Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Bột trắng từ nhà máy alumin Nhân Cơ


Nhà máy chế biến alumin Nhân Cơ.


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Liên tiếp xảy ra sự cố

Dự án Alumin Nhân Cơ liên tiếp xảy ra các sự cố, phát tán bột trắng ảnh hưởng không khí, gây ô nhiễm môi trường khiến người dân hoang man. Ngày 27/6, người dân xã Nhân Cơ, huyện Đắk R’Lấp sau khi quan sát đã phát hiện có chất bột màu trắng từ Nhà máy chế biến alumin Nhân Cơ phát tán và bám trên cây trồng của người dân.

Theo công ty, tối 27/6 đơn vị xả đáy lò nung tại 2 đường ống. Sản phẩm alumin xả đáy được chứa trong bể chứa hở. Tuy nhiên, do gặp gió lớn, bột alumin đã phát tán ra một vài hộ dân cách nhà máy khoảng 700 m.

Người dân sống ở khu vực xung quanh cho hay:

“Bọn em từ trên chợ xuống thấy cái bụi gì khắp nơi phải đóng cửa lại, lúc mở ra thì thấy tràn đầy đất, áo quần phơi ở ngoài không kịp lấy cũng dính bụi màu trắng giống như bột.”

  Bọn em từ trên chợ xuống thấy cái bụi gì khắp nơi phải đóng cửa lại, lúc mở ra thì thấy tràn đầy đất, áo quần phơi ở ngoài không kịp lấy cũng dính bụi màu trắng giống như bột.

-Một người dân
“Nhà máy đây xả thải nè, lúc mưa có, mà hôm qua hôm kia cũng có.”

Mỗi lần nhà máy hoạt động là các hộ dân lại sống trong cảnh hôi thối nồng nặc. Một số người dân không thể chịu nổi đã chuyển đi nơi khác, những người còn lại bức xúc với chất lượng cuộc sống của họ bị ảnh hưởng nặng nề, nguồn nước sử dụng cho việc sinh hoạt hằng ngày bị đổi màu, còn trẻ em, người già mắc các chứng bệnh ngoài da nhưng không rõ nguyên nhân:

“Hôi không tả nổi luôn, ba bốn ngày nay không thấy thải, mấy lúc bữa nó thải từ tối tới sáng, từ sáng tới tối. Khoảng cách đây hai ngày, ăn cơm mà nuốt không vô.”

“Không biết có bị ảnh hưởng gì không nhưng ở đây ai ai cũng bị ốm. Bề mặt nước có nhớt trên bề mặt, không ăn uống gì được.”

Báo cáo của Sở TN-MT tỉnh Đắk Nông, kết quả kiểm tra tại khu vực nung Hydrat của Nhà máy Alumin Nhân Cơ có tồn đọng bột Al2O3, từ đó phát tán ra ngoài.

Mặc dù người dân đã có phản ánh lên chính quyền địa phương nhưng câu trả lời nhận được chưa thoả đáng:

“Ủy Ban nói là không biết vệ sinh trong nhà chứ không có việc gì hết.”

Người dân sống gần Nhà máy chế biến alumin Nhân Cơ. RFA PHOTO
Nguồn tin của báo Đất Việt phỏng vấn PGS.TS Nguyễn Xuân Khiển – Nguyên Viện trưởng Viện Khoa học địa chất và khoáng sản cho biết: “Sự cố này xảy ra theo tôi là do chất lượng công nghệ kém, dẫn đến quá trình sản xuất không hoàn lưu được, bởi hệ thống cản trở phát tán các chất bột ra ngoài không khí hoạt động không hiệu quả.

PGS.TS Trần Hồng Côn phân tích trên báo Đời sống Pháp luật cho biết "Alumin xả vào bể chứa thủy phân thì nghĩa là đang chứa kiềm, thậm chí nồng độ kiềm khá cao. Theo đó, nó có khả năng ăn mòn cao. Khi người hít phải bụi này, phổi có thể bị ăn mòn; hoặc nếu trường hợp vết thương hở thì Alumin có thể xâm nhập vào tế bào, phá hủy cơ chế tự bảo vệ và miễn dịch từ bên trong tế bào. Còn nếu Alumin đang ở công đoạn sấy thì đã trung tính, không còn chứa độc tính về mặt hóa học mà chỉ còn độc tính về mặt cơ học. Cụ thể, trong trường hợp này, Alumin trung tính là một dạng bột trơ, mịn, gần giống như bụi mịn PM10 hay PM2.5, có thể lọt sâu vào phế nang của phổi, gây viêm nhiễm đường hô hấp".

Nhà máy Nhân Cơ nằm trong Dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên; dự án này gây ra nhiều ý kiến tranh cãi khi được đưa ra; đặc biệt giới khoa học và các kinh tế gia đều cho rằng dự án sẽ gây hại cho môi trường Tây Nguyên và không mang lại hiệu quả kinh tế. Bên cạnh đó là những tác động bất lợi về an ninh - quốc phòng khi sử dụng lao động phổ thông Trung Quốc tại khu vực Tây Nguyên trái với Luật lao động Việt Nam.

Phương Anh
RFA

Chờ ý kiến chính phủ về vấn đề Grab/Uber


Lái xe Grab Bike tại Việt Nam.


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Khó quản lý

Trong hai năm trở lại đây, các ứng dụng gọi xe trên điện thoại thông minh như Grab, Uber trở nên thông dụng, được nhiều người dân sử dụng. Tuy nhiên, dịch vụ này gây ra một số vấn đề gây khó cho cơ quan chức năng và vấn đề được nêu ra chờ quyết định của chính phủ.

Gần đây, số lượng người tham gia chạy xe, cộng tác với các hãng cung cấp ứng dụng đặt xe trên điện thoại thông minh như Grab và Uber tăng lên nhanh chóng; đặc biệt tại các thành phố lớn của Việt Nam như Hà Nội, Sài Gòn...

  Thực chất grab bike thì đón khách qua ứng dựng và khách hàng có thể đặt một tài xế mà người ta không biết ở đâu đó ra sao và tài xế tự tìm đến khách hàng chứ không bắt khách ở bên ngoài, vì thế cũng không có trường hợp tranh khách của xe ôm truyền thống.

-Bạn Cao - chạy xe Grab Bike
Những người chạy xe gắn máy dạng này được gọi là “xe ôm công nghệ”. Và trong thực tế công việc chạy xe dạng này trở thành công việc chính mang lại thu nhập hàng tháng cho giới ‘xe ôm công nghệ’ này.

Tuy nhiên công việc của họ không hề suôn sẻ mà vấp phải sự phản kháng mạnh mẽ của những người lâu nay hành nghề chạy xe ôm; và mọi người gọi là ‘xe ôm truyền thống’. Có những người thuộc nhóm ‘xe ôm công nghệ’ bị các nhóm lái xe ôm truyền thống bao vây, hành hung tập thể.

Đó là hệ quả của tình trạng cạnh tranh giữa hai nhóm đối tượng dù rằng theo nhóm công nghệ thì dịch vụ của họ không gây tác động lớn cho những người chạy xe ôm truyền thống lâu nay.

Bạn Cao - chạy xe Grab Bike tại khu vực quận Hoàn Kiếm, Hà Nội cho biết, bạn e ngại khi đi qua các “điểm nóng” như bệnh viện, nhà ga, bến xe:

“Thực chất grab bike thì đón khách qua ứng dựng và khách hàng có thể đặt một tài xế mà người ta không biết ở đâu đó ra sao và tài xế tự tìm đến khách hàng chứ không bắt khách ở bên ngoài, vì thế cũng không có trường hợp tranh khách của xe ôm truyền thống.”

Lái xe Grab Bike tại Việt Nam. RFA PHOTO
uy nhiên, bạn Cao cũng thừa nhận do công nghệ phát triển và nhu cầu của người tiêu dùng với các ứng dụng trên điện thoại thông minh ngày càng tăng lên:

“Đến đón khách thì, xe ôm nghĩ rằng grab cướp khách của mình nhưng thật chất là không phải mà do công nghệ đã phát triển và người dân người ta thích ứng với sự phát triển đó.”

Theo bạn Thanh Tùng - một lái xe Grab Bike khác nhận định, xe ôm truyền thống đang bị “thất thế” trong cuộc cạnh tranh:

“Xe ôm truyền thống không có lợi thế so với cả Uber hoặc Grab, và Uber hoặc Grab thì giá cả được biết trước, tuyến đường khách hàng cũng được biết trước, tài xế có bên hãng họ quản lý rồi chứ không như bên xe ôm truyền thống.”

Cần thay đổi và hoàn thiện hơn

Trong mọi cuộc cạnh tranh, để có thể tồn tại và phát triển, các bên đều cần phải có sự thay đổi và hoàn thiện hơn để thích ứng - xe ôm truyền thống hiện nay cũng vậy.

Bạn Tùng nhấn mạnh đến việc các lái xe ôm truyền thống cần chuyên nghiệp hơn:

“Mình nghĩ là họ phải họp lại với nhau, thành lập những đội nhóm xe ôm chuyên nghiệp, giá cả định trước và tài xế phải có sự chuyên nghiệp hơn thái độ phục vụ tốt hơn.”

Bạn Cao cũng cho rằng, các lái xe ôm truyền thống cần thay đổi về thái độ phục vụ và giá cả để cạnh tranh. Tuy nhiên, họ vẫn có nguồn khách riêng của mình:

“Những người không sử dụng ứng dụng họ vẫn có thói quen đi xe ôm truyền thống, nếu muốn thích ứng nhiều hơn xe ôm truyền thống có thể đăng ký bằng ứng dụng có thể kiếm thêm thu nhập từ từ khoản ứng dụng đó.”

  Những người không sử dụng ứng dụng họ vẫn có thói quen đi xe ôm truyền thống, nếu muốn thích ứng nhiều hơn xe ôm truyền thống có thể đăng ký bằng ứng dụng có thể kiếm thêm thu nhập từ từ khoản ứng dụng đó.

-Bạn Cao
Dù cả hai phía hiện có xung đột quyền lợi; thế nhưng thông tin về kế hoạch chính quyền Hà Nội đến năm 2030 sẽ cấm xe máy trong nội thành chắc chắn sẽ có tác động đến phần lớn người dân và cả giới xe ôm công nghệ nói riêng.

Bạn Tùng đánh giá, đây là một đề xuất phi lý trong thời điểm hiện nay:

“Đề xuất cấm xe máy này khá phi lý trong thời điểm hiện tại bởi vì giá ô tô ở Việt Nam cao, hệ thống cơ sở hạ tầng đường xá chưa phục vụ được số lượng lớn của ô tô, ô tô công cộng cũng chưa đáp ứng được nhu cầu đi lại của người dân.”

Bạn Cao thì nhìn nhận, việc hạn chế xe máy là xu thế phát triển thiết yếu của mọi đô thị, nhưng đòi hỏi phải có sự phát triển của hệ thống giao thông công cộng:

“Thành phố phải phát triển những phương tiện giao thông công cộng nhiều hơn thì người ta mới có thể xử dụng được và đáp ứng được nhu cầu đi lại của người dân.”

Đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc tại kỳ họp vừa qua gửi ý kiến đến Ủy ban Thường Vụ Quốc hội đề nghị lãnh đạo Chính phủ trả lời các vấn đề về xe Grab, Uber.

Chính phủ Việt Nam có văn bản chấp thuận cho Bộ Giao thông - Vận tải triển khai thí điểm xe công nghệ Grab, Uber; gọi tắt là Đề Án 24. Sau một năm rưỡi triển khai, nhiều ý kiến cho rằng dịch vụ này có nhiều bất hợp lý.

Chính phủ Việt Nam sẽ trả lời ý kiến của Ủy ban Thường Vụ Quốc hội về các vấn đề Grab, Uber trong thời gian 20 ngày sau khi nhận được.

Phương Anh
RFA

Các thành phố của Việt Nam đối diện với ô nhiễm môi trường


Một công nhân môi trường thu gom rác ở sông Tô Lịch, Hà Nội hôm 18/2/2013. AFP

Đô thị Việt Nam phát triển mạnh mẽ trong 20 năm qua, nhưng không đồng đều và gặp nhiều vấn đề ô nhiễm môi trường. Đó là tóm tắt báo cáo hiện trạng môi trường quốc gia, chuyên đề đô thị, được ông Nguyễn Văn Tài, Tổng cục trưởng Tổng cục Môi trường trình bày trong buổi họp báo ngày 20 tháng 7 năm 2017, của Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt Nam.

Theo báo cáo này chỉ có 42 trên tổng số 787 thành phố, thị trấn của cả nước có hệ thống xử lý nước thải tập trung. Ngoài ra còn có các vấn đề ô nhiễm không khí, ô nhiễm sông rạch trong các thành phố, mực nước ngầm bị sụt, nước mặn xâm nhập vào các thành phố ven biển, nạn ngập lụt gia tăng.

Ông Tổng Cục trưởng Nguyễn Văn Tài còn đề cập đến các hành vi cố tình xả chất thải của các doanh nghiệp ra môi trường làm ảnh hưởng đến sức khỏe, hoạt động du lịch của dân chúng.

Sau khi công bố báo cáo, các viên chức của Bộ Tài nguyên và Môi trường chỉ dành 10 phút để thảo luận về các vấn đề môi trường, nhưng lại từ chối các câu hỏi liên quan đến vấn đề nhận chìm một triệu mét khối bùn thải xuống biển Bình Thuận gần khu vực bảo tồn biển Hòn Cau.

Xin được nhắc lại là tại khu vực huyện Tuy Phong tỉnh Bình Thuận, từ năm 2015 đến nay, Tổng Công ty Điện lực Việt Nam đang xây dựng một trung tâm nhiệt điện rất lớn gồm bốn nhà máy, mang tên từ Vĩnh Tân 1 đến Vĩnh Tân 4. Các nhà máy này sử dụng than đá làm nguồn nhiên liệu để phát điện.

Khi nhà máy Vĩnh Tân 2 vận hành, khói bụi và xỉ than thải ra khiến dân chúng địa phương phản đối dẫn đến cuộc biểu tình lớn có bạo động vào năm 2015 tại Tuy Phong.

Vừa qua, để dọn cảng Tuy Phong cho tàu bè cập bến chở nhiên liệu than đá và vật liệu xây dựng, Bộ tài nguyên và Môi trường cho phép công ty điện lực Việt Nam được dìm 1 triệu mét khối bùn nạo vét xuống biển Hòn Cau gần đó. Việc này gây ra những ý kiến phản đối mạnh mẽ từ công luận, được mạng xã hội và cả báo chí chính thống của nhà nước loan tải.

Cũng liên quan đến vấn đề ô nhiễm môi trường từ nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân, mới đây Tiến sĩ Nguyễn Tác An, phó Chủ tịch Hội Khoa học- Kỹ thuật Biển Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Hải dương học Nha trang khẳng định với báo Pháp Luật trong nước rằng ông không tham gia việc lập hồ sơ dự án nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn, cát ở vùng biển Bình Thuận.

Trả lời báo Pháp Luật ngày 19 tháng 7, ông cho biết rất ngạc nhiên khi thấy tên của ông có trong danh sách 14 người thực hiện dự án có tên “nhận chìm ở biển vật liệu nạo vét hàng hải, vũng quay tàu và khu nước trước bến chuyên dùng phục vụ Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1”.

TS Nguyễn Tác An cho biết không có đơn vị nào mời ông tham gia lập dự án nhận chìm bùn cát thải, và nếu có mời, ông cũng không tham gia. Ông nói thêm việc tự tiện lấy tên các nhà khoa học đưa vào dự án là rất nguy hiểm và ông sẽ làm sáng tỏ vụ việc.

RFA

Mời xem Video: Bộ quốc phòng công bố toàn cảnh diễn biến vì sao Trung tướng Võ Văn Liêm lăng mạ CSGT Tỉnh Cần Thơ?


Ngoại trưởng Ấn: Ấn, Trung nên cùng rút quân khỏi vùng tranh chấp


Quân Trung Quốc cầm biểu ngữ viết "Quí vị đã đi qua biên giới, hãy quay lại" ở Ladakh, Ấn Độ (ảnh tư liệu, 5/2013)

Ấn Độ nói cả New Delhi lẫn Bắc Kinh đều cần phải rút lực lượng để khôi phục nguyên trạng trên một cao nguyên hẻo lánh thuộc dãy Himalaya. Ở đó, đối đầu căng thẳng giữa hai đối thủ châu Á giờ đây đã bước sang tháng thứ hai.

Bộ trưởng Ngoại giao Sushma Swaraj đưa ra phát biểu vừa rồi trước quốc hội hôm 20/7.

Đây là lần đầu tiên Ngoại trưởng Ấn Độ nói về vụ đối đầu nổ ra vào giữa tháng 6 khi các binh sĩ Ấn Độ ngăn cản, không cho Trung Quốc làm đường trên một dải lãnh thổ nằm trên núi cao giao cắt giữa Trung Quốc, Ấn Độ và Bhutan.

Trong khi Trung Quốc cáo buộc quân đội Ấn Độ xâm nhập vào lãnh thổ của họ, Ấn Độ phản bác rằng Bắc Kinh đã đi vào một khu vực biên giới đang tranh chấp giữa Trung Quốc và Bhutan, một địa điểm có tầm quan trọng chiến lược đối với New Delhi.

Trung Quốc đã đạt điều kiện tiên quyết để thương lượng, là Ấn Độ phải rút quân, nhưng bà Swaraj nói muốn thương lượng, cả hai bên đều phải rút quân.

Bà nói với quốc hội rằng an ninh của Ấn Độ sẽ bị tổn hại bởi các hành động của Trung Quốc.

New Delhi lo lắng vì nếu Trung Quốc kiểm soát cao nguyên Doklam, quân Trung Quốc dễ dàng tiếp cận một dải đất hẹp nối Ấn Độ với miền đông bắc nước này.

VOA

Mời xem Video: Bộ quốc phòng công bố toàn cảnh diễn biến vì sao Trung tướng Võ Văn Liêm lăng mạ CSGT Tỉnh Cần Thơ?


Bắc Kinh thay đổi chiến lược ở Biển Đông


Sáu nước châu Á có các tuyên bố chủ quyền chồng lấn ở Biển Đông

Trong một bài viết đăng trên tạp chí Nikkei Asian Review hôm 12/7, ông Bill Hayton nhận định Trung Quốc đã âm thầm đổi chiến lược sau phán quyết hồi năm ngoái của Tòa trọng tài Quốc tế về Biển Đông.

Ông Hayton là nhà nghiên cứu tại Chatham House (Viện nghiên cứu Quốc tế Hoàng gia Anh), và cũng là tác giả của cuốn "Biển Đông: cuộc đấu giành quyền lực ở châu Á.

VOA xin giới thiệu các trích đoạn chính trong bài viết của ông dưới đây.

Một năm trước, Trung Quốc vô cùng giận dữ trước thất bại lớn về mặt pháp lý khi tòa án quốc tế ở La Haye phán rằng hầu hết các tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh về các quyền hàng hải và tài nguyên ở Biển Đông đều không phù hợp với luật pháp quốc tế.

Ngay sau phán quyết, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Lưu Chấn Dân đã hai lần tuyên bố phán quyết đó " chỉ là tờ giấy lộn" và "sẽ không một ai thực hiện cả". Nhưng sau một năm, theo nhiều cách, Trung Quốc đang tuân thủ phán quyết này.

Biển Đông là nơi diễn ra các vụ tranh chấp rắc rồi nhất trong khu vực, với những tuyên bố chủ quyền đối chọi nhau của Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Đài Loan, và các nước khác.

Có bằng chứng cho thấy, bất chấp những tuyên bố to tát, chính quyền Trung Quốc đã thay đổi hành vi. Tháng 10/2016, ba tháng sau khi có phán quyết, Bắc Kinh cho phép các tàu thuyền Philippine và Việt Nam tiếp tục đánh cá tại Bãi Scarborough, phía tây Philippines.

Đáng chú ý hơn, Trung Quốc đã tránh khoan dầu khí ở những vị trí sai so với những ranh giới vô hình quy định trong Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS).

Mặc dù phán quyết của tòa năm 2016 chỉ có tính ràng buộc đối với Trung Quốc và Philippines, hành vi của Trung Quốc đối với Việt Nam cũng đã thay đổi.

Lần cuối Trung Quốc đưa giàn khoan dầu vào một khu vực mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền là năm 2014. Vụ này đã kết thúc với sự bẽ mặt về chính trị, bạo động chống Trung Quốc đã xảy ra, và là một thất bại lớn đối với Bắc Kinh về ngoại giao khu vực. Kể từ đó, các giàn khoan Trung Quốc vẫn ở ngoài các vị trí gây tranh cãi.

Người Việt xuống đường biểu tình chống việc Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, ngày 11/5/2014.

Các kết luận quan trọng nhất của phán quyết là, thứ nhất, “đường lưỡi bò” của Trung Quốc không thể đại diện cho một tuyên bố hợp pháp về làm chủ các tài nguyên biển. Thứ hai, phán quyết kết luận rằng không có thực thể nào trong quần đảo Trường Sa, hay Bãi Scarborough, là "đảo đầy đủ". Phán quyết này đồng nghĩa là Trung Quốc không có quyền tuyên bố làm chủ các tài nguyên hải sản, dầu khí bên ngoài vùng 12 hải lý quanh bất kỳ thực thể nào thuộc quần đảo Trường Sa hoặc Bãi Scarborough.

Có những dấu hiệu rõ ràng từ cả lời nói lẫn hành động của Trung Quốc cho thấy Bắc Kinh đã âm thầm thay đổi lập trường pháp lý tổng thể của họ đối với Biển Đông.

Nhà nghiên cứu Úc Andrew Chubb lưu ý về một bài báo quan trọng ở Trung Quốc vào tháng 7 năm ngoái nêu khái quát về quan điểm mới, do các nhà lý luận pháp lý của Đảng Cộng sản Trung Quốc viết. Quan điểm mới về tuyên bố của Trung Quốc gồm ba phần: tuyên bố làm chủ tất cả các đảo đá và các bãi cạn bên trong đường lười bò; tuyên bố về "quyền lịch sử" đối với tất cả vùng biển bên trong những đường vẽ quanh các nhóm đảo gần "sát nhau" (nghĩa là các nhóm nhỏ các thực thể bên trong quần đảo Trường Sa); và tuyên bố làm chủ nhưng không độc quyền về đánh bắt cá ở những ngư trường truyền thống của ngư dân Trung Quốc.

Lập trường mới của Trung Quốc dường như thể hiện một bước đi quan trọng tiến đến tuân thủ UNCLOS, và như vậy cũng tuân thủ phán quyết. Điều có ý nghĩa nhất là nó loại bỏ những cơ sở để Trung Quốc phản đối các nước khác đánh cá và khoan dầu khí ở những vùng rộng lớn của Biển Đông.

Việt Nam đã tận dụng được điều này với việc cho phép hãng Talisman Việt Nam tập trung khoan tìm dầu ở mép cực đông của vùng đặc quyền kinh tế của mình.

Về tổng thể, bức tranh cho thấy Trung Quốc cố gắng làm cho tầm nhìn của họ về trật tự hợp lý của khu vực (với tư cách là chủ sở hữu hợp pháp của mọi đảo đá và bãi cạn bên trong đường lưỡi bò) phù hợp với các quy định quốc tế được đông đảo các nước thông hiểu.

Không hề coi đó là "tờ giấy bỏ đi", Trung Quốc nhìn nhận phán quyết của toà rất nghiêm túc. Vẫn còn một khoảng cách giữa quan điểm của Bắc Kinh với việc tuân thủ toàn diện phán quyết của tòa quốc tế, nhưng rõ ràng là họ không trắng trợn và cố tình vi phạm phán quyết.

(theo Nikkei Asian Review)
VOA

Economist: Nợ công Việt Nam $94,854,098,361


Đồng hồ nợ công của tạp chí The Economist nêu con số nợ công của Việt Nam vào ngày 16/7/2017 là hơn $94 tỉ. (Hình: Trích từ website của The Economist)

Nợ công của Việt Nam sẽ vượt mức an toàn vào năm 2018, theo dự báo của Ngân Hàng Thế Giới (WB) nêu ra trong bản cập nhật tình hình kinh tế của Việt Nam công bố trong Tháng 7-2017.

Nợ công, tức chính phủ Việt Nam đi vay để chi tiêu, từng được báo động tăng “chóng mặt” những năm gần đây. Không năm nào nguồn thu cho ngân sách đủ cho nhà nước chi dụng nên luôn luôn phải vay nợ.

Theo các con số thông kê do Bộ Tài Chính của Việt Nam nêu ra, nợ công của Việt Nam năm 2016 chiếm 63.7% GDP. Năm 2017 dự trù lên đến “đỉnh” là 64.8% GDP rồi sau đó nợ công sẽ bắt đầu giảm từ năm 2018 (bằng 64.7% GDP), năm 2020 bằng 63.7% GDP.

Nhưng muốn đạt được kết quả như vậy, Bộ Tài Chính Việt Nam cho rằng nền kinh tế phải tăng trưởng GDP ở mức từ 6.7 đến 7% năm nay và năm tới. Đó cũng là lý do người ta thấy mấy ngày qua, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thúc giục Ngân hàng Nhà nước thực hiện một số biện pháp để kích thích tăng trưởng kinh tế theo chỉ tiêu đã đề ra từ đầu năm, tức phải được 6.7%.

Tuy nhiên, trong bản cập nhật tình hình kinh tế của Việt Nam Tháng Bảy 2017, WB lập lại dự báo mà họ từng đưa ra vào Tháng Tư trước đây là năm nay, kinh tế Việt Nam vẫn chỉ tăng trưởng được khoảng 6.3%.

Vì vậy, năm nay, WB dự báo nợ công của Việt Nam sẽ “chạm trần” an toàn do nhà nước tự ấn định là 65% GDP và sang năm sẽ “vượt trần” lên tới khoảng 65.4% GDP. Thâm thủng ngân sách triền miên vì không năm nào số thu theo kịp được số chi trong khi các nhu cầu chi tiêu nội địa nuôi guồng máy và trả nợ nước ngoài vẫn cứ phình ra mãi.

Theo đà phát triển kinh tế và đã nhận được các khoản viện trợ và ưu đãi tín dụng suốt hơn 20 năm qua, Việt Nam không còn được coi là nước nghèo mà đang sang mức “thu nhập trung bình thấp”. Bởi vậy, từ Tháng Bảy 2018, WB không còn cấp tín dụng ưu đãi cho Việt Nam như một nước thu nhập thấp. Nhật Bản, một trong những nhà tài trợ tín dụng ưu đãi chính yếu cho Việt Nam cũng cắt giảm dần các khoản cho vay ưu đãi và chuyển dần sang tín dụng theo thị trường, ít ưu đãi hơn.

Con số nợ công của Việt Nam chính xác là bao nhiêu vẫn còn là con số mơ hồ trong khi phía chính quyền coi như bí mật nhà nước. Những loại nợ nào được gọi là nợ công tức nhà nước Việt Nam có trách nhiệm hoàn trả khoản vay cũng khác với quan điểm của nhà tài trợ.

Bộ Tài Chính Việt Nam chỉ nhìn nhận nợ công bao gồm nợ của chính phủ, nợ được chính phủ bảo lãnh, nợ của chính quyền địa phương. Nhưng các nhà tài trợ quốc tế đều cho rằng nợ công phải bao gồm cả các khoản vay của các xí nghiệp quốc doanh. Quốc doanh là “con đẻ” của nhà nước, cầm tiền của nhà nước kinh doanh. Quốc doanh đi vay mà không trả thì nhà nước là “bố” phải có nghĩa vụ trả nợ cho “con”.

Đó cũng là lý do tại sao năm 2010 tập đoàn đóng tàu Vinashin không trả nổi nợ nước ngoài, đáo hạn bị thúc nợ nhưng chính phủ Hà Nội từ chối trả thay vì doanh nghiệp “tự vay, tự trả” và nhà nước không có nghĩ vụ trả nợ đậy.

Hồi Tháng Bảy 2015, WB cho hay nợ công của Việt Nam vào thời điểm này khoảng 2.35 triệu tỉ đồng, tương đương khoảng 110 tỉ đô la. Đây là con số cao hơn những gì người ta từng được thấy đề cập trước đó.

Trên đồng hồ nợ công trên thế giới mà một bộ phận của báo tài chính The Economist lập ra trên mạng, nợ công của Việt Nam vào ngày 16/7/2017 là $94,854,098,361. Dựa trên dân số là 92,056,721 thì mỗi người Việt Nam bất kể già trẻ lớn bé mỗi người phải gánh một khoản nợ là $1,039 đô la.

Nhiều phần, The Economist căn cứ vào các con số của phía Việt Nam để công bố.

Báo chí tại Việt Nam giữa năm ngoái cho hay, mỗi tháng Việt Nam phải dành ra số tiền khoảng hơn 1 tỉ đô la để trả nước ngoài. Vì ngân sách thiếu hụt, chính quyền phải đưa kế hoạch vay thêm 20 triệu đô la vừa để trả nợ vừa để “đảo nợ” tức những khoản vay đáo hạn mà không có khả năng thanh toán, đồng thời bù đắp các khoản bội chi.


Ngô Đồng
Blog VOA
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑