Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Quốc hội Đức cử 2 đại biểu sang Việt Nam dự phiên tòa xét xử ông Trịnh Xuân Thanh


Nguồn tin từ văn phòng Quốc hội Đức cho biết: ´´Dự kiến sẽ có 2 Đại biểu Quốc hội Đức sang Việt Nam để quan sát phiên tòa xét xử ông Trịnh Xuân Thanh´´.

Quyền Thủ tướng Đức Angela Merkel, Chủ tịch đảng CDU phát biểu trước Quốc hội

  Ngày 16.12.2017, nguồn tin từ Quốc hội Đức cho thoibao.de biết, một vị nghị sĩ của đảng cầm quyền Liên minh dân chủ Cơ đốc giáo (CDU) sẽ sang Việt Nam vào đầu tháng 1.2018 trong dịp mở phiên tòa xét xử và một nữ nghị sĩ của Đảng Cánh tả (Die Linke) cũng đang cân nhắc cùng đi, quyết định cuối cùng của bà sẽ được đưa ra vào thứ 3 tuần tới.

Gần đây, ngay sau khi ông Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tuyên bố trên truyền thông nhà nước sẽ đưa ông Trịnh Xuân Thanh ra xét xử tại Hà Nội vào đầu năm 2018, các chính trị gia Đức lập tức hướng sự quan tâm đến vụ việc này. Việc điều tra vụ ông Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc được Tổng công tố liên bang Đức coi là `` cuộc điều tra vì tình nghi hoạt động gián điệp (§ 99 Bộ luật Hình sự) cũng như bắt cóc (§ 239 Bộ luật Hình sự)``.

Phát biểu trước đó, ông Martin Patzelt, nghị sĩ quốc hội của Liên minh Dân chủ Cơ đốc giáo (CDU) bày tỏ: "Việc bắt cóc thật là kinh khủng. Nếu Việt Nam muốn hòa nhập với các quốc gia văn minh, họ phải tôn trọng nhân quyền."

Bà Petra Isabel Schlagenhauf, luật sư của ông Trịnh Xuân Thanh cho biết thêm: ´´Thực tế có 4 luật sư đã được gia đình ông Trịnh Xuân Thanh thuê để biện hộ cho quyền lợi pháp lý của ông tại Hà Nội, nhưng tới nay mới có 1 người được cấp giấy phép bào chữa cho ông vào tháng 10, một người khác vừa được cấp phép vào hôm thứ 5 ngày 14.12 vừa qua, 2 luật sư còn lại vẫn đang phải đợi Chính quyền Việt Nam cho phép. Thông tin hiện có 3 luật sư bào chữa cho ông Thanh là chưa đún´´.

Sự việc gần đây trở nên nóng lên khi hôm 8.12 vừa qua, cựu Ủy viên Bộ Chính trị Đinh La Thăng cũng bị bắt giam vì có liên quan đến các vụ việc tại Tổng công ty dầu khí Việt Nam PVN nơi ông đã có thời gian làm Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐTV Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN) giai đoạn 2009-2011, đây cũng là nơi ông Trịnh Xuân Thanh từng công tác trong vai trò Chủ tịch HĐQT Tổng công ty xây lắp dầu khí thuộc Tập đoàn dầu khí Việt Nam (PVC).

Theo các hồ sơ được đóng dấu ´´ Mật ´´ mà thoibao.de cũng như một số hãng truyền thông quốc tế nhận được, vụ việc này liên quan đến nhiều tầng, nhiều lớp lãnh đạo cấp cao nhất của Việt Nam.
Chính phủ Đức trong thời gian nhiều năm qua luôn cố gắng hỗ trợ Việt Nam xây dựng một nhà nước pháp quyền thông qua các chương trình trao đổi, đào tạo luật pháp. Đến thời điểm hiện nay, đối với vụ xét xử ông Trịnh Xuân Thanh. Đức vẫn cương quyết đưa ra quan điểm ”yêu cầu Việt Nam áp dụng quy trình tố tụng theo tiêu chuẩn một nhà nước pháp quyền đối với ông Trịnh Xuân Thanh và có sự tham dự của các quan sát viên quốc tế”.

Khi các nghị sĩ Đức trực tiếp đến Hà Nội để quan sát phiên tòa xét xử ông Trịnh Xuân Thanh, thì có nghĩa họ rất quan tâm và mong muốn Việt Nam sẽ có một nhà nước pháp quyền, coi đây như là một điều kiện để nước này có thể hội nhập với thế giới văn minh.

Nghị Sĩ Martin Patzelt, thành viên Ủy Ban Nhân Quyền Quốc Hội Cộng Hòa Liên Bang Đức


Lê Anh
Thoibao.de

Phải đưa gấp Tập đoàn Dầu khí vào diện giám sát đặc biệt!


Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN)

Nguyễn Quốc Việt - Năm 2002, lần đầu tiên tôi bay ra mỏ Bạch Hổ, về sau còn vài lần tiếp tục ra cụm mỏ này và Sư Tử Đen.

Đứng nhìn đuốc dầu khí đốt bỏ cháy rừng rực trên biển, tôi hiểu đây là nguồn tài nguyên của cả dân tộc, liên quan trực tiếp đến vận mệnh Quốc gia, chứ chẳng phải của riêng “vương quyền” nào. Đầu tháng 4/1975, khi chiến cuộc đến hồi kết, Chính quyền Việt Nam Cộng hòa vẫn phải cố níu kéo bằng nhiều cách đủ cho thấy tính chất trọng yếu của nguồn tài nguyên này. Trong đó có cả chuyện đem cụm mỏ Hoa Hồng (Bạch Hổ ngày nay) ra thế chấp để vay thêm tiền dù mới ở giai đoạn thăm dò tìm thấy dầu.

Cuối thập niên 1980, Việt Nam ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Chính những thùng dầu thương mại đầu tiên ở Bạch Hổ đã góp phần vô cùng quan trọng để xoay sở nội tình kinh tế thảm hại của đất nước.

Mỏ dầu Bạch Hổ

Và từ đó đến nay, dầu khí luôn đóng góp phần không nhỏ vào GDP Quốc gia. Đồng thời, nó cũng đem lại nguồn lợi kim tiền và quyền lực vô cùng khổng lồ cho những kẻ quyền cao chức trọng. Nó chính là két bạc không đáy của mưu sâu kế bẩn, của bán mua quyền lực, làm tàn hại đất nước!

Hệ quả là ba đời “sếp lớn” cùng cả lô lốc “sếp vừa vừa, sếp nhỏ” đã vào vòng lao lý, từ Nguyễn Xuân Sơn, Vũ Quốc Khánh đến Đinh La Thăng, và sắp tới sẽ còn ai nữa?

Bài học cay đắng, hậu quả nặng nề cho Quốc gia!

Đã đến lúc phải bạch hóa nguồn lợi dầu khí trước Quốc dân Đồng bào. Đặc biệt, Quốc hội cần phải khẩn cấp đưa tập đoàn khai thác tài nguyên đất nước vào diện giám sát đặc biệt.

Sự đòi hỏi nghiêm khắc của 90 triệu dân và của cả tương lai Dân tộc này!

Nguyễn Quốc Việt
FB Quoc Viet Nguyen

Nhà máy hàng ngàn tỉ vừa đi vào hoạt động đã “đắp chiếu”


Nhà máy Sô đa Chu Lai ngừng hoạt động hơn 1 năm qua 

Nhà máy Sô đa Chu Lai xây dựng hơn 2.300 tỉ đồng tại Khu Kinh tế mở Chu Lai (Quảng Nam) vừa hoàn thành đi vào hoạt động chừng vài tháng thì... “đắp chiếu”. Hơn 1 năm qua, hàng trăm công nhân mất việc, bị nợ lương.

Vừa hoạt động đã... “đắp chiếu”

Nhà máy Sô đa Chu Lai được xây dựng ngày 30-4-2010 trên diện tích 20ha tại Khu Công nghiệp Tam Hiệp (huyện Núi Thành, Quảng Nam) với tổng vốn đầu tư khoảng 120 triệu USD, với công suất thiết kế 200 nghìn tấn/năm. Thời gian dự kiến nhà máy đưa vào hoạt động sau 24 tháng thi công, tuy nhiên, mãi đến 5 năm sau, tháng 6-2015, nhà máy này đi vào hoạt động thử nghiệm. Nhưng lập tức, nhà máy đã bị người dân địa phương phản đối vì gây ô nhiễm môi trường.

Theo người dân nơi đây, khi nhà máy Sô đa Chu Lai đi vào hoạt động, các hồ tôm, cá của người dân bị chết trắng hồ vì ô nhiễm nguồn nước.

Chính quyền địa phương đã nhiều lần kiểm tra, lập biên bản. Đến cuối năm 2015, Tổng Cục Môi trường (Bộ TNMT) thanh tra, kết luận hệ thống xử lý thải không đảm bảo, xử phạt 730 triệu đồng.

Sau đó, nhà máy này hoạt động trở lại và tiếp tục gây ô nhiễm môi trường nên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam, Huỳnh Khánh Toàn ra quyết định dừng hoạt động nhà máy từ 8-2016. Khi nhà máy dừng hoạt động, hàng trăm công nhân bị mất việc và bị nợ lương từ 3 đến 8 tháng/người.

Theo ghi nhận của PV SGGP Online vào ngày 13-12, nhà máy Sô đa Chu Lai đìu hiu. Cả nhà máy chỉ có vài nhân viên bảo vệ vòng ngoài, bên trong có 2 nhân viên của Ngân hàng thay nhau trực bảo vệ nhà máy.

Một nhân viên bảo vệ cho biết, ông được một công ty bảo vệ thuê bảo vệ nhà máy theo hợp đồng với Ngân hàng Agribank. Hiện nhà máy chỉ còn 2 nhân viên bảo vệ của công ty Sô đa Chu Lai làm việc và bản thân những bảo vệ này cũng bị công ty nợ lương 8 tháng. Cả 4 cánh cổng vào nhà máy đều đóng kín.

Ông Nguyễn Đức Anh, Phó Chủ tịch UBND xã Tam Hiệp (huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam) cho biết, khi nhà máy đi vào hoạt động thử nghiệm đã gặp phải sự phản đối kịch liệt của người dân nơi đây vì gây ô nhiễm môi trường. Cá chết, tôm chết, cuộc sống người dân bị đảo lộn vì tiếng ồn và nước thải...nên chính quyền xã đề nghị UBND huyện Núi Thành và tỉnh Quảng Nam cho tạm dừng nhà máy để khắc phục. Nhưng sau đó, nhà máy này hoạt động một thời gian rồi dừng hẳn.

Cũng theo ông Nguyễn Đức Anh, do nhà máy này sử dụng công nghệ cũ của Trung Quốc nên gây ô nhiễm tiếng ồn, nước thải,...

Nguy cơ 2.000 tỉ đồng thành nợ xấu

Có 5 tổ chức tín dụng cho nhà máy này vay 2.000 tỉ đồng, gồm: 4 chi nhánh của Agribank (Quảng Nam, Bình Định, Phú Yên và Tuyên Quang) cho vay 1.600 tỉ đồng và Ngân hàng Thương mại cổ phần Đại Chúng VN – PVcom bank cho vay 400 tỷ đồng.

Khi nhà máy dừng hoạt động, 5 tổ chức tín dụng này cử người và thuê công ty bảo vệ đến giữ nguyên trạng nhà máy.

Nhà máy Sô đa Chu Lai ngừng hoạt động, nhiều Ngân hàng lo "ôm" nợ xấu

Trao đổi với PV SGGP, ông Hà Thạch, Giám đốc Chi nhánh Agribank Quảng Nam cho biết, sau khi nhà máy dừng hoạt động, Agribank Việt Nam thành lập tổ thu hồi nợ, thường trực tại nhà máy Sô đa Chu Lai. Đồng thời đang nỗ lực cùng chủ đầu tư tìm cách khắc phục, đưa nhà máy hoạt động trở lại. Tuy vậy, Agribank lo lắng món nợ hơn 2.000 tỷ đồng của 5 cơ quan tín dụng đang có nguy cơ thành nợ xấu, khó đòi.

Một lãnh đạo của Ban Quản lý Khu Kinh tế mở Chua Lai cho biết, đến thời điểm này nhà máy Sô đa Chu Lai chưa khắc phục hoàn toàn hệ thống xử lý ô nhiễm môi trường, ngưng hoạt động hoàn toàn. Tuy nhiên, việc không hoạt động của nhà máy là do khó khăn về tài chính, trục trặc kỹ thuật vì nhập dây chuyền thiết bị Trung Quốc chứ không phải là do không khắc phục được môi trường.

Chánh Văn phòng UBND tỉnh Quảng Nam, ông Nguyễn Hồng Quang cũng nhận định, nguyên nhân ngưng hoạt động không chỉ vì ô nhiễm môi trường mà là do dây chuyền sản xuất không đảm bảo, khó khăn về tài chính… Tuy nhiên tỉnh không nhận được báo cáo cụ thể nào.

Nguyên Khôi
SGGPO

Chuyện không của riêng Thăng


Chuyện không của riêng Thăng. Ảnh tư liệu

Mấy ngày nay chỗ nào cũng rầm rì bàn tán chuyện của Đinh Là Thăng hệt như hồi gã Trump tranh cử ấy, cả thế giới thấp thỏm hồi hộp. Chuyện không của riêng nước Mỹ. Đa phần đều oán thán ”…thế là tèo, thôi rồi Lượm ơi….”

Tôi cũng vậy mệt và buồn tê tái vì cũng có chút quen biết với Thăng và cũng chót phải lòng với những việc gã làm, chợt nhớ đến lời tiến sĩ Nguyễn Trí Dũng: “…Điểm sáng của hiến pháp 2013 là ở chỗ toà án có nhiệm vụ bảo vệ công lý…” như vậy mọi công dân yêu nước phải có trách nhiệm bảo vệ hiến pháp và đương nhiên có trách nhiệm như một quan toà để thực thi hiến pháp.

Vì thế tôi mạo muội viết đôi điều mắt thấy tai nghe để rộng đường dư luận hy vọng giúp các quan toà thực quyền và danh nghĩa phán quyết cho công tâm phải đạo, vì là “dân đen” nên không dám lạm bàn những thâm cung bí sử nơi cung đình. Tôi cũng để ngoài tai những đồn thổi chưa được kiểm chứng hoặc cho là lố bịch vô căn cứ. Tôi chỉ nhìn Thăng dưới góc độ con người với con người, dưới lăng kính đạo lý truyền thống của người Việt.

Tình cờ tôi quen Thăng vào nhưng năm 90 của thế kỷ trước. Trong mắt tôi Thăng là một thanh niên đầy nhiệt huyết hoạt ngôn và có khiếu hài hước. Tôi quý Thăng bởi trong khi đa phần các bạn cùng trang lứa mải mê với chân dài xe đẹp thì gã lại dửng dưng.

Gã đang ấp ủ một đam mê khác mà theo nhận xét của những người gần gũi, gã sớm bộc lộ tư chất của một thủ lĩnh.

Tôi quý gã bởi cái tình người và sự thủy chung. Đầu những năm 2000 gã cùng H và T nhân chuyến công tác Âu châu có ghé qua chỗ tôi, gã tếu táo rằng em vượt cả nửa vòng trái đất chỉ để tìm và cảm ơn cô bé học cùng trường đã chép bài giúp em khi em bị chấn thương do đá bóng và cũng muốn tìm để cảm ơn cậu bạn đã cắt may cho em bộ quần áo khi em cưới vợ nghe đâu cậu ấy đang sinh sống tại Tiệp.

Cảm thông mối tình này tôi đã lái xe chở ngay các cậu đi Leipzig và cũng cảm thông câu chuyện này tôi đã nổi hứng bảo lãnh cho H sang thăm vợ là N (người đã chép bài giúp Thăng thủa nào.). Báo hại cho tôi chắc là H thương vợ quá nên đến hẹn không chịu về làm tôi bị sở ngoại kiều cấm cửa từ đó hết nho nhoe mời mọc. Dại gái nghĩ cũng đau nhưng mà vui.

Trong lúc trò chuyện tôi có gợi ý rằng các cậu còn trẻ được học hành chu đáo lại đầy nhiệt huyết sao không tham gia Quốc Hội, Thăng tâm sự: “Nhiều người vào Quốc Hội chỉ với danh nghĩa chứ có đóng góp được gì đâu”. Bẵng đi thời gian,lần sau về nước T có nói với tôi rằng anh chúc mừng tân nghị sĩ đi vì Thăng đã làm được điều anh gợi ý.

Thiên hạ đồn thổi Thăng nhiều tiền lắm nhưng tôi không tin vì tôi biết người như gã tiền không phải mục đích. Bữa đến Berlin gã còn mang theo mấy chai rượu (còn dán tem ) và mấy thùng mỳ tôm lận lưng. Các gã nói rằng: “Anh kiếm cho tụi em chỗ nào nghỉ tạm nhớ là giá bèo thôi bởi tụi em chẳng có nhiều tiền”. Tôi thuê cho các gã một phòng có giường 2 tầng của khách sạn không sao ETAP ở ngoại ô Berlin, Thăng là thủ lĩnh được nằm trên còn H và T nằm chung tầng dưới. Đúng ra là một người ở chui vì bên Tây hai người cùng giới nằm một giường người ta phát khiếp vì sợ là đồng tính luyến ái. Chắc không dư tiền Taxi nên Thăng mượn tôi xe để tự lái về khách sạn. Đúng ra bên này khi giao xe cho ai phải xem người ấy có bằng lái xe hợp pháp hay không nếu không chủ xe phải chịu.Tôi cũng liều tặc lưỡi cho qua chứ nếu cảnh sát kiểm tra thì lãnh đủ vì ngày ấy bằng lái xe của Việt Nam chưa được thế giới công nhận. Chẳng phải riêng hồi đó mà sau này khi đã là Chủ tịch một tập đoàn giàu mạnh nhất nước hay Bộ trưởng Bộ Giao thông gã vẫn giữ tác phong giản dị.

Lần qua Đức gần đây nhất khi tôi hỏi nghỉ ở chỗ nào? gã nói rằng “bọn em nghỉ ở Viethaus”. Khi còn ở Thanh Xuân cũng vậy, căn phòng chung cư của gã liền với căn phòng nhà anh Nguyễn Thọ Chữ – Anh hùng Lao động, đến bữa gã thường xuyên leo qua ban công sang nhà anh Chữ “ăn chực”, rất nhiều lần tôi nghe gã phàn nàn vị bị vợ cắt điện bình nước nóng làm gã rét run không tắm nổi. Sau này khi đã là Chủ tịch Dầu khí và Bộ trưởng Bộ Giao thông, gã vẫn ở chung cư tại Mỹ Đình, tất nhiên là chung cư khá lớn.

Nếu như không vì bảo mật hoặc lý do tế nhị nào đó mà bản kê khai tài sản của gã được công bố thì chắc sẽ có nhiều bất ngờ thú vị. Ở xứ mình nhiều khi niềm tin bị lộn ngược.

Tôi quý gã bởi góc nhìn hóm hỉnh khôi hài nhưng không kém phần sâu sắc. Bữa gặp ở Paris tôi hỏi bay chặng dài vậy có mệt không? gã nói suốt chặng ấy gã nghiền cuốn: “Đi tìm nhân vật” của Tạ Duy Anh nên đỡ ngủ gật rồi gã tặng lại tôi cuốn tiểu thuyết Ta Duy Anh đã ký tặng gã. Thế đấy chứ đâu phải luận điệu của mấy kẻ xấu bụng nói gã chỉ nghiền trưởng Tàu và phim sex.

Có lần gã nói với tôi về sự phát triển vượt bậc về quy mô cũng như tầm bao quát của tập đoàn Dầu Khí Malaysia và gã cũng có mơ ước đưa tâp đoàn Dầu Khí Việt Nam lên tầm cao ấy. Phải chăng niềm khao khát ấy cộng với sự hồ hởi của thị trường như lời Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng từng nói với ý: “…Nếu tôi có tiền tôi cũng đầu tư vào chứng khoán..” cộng với sự khích lệ của cấp trên, sự mở đường của các công văn chỉ thị đã xô gã vào vũng lầy đầu tư đa ngành ?

Bữa rồi thấy trên mạng ồn ào chuyên mất vốn ở Venezuela tôi có hỏi lại Thăng vì hôm ở Frankfurt chính Thăng nói với mình : “Hugo Chavez ở ngay sát nách Mỹ mà hung hăng quá thì sẽ mất ổn định, đầu tư vào đó tiềm ẩn nhiều rủi ro lắm…” nhưng gã không trả lời. Sự im lặng ấy làm trào lên sự cay đắng đã qua mà tôi từng nếm trải.


Hợp đồng thành lập và quản lý công ty liên doanh khai thác và nâng cấp dầu tại mỏ Junin-2 được ký kết tại Venezuela với sự chứng kiến của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải và Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Đoàn Xuân Hưng

Chuyện là vào những năm 70 của thế kỷ trước khi tôi là trợ lý xây dựng cơ bản, trong lần cùng cụ Thắng phó giám đốc phụ trách hành chính nhà máy đại tu ô tô Q151 thuộc tổng cục kỹ thuật Bộ Quốc phòng. Hôm đó nhà máy làm việc với phòng địa chính Sơn Tây về mốc giới đất của đơn vị tại ngã ba Vị Thuỷ. Tôi thấy ông trưởng phòng địa chính trích dẫn và hiểu sai về các căn cứ đo đạc liền cự lại thì bị cụ Thắng bấm vào đùi và đá vào chân ra hiệu không được nói vì ngày đó quan địa chính oai lắm tướng tá chả là cái đinh gì. Thế rôi sau một bữa liên hoan nhẹ mọi việc được ký kết, mấy tháng sau xây nhà mới té ngửa ra bị mất bao nhiêu là đất. Thế là trăm dâu đổ đầu tằm mọi tội lỗi tôi gánh cả, cũng may hồi đó đất chưa đắt như vàng mà mình chưa bị nâng quan điềm.

Tôi quý Thăng ở chỗ gã không tư lợi (hoặc có mà tôi không biết ) hai thằng em Thắng cận và Hưng vẫn bám trụ ba cọc ba đồng tại Sông Đà mặc dù gã lên rất to ngồi rất cao ở toàn những chỗ béo bở. Các con cháu và họ hàng khác cũng vậy. Có kẻ không ưa thì nói rằng gã diễn nhưng quan nào cũng “diễn” được như vậy thì thật là có phúc cho dân cho nước !

Những việc Thăng làm, những điều Thăng nói đã ồn ào từ lâu trên mặt báo. Tôi chỉ lược đôi điều mà bản thân tâm đắc như việc quyết liệt chỉ đạo đốc thúc tiến độ các công trình, quyết liệt thúc đẩy việc cổ phần hoá, thường xuyên có mặt ở các điểm nóng kịp thời tháo gỡ những khó khăn vướng mắc nhằm thúc đẩy sản xuất và ổn đinh đời sống của nhân dân….và những ý kiến rất trúng rất đúng về kinh tế, văn hoá giáo dục được cộng đồng ghi nhận….

Với đôi điều quan sát kể trên với kinh nghiệm quá nửa đời người cộng với xúc cảm của bản thân tôi cố tưởng tượng hình dung so sánh lắp ghép giữa Thăng và các quan tham của Ta của Tàu (ruộng đất bạt ngàn, tiền nhiều như núi, vợ con anh em họ hàng kéo cả đàn cả lũ làm quan, năm thê bảy thiếp ăn chơi trác táng hoang dâm vô độ, cạn nghĩa bạc tình hung hăng hống hách, hèn nhát nịnh bợ…….) nhưng tuyệt nhiên không thấy nhiều nét tương đồng đành phải “đạo văn” của tiến sỹ Nguyễn Trí Dũng để tuyên bố rằng dù ai có chặt đầu tôi đến nghìn lần tôi vẫn không tin Đinh La Thăng là người xấu, là người cố tình phá nát nền kinh tế nước nhà.

Thế hệ chúng tôi đã trải qua những năm dài chiến tranh khốc liệt, đã từng nhìn thấy máu chảy thành sông, xương chất cao như núi vì thế rất quý trọng và khao khát hoà bình ổn định. Tôi cũng cực kỳ căm ghét những kẻ tham nhũng hối lộ và hoàn toàn ủng hộ cuộc chiến chống tham nhũng để đưa chúng ra vành móng ngựa nhưng việc xét xử phải công khai công bằng minh bạch có lý có tình đúng người đúng tội. Có như vậy mới ổn định lòng người, đoàn kết được quốc gia.

Do quá nhiều tin nhiễu loạn, sự kiện kỷ luật, bắt giam Đinh Là Thăng đã vượt quá phạm vi cá nhân và đang trở thành một vấn đề xã hội. Để tháo gỡ nó không gì tốt hơn,hay hơn là công khai minh bạch.

Quyết định của Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt cho PVN được kinh doanh đa ngành

Tôi rất cảm thông với bức bối của nhiều người đang khát khao đổi mới nhưng lại xổ toẹt những việc làm tích cực của một số người thi xem chừng hơi quá. Trong khi chúng ta chưa khống chế được tận gốc nơi gây ra bụi bẩn thì liệu có nên chọc tung ra để nó bám khắp người gây nhiễm trùng hoại tử?

Chúng ta đang ở vào tâm thế như người phụ nữ đã luống tuổi. Khát khao mãi hy vọng đợi chờ mãi mới sinh được mụn con nhưng không may nó lại nằm bất động. Chăm bẵm mãi nó mới động đậy và ú ớ được đôi lời thế là mừng chảy ra nước mắt bởi hy vọng nay mai nó sẽ sinh con đẻ cái và hy vọng con hơn cha để nhà có phúc. Lúc đấy nó sẽ làm vẻ vang dòng dõi hy vọng sẽ giữ được giang sơn và đòi lại những phần của cha ông bị cướp. Chứ nói dại chẳng may nó mất đi thì tất cả sẽ trở thành cát bụi bởi sức khỏe không còn khả năng sinh đẻ gần như vô vọng mà lân bang cận kề đang hối hả giành giật tài nguyên và những cơ hội.

Tôi đã từng đối mặt nhiều phen sống chết từng nằm queo sốt rét giữa rừng húp cháo cầm hơi chờ thần chết về rước nhưng tôi chưa bao giờ khóc vì tuyệt vọng thế mà từ qua đến giờ tôi đã khóc như đứa trẻ lên 3 nghẹn ngào đắng chát, chợt nhớ đến hình ảnh cậu bé người Nhật trong trận động đất năm nào mới bừng tỉnh vì xấu hổ để đứng lên viết đôi dòng này.

Cuốn sánh Đinh La Thăng đọc và tặng lại khi sang Đức


Vũ Văn Thái
Đại uý QĐND Việt Nam
44 năm tuổi Đảng,
Kỹ sư điện khí hoá xí nghiệp
Berlin, CHLB Đức

Tổng bí thư sắp kiêm thủ tướng?


Nếu vai trò của tổng bí thư có thể sẽ “kiêm thủ tướng” theo một cách nào đó trong tương lai không xa – mà việc “dự và chỉ đạo họp chính phủ” có thể là dấu hiệu đầu tiên của “nhất thể hóa đảng và chính phủ” – ông Nguyễn Xuân Phúc sẽ “về” đâu? Ảnh: Reuters

Người đứng đầu bên đảng – Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng – đang làm được và có thể sẽ làm thường xuyên một việc mà các đời tổng bí thư trước đó hiếm khi làm được, còn các đời chủ tịch nước như Trương Tấn Sang khóa 11 đã không làm được và Trần Đại Quang khóa 12 chưa thể làm được, đó là: “dự và chỉ đạo họp chính phủ”.

Ngày 14/12/2017, báo chí Việt Nam đưa tin: “Cuộc họp trực tuyến của tập thể Chính phủ với các tỉnh, thành cuối tháng 12 này, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ dự, phát biểu chỉ đạo. Có thể nói đây là việc chưa có tiền lệ trước nay”.

Ngay lập tức, đã có một số bình luận đầy ẩn ý chính trị: “Sự kiện này không tránh khỏi tạo nên bình luận về quyền lực dường như ngày càng tăng của người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam. Theo nguyên tắc tổ chức và điều hành quốc gia ở nhiều nơi trên thế giới, các nước theo chế độ tổng thống chế (Hoa Kỳ, Philippines, Indonesia) thì tổng thống cũng là ‘người đứng đầu chính phủ’. Nhưng ở các nước có cả hai chức danh thủ tướng và tổng thống thì nguyên thủ quốc gia không chủ trì họp chính phủ vì đó là việc của thủ tướng”.

Việc nguyên thủ quốc gia chủ trì cuộc họp của chính phủ không phải là chuyện bình thường ở quốc gia vẫn có chức danh thủ tướng. Thường thì tổng thống chỉ chủ trì họp chính phủ khi có sự kiện gì đặc biệt hoặc muốn giám sát công việc của nội các. Riêng tại một số quốc gia còn lại theo mô hình có một đảng cộng sản lãnh đạo, báo chí quốc tế chú ý đến một xu hướng như ở Trung Quốc là ông Tập Cận Bình trở thành ‘chủ tịch của đủ mọi thứ’.

Theo New York Times, ông Tập ngoài ba chức to nhất là Tổng bí thư Đảng, Chủ tịch nước và Chủ tịch Quân ủy Trung ương, còn nắm hơn 10 chức vụ, gồm cả chủ tịch nhóm công tác về an toàn mạng internet, ban điều hành về Đài Loan….

Trang The Economist thì trích lời nhà nghiên cứu Úc, Geremie Barmé, nói một cách hình ảnh rằng ông Tập không còn là CEO của China Inc. mà là COE, ‘chairman of everything’ (chủ tịch của tất cả mọi thứ).

Ít giờ sau đó, trang báo điện tử Dân Trí đưa tin như thể “nói lại cho rõ”: Một văn bản phát đi từ Văn phòng Chính phủ cho biết “Chính phủ mời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tham dự Hội nghị Chính phủ với địa phương và phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 12/2017. Tổng Bí thư sẽ có bài phát biểu tại đây”.

Nếu vai trò của tổng bí thư có thể sẽ “kiêm thủ tướng” theo một cách nào đó trong tương lai không xa – mà việc “dự và chỉ đạo họp chính phủ” có thể là dấu hiệu đầu tiên của “nhất thể hóa đảng và chính phủ” – ông Nguyễn Xuân Phúc sẽ “về” đâu?

Sự kiện Tổng bí thư Trọng “dự và chỉ đạo họp chính phủ” diễn ra sau Hội nghị trung ương 6 vào đầu tháng 10/2017 với một nội dung cốt tủy của hội nghị này: nhất thể hóa chức danh đảng và nhà nước. Hội nghị trung ương 6 đã “định hướng” một số giải pháp như: phải sắp xếp lại theo hướng sáp nhập những bộ phận có cùng chức năng lại với nhau. Ví dụ như Ủy ban Kiểm tra Trung ương có thể sáp nhập với Thanh tra Chính phủ; Ban Tổ chức Trung ương có thể nhập với Bộ Nội vụ; Bộ Kế hoạch Đầu tư có thể gắn với Bộ Tài chính. Hay các đảng ủy khối từ trung ương đến tỉnh, thành, các đảng ủy khối doanh nghiệp, khối cơ quan, khối Dân chính đảng, Đảng ủy khối doanh nhiệp tư nhân cũng là tầng nấc trung gian, nếu không có tổ chức này, hoạt động của Đảng vẫn tồn tại và phát triển. Hoặc Bí thư giữ chức Chủ tịch một địa phương; người đứng đầu một đơn vị của Nhà nước phải là Bí thư Đảng ủy của cơ quan ấy. Nhất thể hóa như vậy, một người làm việc của hai người, quyền lực sẽ tập trung hơn và sẽ thực hiện tốt nhiệm vụ của Đảng, Nhà nước…

Chủ trương nhất thể hóa trên lại được hỗ trợ đắc lực bởi một quy định về “luân chuyển cán bộ” do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ký ban hành vào ngày 7/10/2017. Nếu trước đây đảng chỉ “lãnh đạo đường lối” thì trong thời gian tới, hàng loạt nhân sự của đảng sẽ được cho kiêm chức bên chính quyền địa phương và cả chính quyền trung ương, lấy đó làm cơ sở để “người của đảng” kiêm việc điều hành chính quyền, và từ đó sẽ xuất hiện một cơ chế “chính ủy trong chính quyền”.

Theo đó, sẽ có nhiều nhân vật chủ tịch tỉnh/thành sẽ phải hoặc tự giác, hoặc bị bắt buộc nhường ghế chính quyền cho các “chính ủy”. Đặc biệt những địa phương nằm trong “tầm ngắm” của cánh đảng đương nhiên sẽ được cho “thí điểm nhất thể hóa” đầu tiên. Vụ xáo xào Nguyễn Xuân Anh tại Đà Nẵng vào tháng 9 – 10 năm 2017 là một trong ví dụ mang tính khởi động.

Có thể xem Hội nghị trung ương 6 là cuộc họp mở màn chính thức cho chiến dịch “nhất thể hóa” cùng những xáo trộn chưa từng có về nhân sự đầu tỉnh và kể cả nhân sự “tứ trụ” trong ít nhất 2 năm tới. Trong khi đó, “đảng tràn sang chính quyền” là một cụm từ mà dân gian ví von với chiến dịch “nhất thể hóa”. Nếu đà nhất thể hóa thuận lợi, lẽ đương nhiên bên đảng và do đó tổng bí thư sẽ “nắm” hết. Mô hình “đảng quản lý” thay cho “đảng lãnh đạo” sẽ ứng với hai chức danh chính là tổng bí thư và thủ tướng mà không quá cần thiết vai trò chủ tịch nước.

Khó mà hiểu khác hơn, logic của phương án “bí thư kiêm chủ tịch tỉnh” sẽ hầu như phải dẫn đến đến kết quả vai trò của tổng bí thư được “nâng lên một tầm cao mới”, cao đến mức mà hiểu theo cách nào đó có thể so sánh với mô hình “cộng hòa tổng thống” của phương Tây, tức tổng thống mới là người có quyền lực thực sự và cất tiếng nói cuối cùng để giải quyết các vấn đề quốc gia, chứ không phải thủ tướng.

Nhưng ở Trung Quốc thì lại chẳng cần đến “cộng hòa tổng thống”. Một số nhà phân tích phương Tây đã nhận ra Tập Cận Bình đã trở thành chủ nhân của khối chính quyền từ vài năm qua. Bên cạnh Tập, Thủ tướng Lý Khắc Cường chỉ là cái bóng.

Còn Việt Nam, nếu vai trò của tổng bí thư có thể sẽ “kiêm thủ tướng” theo một cách nào đó trong tương lai không xa – mà việc “dự và chỉ đạo họp chính phủ” có thể là dấu hiệu đầu tiên của “nhất thể hóa đảng và chính phủ” – ông Nguyễn Xuân Phúc sẽ “về” đâu?

(New York Times/Economist/CAToday)

Hải, Thăng, Thể, Dụ, Thắng, Tâm: Ai ăn BOT khiến Phúc đổ vỏ?


Cai Lậy trên bản đồ Việt Nam.

Phạm Chí Dũng - Cuộc chiến mới trong nội bộ

Vào tháng Tư năm 2017, khi nổ ra phản kháng bất tuân dân sự đầu tiên của lái xe đối với trạm thu phí BOT Bến Thủy 1 ở tỉnh Hà Tĩnh, đã chẳng mấy người hình dung ra tương lai gần một cuộc chiến trong nội bộ đảng sẽ khởi nguồn từ “điểm nóng xã hội” bất ngờ này.

Cho đến vụ BOT Cai Lậy ở tỉnh Tiền Giang, nhiều người đã nhận ra tình trạng phân hóa tung tóe giữa những cơ quan chấp pháp, đặc biệt giữa những người đứng đầu các cơ quan đó, về quan điểm và cách thức xử lý “khủng hoảng BOT”.

Nếu phong trào biểu tình của giáo dân và ngư dân các tỉnh miền Trung phản kháng thảm họa xả thải của Formosa vào năm 2016 đã bị chính quyền và công an khá tương đồng quan điểm để tiến hành nhiều hành động trấn áp, đàn áp, thì rất đáng chú ý, phong trào phản kháng BOT lại làm lộ ra một khoảng khác biệt, nếu không muốn nói là làm lộ ra cái hố phân cách giữa nhóm Bộ Giao thông Vận tải cùng chủ đầu tư BOT - nhóm bị dư luận xã hội từ lâu xem là trục lợi chính sách để “ăn BOT”, với các bộ ngành khác có liên quan đến trách nhiệm “đổ vỏ BOT”.

Dấu vết Hoàng Trung Hải?

Vào đầu tháng 12/2017, ngay vào thời điểm Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bắt buộc phải chỉ đạo tạm dừng thu phí một tháng đối với BOT Cai lậy để tìm phương án giải quyết, trên mạng xã hội bất ngờ xuất hiện một văn bản “V/v chỉ định nhà đầu tư thực hiện dự án đầu tư tuyến tránh quốc lộ 1 đoạn qua thị trấn Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang”, được ký ngày 15/1/2014 bởi Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải.

  "Người ta thích thì người ta chạy, có xe thì người ta chạy thôi, miễn sao họ đi đúng luật”

Thiếu Tướng Bùi Bé Tư
Công văn trên mang số 97/TT - KTN, dù không mang dấu “MẬT”, nhưng chắc chắn mang tính “nội bộ” và chỉ lần đầu tiên được tung lên mạng xã hội. Xét về thể thức, công văn này mang nhiều yếu tố có vẻ thật chứ không phải là văn bản giả. Việc chưa có tờ báo nhà nước nào, dù đề cập rất nhiều về BOT Cai Lậy nhưng lại chưa đăng công văn này, cho thấy “sự thận trọng cần thiết” của báo đảng khi đối tượng của công văn này chính là ông Hoàng Trung Hải - đương kim ủy viên bộ chính trị và bí thư Hà Nội.

Hoàng Trung Hải cũng là cái tên bị xem là hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp liên quan đến vụ xả thải gây ô nhiễm khủng khiếp của Nhà máy Formosa, vào thời ông Hải còn là Phó thủ tướng.

Cũng vào thời Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, nhiều dư luận cho biết hầu như 100% công trình BOT được Bộ Giao thông Vận tải áp dụng hình thức “chỉ định thầu” - một thủ pháp hay thủ đoạn độc quyền trong đấu thầu mà luôn mang lại lợi lộc lẫn tiêu cực ghê gớm cho giới quan chức.

Bộ Giao thông Vận tải lại vừa được “thay tướng”, với bộ trưởng mới là Nguyễn Văn Thể.

Dấu vết Đinh La Thăng và Nguyễn Văn Thể?

Mới sau hơn một tháng chấp nhiệm, ông Thể đã bị những tờ báo nhà nước như Tuổi Trẻ, Thanh Niên lôi tuột tên phải chịu trách nhiệm, bởi chính Nguyễn Văn Thể là quan chức dính líu sâu, ít nhất về trách nhiệm, đến vụ BOT Cai Lậy khi ông Thể còn là Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải vào năm 2013.

Cho tới nay, có tới 88 trạm thu phí BOT ở Việt Nam. Trong đó, Bộ Giao thông Vận tải “ăn” đến 74 trạm BOT.

Có một sự thật là vào thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng giao thông Đinh La Thăng, BOT đã trở nên một cơn dịch tràn khắp đất nước, kéo theo đến hai chục ngân hàng tham dự việc cho vay vốn để một số chủ đầu tư “tay không bắt giặc”, sau đó chia bôi với nhau.

Nhưng nếu nói Đinh La Thăng là tác giả độc quyền của nạn dịch BOT thì quả oan uổng cho ông Thăng. Vì ngoài Đinh La Thăng, dịch BOT còn được đạo diễn bởi không ít tác giả khác mà cái tên Nguyễn Văn Thể chỉ là một minh họa.

  Một trong những nhân vật bị xem là “kẻ đổ vỏ vĩ đại” là Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Xuân Phúc.
Hiển nhiên, BOT là một nguồn lợi màu mỡ cho nhóm lợi ích giao thông. Đó chính là nguồn cơn vì sao trong suốt một thời gian dài và mặc dù bị phản ứng ngày càng quyết liệt, Bộ Giao thông Vận tải vẫn khăng khăng cố thủ không chịu di dời trạm BOT Cai Lậy, cho dù trạm này rõ ràng đặt sai vị trí. Mới đây, bộ này còn đưa ra 3 phương án xử lý BOT Cai Lậy, nhưng ấn tượng nhất là phương án nào cũng chỉ có lợi cho chủ đầu tư và dễ khiến cánh lái xe… nổi loạn.

Trong khi đó, một chi tiết mà báo chí nhà nước không dám đề cập là “BOT Cai Lậy là của ai?”.

Dấu vết Ngô Văn Dụ và Nông Đức Mạnh?

Một thông tin chưa kiểm chúng xuất hiện trên mạng xã hội cho rằng Công ty Bắc Ái nắm 65% cổ phần tại BOT Cai Lậy và Công ty này có trụ sở tại Số nhà 215 đường Mê Linh, phường Liên Bảo, thành phố Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc. Đây chính là địa chỉ nhà riêng của Ngô Hồng Thắng, Phó Giám đốc Trung tâm Quảng cáo và Dịch vụ Truyền hình TVAd. Ngô Hồng Thắng, sinh năm 1971, lại là con trai của Ngô Văn Dụ, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị khóa XI, nguyên Bí thư Trung ương Đảng, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, nguyên Chánh Văn phòng Trung ương Đảng, nguyên Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XII. Vậy, ông chủ của BOT Cai Lậy chính là cha con nhà Ngô Văn Dụ, Ngô Hồng Thắng.

Chưa kể, Ngô Văn Dụ còn là đệ tử ruột của nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh.

Vợ hiện thời của Nông Đức Mạnh lại là Đỗ Huyền Tâm - cựu đại biểu quốc hội, chủ đầu tư của nhiều công trình, trong đó có công trình BOT, mà nghe nói chỉ nhờ thế của Nông Đức Mạnh mà công ty của bà Huyền Tâm mới thầu được công trình BOT và do đó mới trả được nợ ngân hàng để bà không bị tra tay vào còng.

Thế còn quan điểm và cách thức hành xử của ngành công an đối với “khủng hoảng BOT” thì sao?

Ai ăn nấy chịu!

Trong khi giới lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải và giới chủ đầu tư các công trình BOT, kể cả chính quyền một số địa phương bị nhiều dư luận cho là có “ăn chịu” với trạm BOT như Đồng Nai, Tiền Giang luôn gào thét đòi “công an vào cuộc xử lý hành vi gây rối kích động, chống đối”, đồng thời “hợp đồng” với công an để dàn hàng trăm cảnh sát cơ động và cảnh sát giao thông, chưa kể cảnh sát trật tự ngay tại hai trạm BOT Biên Hòa và BOT Cai Lậy như một cách để răn đe và khủng bố tâm lý lái xe…, lại xuất hiện tình trạng “chểnh mảng chức trách” trong khối công an.

Tài xế vui mừng sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ra lệnh dừng thu phí ở trạm BOT Cai Lậy
Tiêu biểu là một quan chức công an - Thiếu tướng Bùi Bé Tư, Giám đốc Công an tỉnh An Giang, khi trả lời phỏng vấn của trang Zing.vn, đã cho rằng việc tài xế quay đầu nhiều vòng để qua lại BOT Cai Lậy không vi phạm gì cả, trừ khi họ tổ chức kích động gây rối. “Người ta thích thì người ta chạy, có xe thì người ta chạy thôi, miễn sao họ đi đúng luật”, ông Bùi Bé Tư nói huỵch toẹt.

Trong khi đó, lại có quan điểm trong Bộ Công an đòi “xử” những lái xe gây kích động, cụ thể là nêu danh sách 14 xe tải “chạy đi chạy lại trả tiền lẻ”.

Theo đó, một lần nữa lại nổi lên dư luận về hiện tồn “hai Bộ Công an” - một của Bộ trưởng Tô Lâm, và một của ủy viên thường vụ đảng ủy công an trung ương Nguyễn Phú Trọng.

Chẳng mấy khó khăn để hình dung ra tâm trạng đương thời: “Ai ăn nấy chịu”. Nhiều cơ quan công an địa phương, mặc dù có thể đã được chủ đầu tư BOT tận tình “chăm sóc”, nhưng do chẳng hề dính phần với những khoản lợi nhuận khổng lồ đã được chia chác, nên không thể không “lăn tăn” trước trách nhiệm phải “đổ vỏ”.

“Đổ vỏ” lại là bài học vừa kinh nghiệm vừa xương máu đã và đang hiện hình rõ mồn một. Một trong những nhân vật bị xem là “kẻ đổ vỏ vĩ đại” là Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Xuân Phúc.

Ông Phúc, không thể khác hơn nếu còn muốn ngồi ở ghế thủ tướng, là phải ngày đêm điên đầu tìm kế xử ký vô số hậu quả về nợ xấu, nợ công, ngân hàng, tham nhũng…, và chắc chắn không thiếu vô số đơn thư tố cáo để lại từ người tiền nhiệm là Nguyễn Tấn Dũng.

Còn ngay trước mắt là vụ BOT Cai Lậy, cùng hàng loạt biến động có thể xảy ra ngày một ngày hai ở các trạm BOT khác. Dường như Thủ tướng Phúc đang bị kẹt giữa ba làn đạn: phản ứng từ người dân và ít nhất hai phe phái xung khắc nhau trong nội bộ đảng.

Chỉ “quyết” sai một ly, hiện tồn và tương lai chính trị của ông Phúc sẽ thêm phần nguy hiểm.


Phạm Chí Dũng -
Blog VOA
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑