cầm quyền (là đảng CSVN) sẽ bị cô lập, sẽ tạo ra tiền đề sụp đổ là “tình thế cách mạng chín muồi”, như V. Lenine lãnh tụ đảng cộng sản Bolsevik Nga đã dạy họ; rằng trong tình thế này cuộc cách mạng quần chúng nhằm lật đổ chính quyền sẽ nổ ra và chắc chắn thành công. Lúc đó các công cụ bảo vệ chế độ chuyên chính CS (quân đội, công an…) sẽ đứng về phía nhân dân, sẽ quay súng bắn vào đầu những kẻ cầm quyền độc tài ngoan cố hay sẽ bỏ chạy để mặc làn sóng biểu tình của nhân dân ào lên đè bẹp giai cấp cầm quyền bằng sức nặng của số đông chứ không cần sức mạnh của bạo lực quân sự.

Ðây không chỉ là lý luận Mác-Lê về đấu tranh cách mạng mà là một thực tế đã xẩy ra tại Liên Xô vào cuối thập niên 1990, khi nhân dân Liên Xô bao vây trụ sở Duma (Hạ viện). Lúc ấy, dân chúng ào lên, quân đội, công an, mật vụ vốn là công cụ bảo vệ nền chuyên chính vô sản Xô viết thiết lập hơn 70 năm ở đất nước này(1917-1991), đã bỏ chạy. Chế độ Xô viết đã sụp đổ tan tành, kéo theo sau đó sự tiêu vong của hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa Ðông Âu, để cùng hình thành chế độ dân chủ pháp trị đa đảng, với cơ cấu kinh tế thị trường tự do như hiện nay,

Việt Nam qua các cuộc biểu tình lan rộng khắp nơi trên cả nước của nhiều giai cấp trong đó có cả các cán bộ đảng viên “phản tỉnh” công khai hay dấu mặt, như là dấu hiệu tiền “Tình thế cách mạng đã chín muồi”. Nghĩa là cuộc cách mạng chưa xẩy ra vì cao trào xuống đường của nhân dân mới chỉ là “điều kiện cần” ; nhưng sẽ xẩy ra nay mai khi xuất hiện thêm các “nhân tố đủ” là sự lãnh đạo và tính tổ chức quy mô để tập trung được sức mạnh cao trào quần chúng vào mục tiêu chuyển đổi chế độ độc tài toàn trị cộng sản qua dân chủ pháp trị. Những nhân tố mới này xuất phát từ đâu?

Người dân đang trông chờ sự hổ trợ tích cực về mặt đối ngoại của các lực lượng quốc gia dân tộc dân chủ ở hải ngoại, để tìm hậu thuẫn quốc tế. Nhưng quan trọng hơn có tính quyết định là người dân trông chờ hành động thức thời của những cán bộ đảng viên cộng sản “phản tỉnh” công khai hay còn giấu mặt, tại chức hay đã về hưu trong các ban ngành của cơ cấu chính quyền dân sự cũng như quân sự của chế độ hiện nay. Nhất quân đội, công an và các lực lượng vũ trang đã “phản tỉnh”, đứng về phía nhân dân, bất động, không dùng bạo lực đàn áp nhân dân dã man theo kiểu Thiên An Môn Tàu cộng (1989); trái lại hãy hành động như lực lượng cảnh sát chiến đấu ở Ninh Thuận đã làm trong cao trào nhân dân biểu tình vừa qua; hay giống như quân đội và cảnh sát Liên Xô đã không bắn vào nhân dân Liên Xô bao vây Viện DUMA quốc hội Liên Xô, dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Eric Elsin, một trong những lãnh đạo hàng đầu bên cạnh Tổng Bí thư cuối cùng của đảng CSLX Mikhain Gorbachev đã “phản tỉnh” đứng về phía nhân dân để chuyển đội hòa bình chế độ “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Liên bang Xô Viết” độc tài toàn trị, qua chế độ dân chủ pháp trị “Cộng hòa Liên Bang Nga” ngày nay; cùng lúc đã giải phóng cho nhiều dân tộc trong vùng bị đảng cộng sản Nga cưỡng ép sát nhậm thành Liên Bang Xô Viết kể từ sau cái gọi là cuộc Cách mạng Tháng 10 Nga năm 1917 cướp chính quyền, thiết lập Liên bang Xô Viết, chế độ cộng sản đầu tiên tồn tại hơn 70 năm mới sụp đổ (1917- 1991).

Nhân dân hy vọng và tin tưởng rằng, những cán bộ đảng viên CSVN “Phản tỉnh” sẽ là những “nhân tố đủ”, đóng một vai trò quan trọng có tính quyết định thắng lợi cho cuộc cách mạng của quần chúng nhân dân trong giai đoạn chuyển đổi cũng như sau khi hoàn tất chuyển đổi. Cách chuyển đổi này chúng tôi cho là chẳng đặng đừng, không ai mong muốn xẩy ra, có thể gây nhiều đổ máu và nhiều hậu quả tai hại. Thế nhưng ở thế cùng, cách chuyển đổi này khả thi, có cơ may thành công ít đổ máu,(nếu tập đoàn thống trị mau chóng chấp nhận trao chính quyền lại cho nhân dân mà không phản ứng điên cuồng trước khi rãy chết…). Đồng thời sau đó, tình hình sớm được ổn định, tránh được xáo trộn bất lợi cho đất nước, nhờ những người lãnh đạo chế độ mới hầu hết cũng đều xuất thân từ chính quyền chế độ đương thời, có sẵn năng lực và kinh nghiệm điều hành, quan lý các ban ngành trong hệ thống công quyền quốc gia.

III. KẾT LUẬN

Để cứu nước thoát nguy cơ Bắc thuộc, chúng tôi nghĩ không có con đường nào khác là phải gấp rút, bằng mọi cách Việt Nam phải chuyển đổi chế độ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa qua chế độ dân chủ dân tộc chủ nghĩa. Qua cao trào xuống đường biểu tình rầm rộ và đầy khí thế thể hiện lòng yêu nước cao độ của mọi tầng lớp nhân dân Việt nam, dường như sự uất hận của nhân dân với nhà cầm quyền đã gần đến biên độ “Tức nước, vỡ bờ” hay là “Đêm trước” của “Tình thế cách mạng chín muồi” theo luận điểm của lãnh tụ Cộng sản Nga Vladimir Lenin, rằng “đấu tranh cách mạng lật đổ” là sự nghiệp của quần chúng. Nhưng sự thành công của cuộc cách mạng này thực tế cho thấy không thể thiếu vai trò lãnh đạo và tham gia của các cán bộ đảng viên cộng sản “phản tình”. Nhất là Quân đội, công an và các lực lược võ trang “phản tỉnh” cần đứng về phía nhân dân, bất động, không đàn áp nhân dân để bảo vệ một chế độ phản dân hại nước đã quá lâu và lỗi thời, cần được thay thế, vì lợi ích tối thượng của đất nước.

Nhân dân Việt Nam ước mong rằng, các cán bộ đảng viên cộng sản dân sự cũng như quân sự sẽ can đảm vượt qua sự sợ hãi, tin tưởng vào sức mạnh vạn năng của lòng yêu nước của toàn dân; can đảm đứng vào hàng ngũ nhân dân, đưa cao trào đấu tranh của quần chúng nhân dân hiện nay đến tình thế “Cách mạng chín muồi” tạo tiền đề chuyển đổi chế độ từ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa qua dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa. Tổ quốc Việt Nam lâm nguy, giờ lịch sử đã điểm, mọi tầng lớp quốc dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước cần làm tất cả những gì có trong khả năng, góp phần thành tựu một giải pháp hữu hiệu để cứu dân cứu nước thóat họa diệt vong Bắc thuộc.


Thiện Ý
Bạn đọc làm báo

‘Có động cơ chính trị’ nào trong vụ Bình Thuận?


Bình Thuận, đêm 10 tháng Sáu.

Phải mất một tháng sau ngày nổ ra vụ bạo loạn ở thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận liên quan đến làn sóng biểu tình phản đối dự luật Đặc khu, lần đầu tiên mới xuất hiện một quan chức bậc trung mấp mé ý tứ ‘có động cơ chính trị’ về bức màn đen phía sau cuộc bạo loạn này.

Ai là tác giả của ‘có động cơ chính trị’?

Tại cuộc giao ban báo chí tháng 7/2018 tại Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận, khi đề cập đến “17 bị cáo chuẩn bị được đưa ra xét xử. Các cơ quan điều tra tỉnh Bình Thuận đang tiếp tục củng cố hồ sơ, sàng lọc thêm các đối tượng”, ông Hồ Trung Phước - trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận lý giải: "Đa phần các bị cáo này là có học vấn thấp, chưa hết cấp 1, gia đình hoàn cảnh ngặt nghèo, có tiền án tiền sự, việc làm không ổn định... Khi bị bắt, họ ít nhận thức được việc làm mình vừa gây ra. Vì thế, đây không phải là vụ án gây rối trật tự đơn thuần mà là có động cơ chính trị".

Đáng chú ý, nhận định ‘có động cơ chính trị’ trên không phải được phát ra bởi Công an Bình Thuận - địa chỉ chủ chốt cùng với Bộ Tư lệnh cảnh sát cơ động của Bộ Công an đã tiến hành một chiến dịch đàn áp và truy bắt người biểu tình sau cuộc biểu tình và bạo loạn ngày Mười tháng Sáu, mà lại do Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận - một cơ quan đảng chịu sự chỉ đạo ngành dọc trong khối đảng từ Ban Tuyên giáo trung ương. Mà Ban Tuyên giáo trung ương lại chịu sự chỉ đạo trực tiếp của Ban bí thư đảng và trên hết là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Theo đó, có thể hiểu rằng ‘có động cơ chính trị’ - một cụm từ và cũng là nhận định rất nhạy cảm về chính trị, không phải do Trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận Hồ Trung Phước tự sáng tác hoặc phát ra trong một cơn bột hứng, mà cụm từ này rất có thể đã được trích dẫn nguyên văn từ các văn bản chỉ đạo của Ban Tuyên giáo trung ương và cũng là tinh thần chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng.

Vậy ‘có động cơ chính trị’ nào trong cuộc bạo loạn Bình Thuận? Phải chăng đó là động cơ chính trị của Việt Tân hay ‘các thế lực thù địch’?

‘Có động cơ chính trị’ nhắm vào ai?

Từ sau cuộc bạo loạn Bình Thuận đến nay, chỉ thấy giới dư luận viên của đảng và công an tố cáo ‘thế lực phản động giật dây biểu tình ở Phan Thiết’, nhưng lại không hề nói rõ thế lực nào. Cho đến nay, vẫn chưa thấy Công an Bình Thuận hay những quan chức Bộ Công an tuyên bố là ‘Việt Tân kích động’.

Trùng với tiết lộ ‘có động cơ chính trị’ của Trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Thuận Hồ Trung Phước vào ngày 11/7/2018, một vài tờ báo ngành công an đã bắt đầu đăng tải hình ảnh của những ‘người lạ’ đã đốt phá xe hơi và trụ sở cơ quan ở Bình Thuận - có kẻ bịt mặt và có kẻ lộ mặt - và kêu gọi những kẻ này ‘ra đầu thú để hưởng lượng khoan hồng’. Chi tiết đáng chú ý không kém là lời kêu gọi này cũng không đề cập đến ‘thế lực thù địch’ hay Việt Tân.

Vậy thế lực nào đã bảo kê cho những kẻ bịt mặt gây bạo loạn ở Phan Thiết? Liệu bàn tay đạo diễn cho cuộc biểu tình khổng lồ ở Sài Gòn có nối kết với bàn tay đạo diễn vụ đốt phá xe và trụ sở công quyền ở Phan Thiết, từ đó vừa tạo cớ để công an đàn áp nặng nề đối với người dân nơi đây, vừa nhắm tới một mục đích chính trị nào đó? Nếu câu hỏi này là cơ sở, phải chăng vụ đốt phá này không phải do người dân gây ra, cũng chẳng phải Việt Tân, mà do chính một thế lực nào đó trong nội bộ đảng Cộng sản ‘kiến tạo’?

Một lần nữa, hãy mổ xẻ cụm từ ‘có động cơ chính trị’.

Từ trước đến nay, trong các báo cáo nội bộ và thông báo công khai của cơ quan công an lẫn tuyên giáo đảng về các vụ việc ‘biểu tình gây rối’ hay ‘khủng bố’, rất thường tồn tại cụm từ ‘có bàn tay của thế lực thù địch’ mà không dùng cụm từ ‘có động cơ chính trị’.

‘Động cơ chính trị’ lại có mối liên quan và có vẻ tương quan với khái niệm ‘cơ hội chính trị’ mà giới quan chức bảo thủ thường sử dụng để đấu tố những trí thức, quan chức có đầu óc cải cách, dân chủ nhân quyền, và với cả những quan chức có khuynh hướng ‘phe cánh chính trị’ - đặc trưng cho phong trào đấu đá và xung đột giữa ngày càng nhiều phe phái trong nội bộ đảng, đặc biệt từ năm 2012 đến nay.

Trong các vụ việc và vụ án liên quan đến Tổng giám đốc Trịnh Xuân Thanh, Ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng, Thượng tá tình báo công an Phan Văn Anh Vũ, cụm từ ‘phe cánh chính trị’ đã trở nên nổi bật và phổ biến hơn bao giờ hết. Chưa bao giờ ‘phe cánh chính trị’ lại trở nên một đặc thù đầy đặn và diêm dúa như lúc này, vào buổi chợ chiều của chính thể cộng sản.

Vì những lẽ trên, ‘có động cơ chính trị’ rất nhiều khả năng được hàm ý về một thế lực chính trị, một ‘phe cánh chính trị’ nằm ngay trong nội bộ đảng, mà cuộc bạo loạn Bình Thuận đã được đạo diễn nhắm tới một mục đích không đơn thuần là gây rối mà có thể là một âm mưu chính trị.

Âm mưu đó là gì?

Một ‘chuyên án an ninh quốc gia’ mới?

Sau cuộc tổng biểu tình ngày 10 tháng Sáu và đặc biệt là cuộc biểu tình thành công ở Sài Gòn, một số ý kiến cho rằng cuộc biểu tình này có thể được ngấm ngầm hậu thuẫn bởi một thế lực chính trị nào đó trong nội bộ đảng cầm quyền. Thế lực đó có thể liên quan gián tiếp hoặc trực tiếp đến công an và do vậy công an mới không đàn áp dã man như trước đây. Và trên hết, thế lực chính trị giấu mặt đó muốn ‘mượn’ người dân, hay chính xác là lợi dụng người dân, để kích động một chiến dịch biểu tình trên quy mô lớn và kéo dài như mô hình ‘áo đỏ - áo vàng’ ở Thái Lan, nhằm gây áp lực mặc cả vị thế chính trị trong nội bộ đảng hay tạo áp lực đủ mạnh để yêu sách một chóp bu cao cấp nào đó của đảng phải từ chức. Kịch bản có thể hình dung là chiến dịch biểu tình này sẽ được kéo dài trong vài tuần lễ hoặc thậm chí vài tháng trời với nhân số biểu tình lên đến hàng trăm ngàn người hoặc thậm chí hàng triệu người, đủ lớn để tạo áp lực xã hội vào thể chế chính trị và một số chóp bu…

Chính vào thời gian này, dường như Nguyễn Phú Trọng, chứ không phải chế độ của ông ta, đang bị thách thức quyền lực một cách công khai bởi ‘động cơ chính trị’. Hình như vài lá bài tẩy đã được lật ngửa, biến ván bài chính trị từ thế giấu bài trước đó thành bài ngửa và công khai thách thức quyền lực của nhau, kéo theo một tương lai nếu không ‘lật đổ’ được thì sẽ bị thanh trừng.

Phát ngôn công khai ‘có động cơ chính trị’ từ Ban Tuyên giáo tỉnh ủy Bình Thuận là rất tương đồng với những biểu hiện và đặc trưng xung đột nội bộ vào thời gian này. Theo logic đó, có thể cho rằng sau cuộc bạo loạn ở Phan Thiết, Nguyễn Phú Trọng đã ý thức một cách không thể ngủ được về nguy cơ cực kỳ nghiêm trọng ấy.

Không phải ngẫu nhiên mà chiến dịch đàn áp biểu tình ở Phan Thiết sau ngày Mười tháng Sáu đã đậm đặc quân đội hơn công an. Rất có thể ông Trọng đã chỉ đạo cho một số đơn vị đặc biệt của Bộ Quốc phòng, mà trong đó chắc chắn không thể thiếu vai trò của Tổng cục 2 (Tổng cục Tình báo), mở ra một ‘chuyên án an ninh quốc gia’ trên diện rộng, liên quan đến nhiều tỉnh thành, nhằm truy xét âm mưu tổ chức bạo loạn để từ đó sẽ tiến hành một chiến dịch thanh trừng nội bộ quy mô và cứng rắn chưa từng có trong những tháng tới.

Cũng không phải ngẫu nhiên mà vào những ngày này, báo chí nhà nước bắt đầu ‘gợi ý’ về luật Quốc phòng - có hiệu lực từ ngày 1/1/2019 - sẽ xuất hiện hai động thái rất mới và rất lạ ngay trong thời kỳ mà chính thể Việt Nam luôn tự hào là ‘ổn định chính trị - xã hội’: Lệnh giới nghiêm và Thiết quân luật.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Đình bản Tuổi Trẻ vì ai: Chủ tịch nước hay độc giả?


RSF xếp hạng Việt Nam thứ 175 trong số 180 quốc gia về tự do báo chí năm 2018. (Ảnh: RSF.org)

Trang mạng của Tuổi Trẻ hôm 16/7 nói lời tạm biệt độc giả trong ba tháng sau khi bị Cục trưởng Báo chí Lưu Đình Phúc ký quyết định xử phạt vì một bài viết được cho là sai sự thật và một bài đăng bình luận “gây mất đoàn kết dân tộc”.

Trong cùng ngày Tuổi Trẻ cũng đăng đính chính với nội dung như sau:

“Báo Tuổi Trẻ Online ngày 19-6-2018 đăng bài viết "Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật biểu tình".

“Trong bài viết này, Tuổi Trẻ Online có đăng: "Tiếp xúc cử tri với vai trò đại biểu Quốc hội TP.HCM, Chủ tịch nước Trần Đại Quang nói ông đồng tình với kiến nghị của cử tri cần có Luật biểu tình và hứa báo cáo Quốc hội về nội dung này".

“Trên thực tế, khi tiếp xúc với cử tri tại TP.HCM ngày 19-6-2018, Chủ tịch nước Trần Đại Quang không phát biểu nội dung trên.

“Và trong bài viết trên Tuổi Trẻ Online ngày 26-5-2017, Tuổi Trẻ Online đã đăng bài "Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?".

“Do trục trặc kỹ thuật trong quá trình chuyển đổi hệ thống, báo đã để xuất hiện comment (bình luận của bạn đọc) có nội dung không phù hợp với chủ trương biên tập của Tuổi Trẻ.
Báo Tuổi Trẻ Online đã xóa bỏ comment trên.

“Báo Tuổi Trẻ Online xin chân thành cáo lỗi Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM và toàn thể bạn đọc.”

Điều đầu tiên có thể thấy là một trong hai bài bị xử phạt đã được đăng trên mạng từ hơn một năm trước nhưng nay mới bị lôi ra xử. Thậm chí hình phạt cho việc đăng bình luận của bạn đọc trong bài Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây bị phạt tiền tới 170 triệu đồng so với 50 triệu đồng tiền phạt đối với bài về phát biểu của Chủ tịch Trần Đại Quang.

Và cũng chính bình luận của độc giả đã khiến trang mạng của Tuổi Trẻ bị đình bản ba tháng chứ không phải tin ông chủ tịch nước nói về biểu tình mà Tuổi Trẻ nhận đã tự sáng tác ra.

Nhưng liệu có phải vậy không? Có đúng chỉ vì một độc giả mà báo bị phạt hơn gấp ba số tiền phạt cho điều có thể nói là bịa ra phát biểu của chủ tịch nước? Hơn thế nữa, thông tin được cho là bịa đặt không khiến báo mạng của Tuổi Trẻ bị đình bản mà đăng chính xác bình luận của người đọc lại khiến Tuổi Trẻ chết lâm sàng trên mạng.

Có thể đúng như vậy và cũng có thể không. Tôi từng phụ trách duyệt các bình luận của độc giả BBC để đưa vào cuối các bài viết liên quan và biết chắc công an Việt Nam ghét cay ghét đắng nhiều bình luận được đăng. Chắc hẳn họ đã vô cùng vui vì mấy năm gần đây BBC không còn mở phần bình luận cho độc giả ở cuối một số bài như trước khi mà có những bài thu hút một số lượng bình luận vô cùng nhiều.

Các quan chức Việt Nam nói chung chỉ thích bình luận khi các bình luận đó có lợi cho họ. Bằng không họ sẽ tìm đủ mọi lý do vô cùng mơ hồ để kết tội những người bình luận và cả những người đăng tải. Lý do có thể là “tuyên truyền chống Nhà nước Xã hội chủ nghĩa” hay “gây mất đoàn kết dân tộc” như trong trường hợp của Tuổi Trẻ.

Nhưng cũng có thể bình luận của độc giả chỉ là cái cớ. Sự việc xảy ra đã hơn một năm và “gây mất đoàn kết dân tộc” không phải là điều hay được nhắc tới. Cục Báo chí cũng không nói bình luận của độc giả đúng hay sai. Nếu độc giả bình luận chính xác, Cục Báo chí có thể vi phạm Luật Báo chí vốn có hiệu lực từ ngày 1/1/2017 mà theo đó các công dân có quyền “phản hồi thông tin trên báo chí”. Cục Báo chí cũng nói Tuổi Trẻ “có quyền khiếu nại hoặc khởi kiện hành chính” đối với quyết định xử phạt. Nhưng báo đã chấp nhận bị đình bản thay vì khiếu nại hay khởi kiện, ít nhất về việc đăng bình luận của độc giả. Điều này cũng phần nào cho thấy những người làm báo ở Việt Nam muốn có sự tự do to như manh chiếu nhưng chính quyền chỉ cho độ bằng cái chén hay tệ hơn nhiều.


Nguyễn Hùng
Blog VOA

Phạt Tuổi Trẻ, sao không phạt Sài Gòn Giải Phóng?


Báo Tuổi Trẻ Online tạm biệt độc giả trong 3 tháng.

Bộ Thông tin – Truyền thông của chính phủ Việt Nam vừa buộc tờ Tuổi Trẻ nộp phạt 220 triệu đồng và tạm đình bản “Tuổi Trẻ Online” – phiên bản của Tuổi Trẻ trên Internet - trong vòng ba tháng vì “thông tin sai sự thật” và “gây mất đoàn kết dân tộc” (1).

***

Cáo buộc “thông tin sai sự thật” liên quan tới bài tường thuật buổi gặp gỡ giữa Đại biểu Quốc hội Trần Đại Quang với cử tri TP.HCM hồi hạ tuần tháng trước. Theo tờ Tuổi Trẻ, ông Quang đã công khai bày tỏ sự đồng tình với cử tri rằng cần có Luật Biểu tình! Còn theo Bộ Thông tin – Truyền thông thì ông Quang không hề nói như vậy!

Trong bối cảnh Luật Biểu tình được xem như một món nợ mà hệ thống công quyền Việt Nam chỉ hứa chứ chưa chịu trả, dù nhiều giới, nhiều người, trong số này có cả hàng chục đại biểu quốc hội, thúc giục trả nợ (2), việc ông Quang trong vai Đại biểu Quốc hội biểu thị sự đồng tình với đề nghị của cử tri về việc phải sớm có Luật Biểu tình là bình thường.

Điểm đáng chú ý chỉ nằm ở chỗ ông Quang còn giữ hai vai khác: Ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN và Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Cũng vì vậy, ngoài việc ủng hộ, ông Quang còn hứa sẽ báo cáo Quốc hội nguyện vọng của cử tri về Luật Biểu tình trở thành sự kiện khiến nhiều người quan tâm.

Bao nhiêu người tin Tuổi Trẻ - một trong những tờ báo hàng đầu tại Việt Nam - phạm phải sai lầm hết sức cơ bản: Bịa đặt thông tin, ngụy tạo sự kiện? Bao nhiêu người tin có cơ quan truyền thông chính thức nào đó tại Việt Nam dám tạo ra, gắn vào môi, miệng một nhân vật nào đó trong nhóm “tứ trụ” những tuyên bố thuộc loại hết sức nhạy cảm?

***

Cáo buộc “thông tin sai sự thật” về buổi gặp gỡ giữa Đại biểu Quốc hội Trần Đại Quang với cử tri dẫu đáng ngờ nhưng vì Tuổi Trẻ làm thinh, tự nguyện “giơ đầu chịu báng”, dứt khóat không phản biện nên khó phân định thực hư, tuy nhiên cáo buộc Tuổi Trẻ “gây mất đoàn kết dân tộc” thì rõ ràng là hết sức… tầm bậy, tầm bạ!

Căn cứ để Bộ Thông tin – Truyền thông xác định Tuổi Trẻ “gây mất đoàn kết dân tộc” là bài viết “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?”, được đưa lên Internet cách nay hơn một năm (26/05/2017). Xét về tính chất, “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?” không phải là bài viết. Đó là một diễn đàn dành cho độc giả.

Theo trình bày của Tuổi Trẻ ở phần đề dẫn “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?” thì sau khi tường thuật kết luận của Thủ tướng Việt Nam về phương án đầu tư cho Dự án cao tốc Bắc - Nam, nhiều độc giả đã nêu thắc mắc về “cao tốc cho miền Tây” và đó là lý do Tuổi Trẻ quyết định thu thập thêm ý kiến độc giả (3).

Khó có thể bảo rằng “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?” thành công về mặt dư luận. 133 ý kiến mà độc giả Tuổi Trẻ góp cho “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?” chỉ xoay quanh những vấn đề dẫu đúng song không mới: Miền Tây (13 tỉnh đồng bằng sông Cửu Long) đóng góp đủ thứ (nông sản, thủy sản) cho tiến trình phát triển kinh tế - xã hội Việt Nam nhưng chưa bao giờ được đầu tư thỏa đáng. Hạ tầng giao thông ở miền Tây vừa thiếu, vừa yếu và điều đó kìm hãm sự phát triển của miền Tây. Sắp hết thập niên thứ hai của thế kỷ 21, đường đất, cầu khỉ vẫn tràn lan ở miền Tây trong khi miền Bắc rất nhiều cao tốc chẳng có bao nhiêu xe qua lại, nhiều con đường thênh thang, phẳng lì chỉ có… bò đi lang thang. Sau khi ngắm nghía bản đồ quy hoạch cao tốc, một số độc giả phát giác, cao tốc ở miền Bắc chằng chịt như mạng nhện, còn cao tốc ở miền Nam chỉ thấy loẹt quẹt vài ba đường...

Chẳng lẽ tổ chức thu thập ý kiến độc giả, để độc giả so sánh thực tế đầu tư cho hạ tầng giao thông giữa miền Bắc và miền Tây “gây mất đoàn kết dân tộc”? Nếu nhận định – hành xử như thế là đúng thì không những không thể tha Sài Gòn Giải Phóng mà còn phải trừng phạt cơ quan ngôn luận này của Thành ủy TP.HCM nặng hơn.

Cùng thời điểm Tuổi Trẻ tổ chức diễn đàn “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?”dành cho độc giả, Sài Gòn Giải Phóng tổ chức tọa đàm “Đầu tư cho giao thông khu vực Nam bộ” với sự tham dự của các chuyên gia, đại diện một số tổ chức kinh doanh vận tải, viên chức hữu trách trong lĩnh vực giao thông – công chánh của nhiều địa phương.

Tường thuật của Sài Gòn Giải Phóng về cuộc tọa đàm này xác định: Đầu tư cho giao thông của Nam bộ (Sài Gòn, khu vực Đông Nam bộ, miền Tây) bị… “lệch pha“!

Những người tham dự cuộc tọa đàm vừa kể cùng khẳng định, dẫu Nam bộ là khu vực có hoạt động sản xuất, kinh doanh năng động nhất Việt Nam nhưng đầu tư cho hạ tầng giao thông của khu vực này chưa tương xứng. Tập trung đầu tư cho những khu vực mức độ tăng trưởng thấp như thời gian vừa qua, không những không bảo đảm hiệu quả kinh tế - xã hội, mà còn không công bằng, ảnh hưởng xấu đến sự phát triển của Nam bộ.

Có một điểm đáng lưu ý là tờ Sài Gòn Giải Phóng tuyên bố, sẽ đeo đuổi đề tài qui hoạch – phát triển hạ tầng giao thông khu vực Nam bộ và sẽ tổ chức nhiều cuộc tọa đàm tương tự nhằm làm rõ hơn quan điểm đầu tư các dự án hạ tầng giao thông ở Việt Nam nên như thế nào để đạt hiệu quả cao nhất (4) song Sài Gòn Giải Phóng vẫn… bình an vô sự.

***

Chưa rõ chuyện Tuổi Trẻ bị phạt 220 triệu, phải tạm đình bản Tuổi Trẻ Online trong ba tháng vì “thông tin sai sự thật” và “gây mất đoàn kết dân tộc” sẽ giúp bao nhiêu “nhà báo cách mạng” nhận ra thân phận của mình. Chỉ có thể đoan chắc, quyết định phạt tờ Tuổi Trẻ của Bộ Thông tin – Truyền thông sẽ giúp dân chúng Việt Nam hiểu tường tận hơn cả vai trò, vị trí của “báo chí cách mạng” lẫn bản chất thật của những “nhà nước do dân, vì dân”, “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, “chính phủ kiến tạo”. Âu là trong rủi có may!

Trân Văn
Blog VOA

Các nhà lập pháp Mỹ gửi thư kêu gọi đến Facebook và Google về Luật ANM VN


Các đại biểu Quốc hội bấm nút thông qua Luật An ninh mạng

Có 17 nhà lập pháp Mỹ kêu gọi giới chức điều hành cấp cao Facebook và Google chống lại Luật An ninh mạng mà chính phủ Việt Nam vừa thông qua hôm 12 tháng 6. Những thay đổi được qui định trong luật này bị giới chỉ trích nói là tạo thêm quyền để nhà nước do đảng cộng sản lãnh đạo đàn áp đối lập.

"Nếu chính phủ Việt Nam ép buộc công ty của các bạn hỗ trợ việc cung cấp và kiểm duyệt, thì đây là một vấn đề đáng lo ngại cần phải được nêu ra ở mức cao nhất của ngoại giao. Chúng tôi đề nghị các bạn nên thực thi đúng nhiệm vụ các bạn đã cam kết là thúc đẩy sự cởi mở và kết nối”

Đó là nội dung trong lá thư của một nhóm 17 nhà lập pháp Hoa Kỳ gửi đến các CEO của Facebook và Google mà hãng tin Reuters có được và loan đi hôm thứ Ba 17/7/2018.

Reuters dẫn lời ông Jeff Paine, Giám đốc điều hành của Liên minh Internet Châu Á (AIC), một nhóm công nghệ đã nỗ lực yêu cầm giảm nhẹ những nội dung của luât này trước khi nó được thông qua, rằng Luật An Ninh Mạng tác động bất lợi đến Việt Nam như là một là một nơi thu hút đầu tư nước ngoài..

Đại diện cho 11 thành viên của AIC trong tuyên bố trả lời thư của 17 nhà lập pháp Hoa Kỳ, ông Jeff Paine cho biết, Việt Nam sẽ cần một cách tiếp cận tiến bộ hơn và có các quy định thông minh về công nghệ internet và các dịch vụ kỹ thuật số để mang lại lợi ích cho nền kinh tế và người dân trong thời gian dài.

Phía chính phủ Việt Nam chưa có phản hồi về những yêu cầu được nêu ra.

Luật An ninh mạng được quốc hội Việt Nam thông qua sẽ bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 năm 2019.

***

Nhiều dân cử liên bang Hoa Kỳ vừa gởi thư yêu cầu hai công ty Google và Facebook không nên tiếp tay cho chính quyền Việt Nam thực hiện Luật An Ninh Mạng, mà họ cho rằng tìm cách ngăn chặn phát biểu của các nhà bất đồng chính kiến.

Hôm 12 Tháng Sáu, Quốc Hội CSVN thông qua Luật An Ninh Mạng, bắt đầu có hiệu lực vào năm 2019, theo đó, các công ty lớn như Google và Facebook, phải đặt máy chủ và mở văn phòng ở Việt Nam.

Ngoài ra, các công ty này phải gỡ bỏ các nội dung mang tính xúc phạm trong vòng 24 giờ, sau khi có yêu cầu của Bộ Thông Tin và Truyền Thông và Bộ Công An.

Theo báo mạng The Hill, lá thư, do 17 dân biểu thuộc lưỡng đảng ký hôm Thứ Năm, 12 Tháng Bảy, nói rằng các công ty kỹ thuật có trách nhiệm bảo vệ tự do ngôn luận và phát biểu, và nên chống lại yêu cầu của chính quyền Việt Nam trong việc kiểm duyệt nội dung mạng xã hội.

“Luật an ninh mạng không làm gì để bảo vệ người sử dụng Internet,” các vị dân cử viết trong lá thư. “Thay vào đó, đây là một cố gắng của chính quyền Việt Nam trong việc ngăn chặn phát biểu trên mạng với sự trợ giúp của các công ty kỹ thuật hàng đầu…”

“Chúng tôi yêu cầu quý vị hành xử đúng với sứ mệnh của mình, đó là quảng bá sự công khai và sự liên kết,” các vị dân cử viết thêm trong thư.

Một thông cáo báo chí của Văn Phòng Dân Biểu Alan Lowenthal, một trong 17 người ký tên trong lá thư, gởi ra cho biết, trong lá thư, các vị dân cử còn yêu cầu Google và Facebook những việc sau:

1-Tránh lưu trữ tại Việt Nam các dữ kiện của người sử dụng Facebook và Google nếu việc này dẫn đến việc Bộ Công An có thể tịch thu các dữ kiện này một cách trái phép.

2-Ban hành các điều khoản hướng dẫn minh bạch liên quan đến việc xóa bỏ nội dung đăng tải.

3-Kịp thời công bố số lần yêu cầu xóa bỏ nội dung từ chính quyền Việt Nam và số lần mà các công ty này đã đáp ứng những yêu cầu đó.

4-Chia sẻ kịp thời và kín đáo với Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện và Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện cũng như Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tất cả các yêu cầu từ chính quyền Việt Nam liên quan đến tài liệu dữ kiện người sử dụng Facebook và Google và cho biết những yêu cầu nào đã được hai công ty này đáp ứng để các vị dân biểu có thể lượng định ai là đối tượng được nhắm đến và vì sao.

Theo The Hill, hôm Thứ Ba, 17 Tháng Bảy, hai thượng nghị sĩ Bob Menendez (Dân Chủ-New Jersey) và Marco Rubio (Cộng Hòa-Florida) cũng gởi một lá thư với nội dung tương tự đến Google và Facebook.

Theo BPSOS, Thượng Nghị Sĩ Ron Wyden (Dân Chủ-Oregon) hôm Thứ Ba cũng gởi thư cho hai công ty này, với nội dung tương tự.

***

Google, Facebook “chớ tiếp tay Luật An ninh mạng”

Luật An ninh mạng yêu cầu phải kiểm soát dữ liệu thông tin người dùng
Một nhóm thượng nghị sỹ Mỹ ngày 17/7 gửi thư đến lãnh đạo các hãng Google và Facebook kêu gọi họ chớ tiếp tay cho đạo Luật An ninh mạng vừa được Quốc hội Việt Nam thông qua vốn bị cho là công cụ bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận.

Luật An ninh mạng vừa được thông qua ở Việt Nam, vốn cho phép chính quyền tiếp cận những dữ liệu cá nhân, giám sát người sử dụng và hạn chế những bài viết bất lợi cho chính quyền, đã đối mặt với sự phản đối của cộng đồng đấu tranh dân chủ trong nước và hải ngoại.

Trong thư gửi cho Giám đốc điều hành Google Sundar Pichai và Giám đốc điều hành Facebook Mark Zuckerberg, Thượng nghị sỹ Cộng hòa Marco Rubio và hai Thượng nghị sỹ Dân chủ Bob Menendez và Ron Wyden nêu 4 yêu cầu cụ thể đối với Google và Facebook như sau:

Thứ nhất là tránh lưu trữ dữ liệu người dùng ở Việt Nam nếu như những dữ liệu này có thể bị Bộ Công an tước đoạt một cách ‘không phù hợp vào bất cứ lúc nào’.

Thứ hai là đưa ra những hướng dẫn minh bạch về việc dỡ bỏ nội dung. Các nhà lập pháp Mỹ cho rằng có thể dỡ bỏ những bài đăng không phù hợp với công chúng nhưng việc dỡ bỏ những thông điệp chính trị theo yêu cầu của giới chức Việt Nam là ‘không thể chấp nhận được’.

Thứ ba là nhanh chóng công bố số lần mà Chính phủ Việt Nam yêu cầu dỡ bỏ nội dung trên mạng và số lần mà các công ty này làm theo.

Cuối cùng, các thượng nghị sỹ cũng yêu cầu Google và Facebook phải nhanh chóng và bí mật chia sẻ với Ủy ban Ngoại vụ của Hạ viện và Ủy ban Đối ngoại Thượng viện và Bộ Ngoại giao Mỹ tất cả mọi yêu cầu của chính phủ Việt Nam về thông tin người dùng để giới chức Mỹ có thể biết được ai đang bị nhắm vào và tại sao.

Thư bày tỏ ‘quan ngại sâu sắc’ rằng Luật An ninh mạng thông qua hôm 12/6 có những điều khoản ‘đi ngược lại với các điều khoản thương mại hiện hành và các công ước quốc tế về nhân quyền’.

“Đạo luật rộng lớn và có câu chữ mơ hồ này sẽ cho phép chính quyền cộng sản tiếp cận thông tin cá nhân, do thám người dùng, và hạn chế hơn nữa quyền tự do ngôn luận trên mạng vốn đã hạn chế của người dân Việt Nam,” lá thư viết và cho biết việc yêu cầu các công ty mạng phải lưu trữ dữ liệu ở trong nước và cung cấp thông tin khi chính quyền có yêu cầu ‘có tác động to lớn đến các doanh nghiệp nước ngoài đang hoạt động ở Việt Nam.’

“Đây là nỗ lực trắng trợn của Chính phủ Việt Nam đàn áp quyền biểu đạt trên mạng… do đạo luật này yêu cầu (các công ty công nghệ như Facebook và Google) phải dỡ bỏ nội dung trong vòng 24 giờ sau khi nhận được yêu cầu của Bộ Công an và Bộ Thông tin và Truyền thông,” lá thư viết.

Các thượng nghị sỹ nhắc lại trong thư rằng đạo luật này được đưa ra vào tình hình nhân quyền ở Việt Nam có ‘sự đi thụt lùi trầm trọng’ và rằng chính phủ Việt Nam ‘đang kiểm soát gần như tuyệt đối dòng thông tin tự do. Các ông cũng nhắc rằng hiện Việt Nam đang cầm tù hơn 100 tù nhân tôn giáo và chính trị, trong đó có các blogger, các nhà báo lề dân cũng như các nhà hoạt động dân chủ và công đoàn.

“Nếu chính quyền Việt Nam ép buộc quý vị phải hỗ trợ và xúi giục kiểm duyệt thì đây là một vấn đề quan ngại cần phải được nêu lên với phía Việt Nam qua con đường ngoại giao và ở các cấp cao nhất,” các thượng nghị sỹ yêu cầu Facebook và Google.


Thượng Nghị Viện gởi thư cho Facebook




Thượng Nghị Viện gởi thư cho Google




17 Dân Biểu gởi thu cho Facebook và Google




Tổng Hợp

Nông dân Đặng Văn Hiến sẽ được miễn án tử?


Tử tù nông dân Đặng Văn Hiến ôm con thơ trong nước mắt.


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe
Sau 4 ngày nông dân Đặng Văn Hiến bị tòa phúc thẩm tuyên y án tử hình, đã có hơn 3500 chữ ký trong thỉnh nguyện thư, gửi đến lãnh đạo Nhà nước Việt Nam, kiến nghị cứu xét miễn án tử hình đối với người nông dân nổ súng giữ đất ở Đăk Nông này.

Kiến nghị ân xá án tử

“Tôi muốn gửi đến Thủ tướng Chính phủ và Chủ tịch nước xin xem xét vụ án cho chồng tôi được giảm mức án hình phạt nhẹ nhất, để anh ấy được sớm trở về với cộng đồng và dạy dỗ con thơ nên người.”

Trên đây là lời bộc bạch trong nước mắt của bà Mai Thị Khuyên, vợ của tử tù nông dân Đặng Vă Hiến, chia sẻ trong một phóng sự video của VTC1, được trang hopecome.org, là trang nhà của Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng (Hope Community) đăng tải trong thỉnh nguyện thư gửi đến Chủ tịch nước, Tòa án Tối cao và Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao để kiến nghị cứu xét cho tử tù Đặng Văn Hiến một cơ hội được sống.

Tính đến 10 giờ tối ngày 16/07/18, 4 ngày sau phiên tòa phúc thẩm xét xử các bị cáo nông dân trong vụ nổ súng giữ đất ở Đăk Nông, khiến 3 người thiệt mạng và 13 người khác bị thương, đã có gần 3600 chữ ký trong thỉnh nguyện thư xin ân xá cho ông Đặng Văn Hiến. Mục tiêu được đặt ra trong thỉnh nguyện thư này là phải đạt được 5.000 chữ ký vào hạn chót là ngày 19/07/18, đúng theo thời hạn 7 ngày phạm nhân tử tù được viết đơn xin ân xá án tử hình.

Tất nhiên các cơ quan chức năng phải tuân theo các quy định của pháp luật để xét xử và căn cứ vào mức án để kết luận là tử hình hay không. Đây là những việc làm theo quy trình của pháp luật là đúng rồi. Nhưng còn mức tối cao cuối cùng của Chủ tịch nước là xem xét các ý kiến đề xuất mà có thể chấp nhận được, thì Chủ tịch nước có thẩm quyền để quyết định vấn đề này. Xét về mặt nhân đạo và dư luận ủng hộ, thì theo quan điểm của tôi, các Đại biểu Quốc hội, đại diện cho cử tri cũng đồng tình cho vấn đề không tử hình thôi

-Cựu ĐBQH Lê Văn Cuông
Truyền thông trong nước đồng loạt đăng tin chi tiết đáng chú ý trong phiên tòa phúc thẩm, diễn ra vào ngày 12 tháng 7, là Hội đồng xét xử nhiều lần nhắc nhở bị cáo Đặng Văn Hiến có thời hạn 7 ngày để xin Chủ tịch nước Trần Đại Quang ân xá, giảm án. Bên cạnh đó, qua mạng xã hội Facebook, Luật sư Nguyễn Văn Quynh, luật sư bào chữa cho ông Đặng Văn Hiến, chia sẻ là Chủ tọa, sau khi tuyên án, nói riêng với Luật sư Quynh rằng làm đơn xin ân giảm gửi lên Chủ tịch nước giúp bị cáo Hiến.

Đài RFA nêu vấn đề với cựu Đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông rằng dư luận trông đợi phiên tòa phúc thẩm sẽ cân nhắc kỹ lưỡng mức án dành cho nông dân Đặng Văn Hiến, khi bản thân ông Hiến ra đầu thú và người dân ở Đắk Nông lẫn gia đình của nạn nhân bị thiệt mạng cũng làm đơn kháng cáo bản án mà tòa sơ thẩm tuyên tử hình đối với ông Hiến; thế nhưng kết quả phiên tòa phúc thẩm y án tử hình gặp phải sự phản đối mạnh mẽ của những người tham dự phiên tòa và của dư luận khắp nơi. Cựu Đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông đưa ra nhận xét của ông:

“Tất nhiên các cơ quan chức năng phải tuân theo các quy định của pháp luật để xét xử và căn cứ vào mức án để kết luận là tử hình hay không. Đây là những việc làm theo quy trình của pháp luật là đúng rồi. Nhưng còn mức tối cao cuối cùng của Chủ tịch nước là xem xét các ý kiến đề xuất mà có thể chấp nhận được, thì Chủ tịch nước có thẩm quyền để quyết định vấn đề này. Xét về mặt nhân đạo và dư luận ủng hộ, thì theo quan điểm của tôi, các Đại biểu Quốc hội, đại diện cho cử tri cũng đồng tình cho vấn đề không tử hình thôi.”

Phiên tòa không có công lý

Hình ảnh của bà Mai Thị Khuyên (người chấp tay), vợ của nông dân Đặng Văn Hiến cùng người dân Đăk Nông sau khi tòa phúc thẩm tuyên y án tử hình đối với ông Hiến. Courtesy: Ảnh chụp màn hình hopecom.org
Trong khi đó, sau khi phiên tòa phúc thẩm tuyên y án tử hình đối với nông dân Đặng Văn Hiến, nhiều luật sư quan tâm đến vụ án lên tiếng rằng bản án sơ thẩm và phúc thẩm đối với các nông dân giữ đất ở Đăk Nông là một sự phỉ báng công lý, khi tòa án đã không xem xét thấu đáo căn nguyên của vấn đề là tranh chấp đất đai giữa một số hộ dân ở tiểu khu 1535, xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức với Công ty Long Sơn đã kéo dài 8 năm nhưng không được chính quyền giải quyết thỏa đáng và vụ việc nổ súng dẫn đến chết người là do Công ty Long Sơn tiến hành cưỡng chế sai pháp luật, đẩy các hộ dân đến hoàn cảnh cùng đường.

Một số các luật sư khẳng định tội danh “giết người” tuyên cho các bị cáo nông dân ở Đăk Nông là hoàn toàn không phù hợp với diễn biến vụ án cũng như hành vi của các bị cáo. Luật sư Lê Công Định cho rằng ông lấy làm tiếc vì Hội đồng xét xử đã không xem xét thấu tình đạt lý mọi tình tiết của vụ án, đặc biệt yếu tố quan trọng là tất cả bị cáo đều hành động tự vệ trong trạng thái tinh thần bị kích động trước sự tấn công và cướp phá tài sản ngang ngược của Công ty Long Sơn.

Luật sư Lê Công Định nhấn mạnh tòa án đã không phân tích đầy đủ những nguyên nhân và điều kiện trong quá trình phạm tội của các bị cáo. Luật sư Lê Công Định nhận định tòa phúc thẩm không những đã phớt lờ các yếu tố vừa nêu mà còn đưa thêm vào yếu tố “côn đồ” để tuyên y án sơ thẩm tử hình. Luật sư Lê Công Định phủ nhận yếu tố mà tòa phúc thẩm đưa ra qua trưng dẫn tình tiết nông dân Đặng Văn Hiến đã bắn chỉ thiên để cảnh cáo đoàn cưỡng chế của Công ty Long Sơn, nhưng các nhân viên của công ty này vẫn xông tới và ném đá vào các hộ dân, dẫn đến việc ông Hiến buộc phải nổ súng để tự vệ và gây ra hậu quả nghiêm trọng cho 3 nhân viên của Công ty Long Sơn bị thiệt mạng và 13 người khác bị thương. Luật sư Lê Công Định lập luận:

“Hành vi này lẽ ra phải được xem xét ở khía cạnh là cố tình gây thương tích, hoặc gây tổn hại sức khỏe, có tình tiết tăng nặng là dẫn đến chết người trong hành động vượt quá phòng vệ chính đáng. Điều này được quy định trong Bộ Luật Hình Sự năm 1999, tại Điều 106, với khung hình phạt tối đa là gây hậu quả nghiêm trọng chết nhiều người, thì mức tối đa chỉ 3 năm tù mà thôi.”

Bên cạnh đó, Luật sư Lê Công Định còn nêu lên yếu tố ông Đặng Văn Hiến ra đầu thú sau một thời gian lẩn trốn, bởi sự động viên của nhiều người rằng ông sẽ được hưởng khoan hồng:

“Việc ông trở lại đầu thú và nhận một bản án tử hình, chẳng những ở cấp sơ thẩm bị dư luận phản ứng kịch liệt mà lại tiếp tục bị y án ở cấp phúc thẩm. Như vậy chúng ta thấy nền công lý của Việt Nam rõ ràng bị đui mù. Họ hoàn toàn không nhìn ra được đâu là bản chất pháp lý của một vụ án như vậy và vẫn nhắm mắt xử theo yêu cầu chính trị của nhà cầm quyền cầm thôi.”

Một vụ án chính trị

Trả lời câu hỏi của chúng tôi liên quan yếu tố Hội đồng xét xử và chủ tọa phiên tòa phúc thẩm nhắc nhở bị cáo Đặng Văn Hiến và luật sư bào chữa làm đơn gửi Chủ tịch nước xin ân xá, Luật sư Lê Công Định nói rằng Chính quyền Việt Nam lo sợ sẽ có bất ổn chính trị nhiều hơn nếu thi hành bản án tử hình đối với nông dân Đặng Văn Hiến. Luật sư Lê Công Định quả quyết với RFA:

“Đây không phải là một vụ án thực sự về phương diện pháp lý mà là vụ án chính trị. Bởi vì nhà quyền Việt Nam đặt nhu cầu chính trị để trừng phạt những trường hợp phản ứng lại của những người nông dân mất đất và gửi một thông điệp cho xã hội là họ sẽ không bao giờ nương tay đối với những trường hợp như vậy.”

Hành vi này lẽ ra phải được xem xét ở khía cạnh là cố tình gây thương tích, hoặc gây tổn hại sức khỏe, có tình tiết tăng nặng là dẫn đến chết người trong hành động vượt quá phòng vệ chính đáng. Điều này được quy định trong Bộ Luật Hình Sự năm 1999, tại Điều 106, với khung hình phạt tối đa là gây hậu quả nghiêm trọng chết nhiều người, thì mức tối đa chỉ 3 năm tù mà thôi

-LS.Lê Công Định
Trước khi phiên tòa phúc thẩm diễn ra, nhà báo Mai Quốc Ấn, một trong những người trực tiếp thuyết phục nông dân Đặng Văn Hiến ra đầu thú chia sẻ trên trang Facebook cá nhân là anh đã đến thăm ông Hiến và động viên ông hãy vững niềm tin vào công lý. Tuy nhiên, ngay sau khi tòa phúc thẩm tuyên y án tử hình đối với ông Hiến, nhà báo Mai Quốc Ấn, cũng qua trang Facebook, cho biết “sẽ không chủ động tìm và vận động bất kỳ bị can nào ra đầu thú nữa bởi những công ty cướp đất dân bằng vũ lực, dựa trên những văn bản ép dân là rất nhiều tại Việt Nam!” và “tôi nhìn thấy một tương lai gần đầy u ám, khốc liệt hơn ở Tây Nguyên nói riêng và Việt Nam nói chung liên quan đến mâu thuẫn đất đai....”.

Theo số liệu của Thanh tra Bộ Tài nguyên-Môi trường công bố vào cuối tháng 7 năm 2017, trong tổng số hơn 1.500 đơn khiếu nại trong nửa đầu năm ngoái, có đến hơn 95% liên quan đến vấn đề đất đai tại Việt Nam. Và qua bản án tử hình đối với nông dân nổ súng giữ đất Đặng Văn Hiến, người dân Đồng Tâm cũng như các hộ dân Thủ Thiêm lên tiếng với RFA rằng bản án đó càng làm cho tinh thần giữ đất của họ tăng cao vì chính quyền xem thường nguyện vọng chính đáng của người dân, các cơ quan công quyền không bảo vệ quyền lợi và tài sản hợp pháp của dân chúng mà lại mặc nhiên trở thành công cụ đắc lực cho các nhóm lợi ích đi cướp đất của nhân dân nên người dân chấp nhận hy sinh tính mạng để tự tìm công lý cho mình trong tranh chấp đất đai.

Thời hạn xin cứu xét ân xá tử hình cho nông dân Đặng Văn Hiến chỉ còn lại vỏn vẹn 3 ngày và một vài hộ nông dân nghèo ở Đăk Nông đã lên đường đến Hà Nội để nộp đơn xin giảm án cho người hàng xóm cùng cảnh ngộ bị Công ty Long Sơn áp bức, mà phải chải chịu án tử với hy vọng như Facebooker Nguyễn Ngọc Chu cho là “Người dân khắp cả nước đang hướng về Chủ tịch nước, với một quyết định ân xá cho Đặng Văn Hiến sẽ làm vơi đi phần nào nỗi buồn trong lòng dân về một xã hội không còn mấy niềm tin vào lẽ phải”.


Hòa Ái
RFA

Chủ tịch nước yêu cầu kiểm tra lại vụ nông dân bị tử hình Đặng Văn Hiến


Chủ tịch Việt Nam, Trần Đại Quang. 

Văn phòng Chủ tịch nước Việt Nam vào ngày 17-7 có công văn thông báo ý kiến của ông Trần Đại Quang yêu cầu Chánh án Tòa Án Nhân Dân Tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối cao phối hợp với Bộ Công an chỉ đạo, kiểm tra việc điều tra, truy tố, xét xử vụ án người nông dân Đặng Văn Hiến và báo cáo Chủ tịch nước.

Nông dân Đặng Văn Hiến bị TAND tỉnh Đắk Nông, TAND Cấp cao tại TP HCM đã tuyên phạt án tử hình trong vụ nổ súng giữ đất ở Đăk Nông, khiến 3 người thiệt mạng và 13 người khác bị thương.

Theo truyền thông trong nước, tuy tuyên án tử với bị cáo Hiến nhưng kết thúc phiên tòa, chủ tọa 2 lần nhắc ông Hiến làm đơn gửi Chủ tịch nước trong vòng 7 ngày để được xem xét giảm án tử hình. Sau khi nhận bản án, bị cáo Đặng Văn Hiến có đơn gửi Chủ tịch nước xin ân xá, miễn giảm tội tử hình.

Ngoài ra, liên tiếp những ngày sau đó, nhiều người dân và tổ chức đã tham gia ký thỉnh nguyện thư gửi cho Chủ tịch nước xin ân xá cho ông Đặng Văn Hiến. Mục tiêu đạt 5.000 chữ ký vào ngày 19/07/18, tức thời hạn chót ông Hiến được nộp đơn xin ân xá lên Chủ tịch nước.

Năm 2008, Uỷ Ban Nhân Dân tỉnh Đắk Nông đã cho Công ty Long Sơn thuê 1.079 ha đất rừng tại Tiểu khu 1535 thuộc xã Quảng Trực để thực hiện dự án sản xuất nông lâm nghiệp. Dù chính quyền địa phương đã yêu cầu công ty không được tự ý san ủi nhưng công ty Long Sơn đã tổ chức lực lượng hơn 30 cán bộ, bảo vệ chia thành 2 nhóm mang theo công cụ hỗ trợ vào san ủi, phá hủy cây điều, cà phê của các hộ dân vào ngày 23/10/2016. Một số người dân có vườn cây bị phá đã dùng súng tự chế để chống lại lực lượng nhân viên của Công ty Long Sơn, làm 3 người thiệt mạng và 13 người bị thương.

Tại phiên trả lời chất vấn quốc hội ngày 6 tháng 6 năm 2018 ở Hà Nội, Phó thủ tướng Vương Đình Huệ thừa nhận nhiều khiếu kiện liên quan đất đai mà địa phương không giải quyết được tận gốc dồn lên cho trung ương. Hiện vẫn còn 70% khiếu kiện đất đai trong hơn 500 hồ sơ tồn đọng từ quốc hội khóa trước chưa giải quyết.


RFA
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑