Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Sự thật về Đinh La Thăng


Ông Đinh La Thăng

Sau khi gửi đến các bạn bài “Đinh La Thăng là người như thế nào?” thì nhận được rất nhiều phản hồi của các bạn. Khen có, chê có nhưng nói chung có hai luồng tư tưởng: một số ủng hộ khi tôi làm rõ về nhân thân “đặc biệt” của Đinh La Thăng, số còn lại thì như thói quen lâu nay cứ đụng đến thần tượng là nhảy dựng lên. Một số còn bình luận là tôi “chơi” Đinh La Thăng vì khi “dậu đổ bìm leo”, số thì nghĩ là tôi “không ăn được thì đạp đổ”.

Không cần tìm hiểu thì cũng biết đa phần đám “nhảy dựng” này thuộc đàn em, phe cánh của Thăng, khi thấy “thầy” bị đánh thì nhao vào “cứu chúa” hoặc cũng chỉ là một đám thần tượng hão, mù quáng, thiếu hiểu biết.

Đáng lẽ cũng chỉ nên dừng lại tại bài viết trên để các bạn đủ hiểu về Đinh La Thăng thôi, nhưng nhân đây tôi xin tiếp vài lời để làm rõ hơn sự việc cho cả hai luồng tư tưởng trên rõ được phần nào.

Tôi xin không nhắc tới chuyện Thăng là con rơi của Đinh Đức Thiện nữa, vì việc này ai cũng biết như Phạm Bình Minh là con Nguyễn Cơ Thạch, Phan Thanh Nam là con Võ Văn Kiệt…

Qua cách viết chắc các bạn đều rõ tôi không lạ gì Thăng, còn có coi là bạn hay không thì theo suy nghĩ của từng người. Tôi đã từng có thời gian coi Thăng là bạn và kỳ vọng nhiều vào Thăng (đây là cách nhận định chứ không có tính địa phương chủ nghĩa). Thấy Thăng ăn to, nói lớn, bảo vệ anh em, nhiều người mến và phục Thăng. Nhưng một thời gian bên cạnh Thăng tôi thấy rõ hơn bản chất của Thăng nên tôi “phản tỉnh” và tìm cách xa dần để tránh “không phải đầu cũng phải tai”.

Nói vậy không có nghĩa là tôi sợ khi gần Thăng tôi bị ảnh hưởng. Tôi thấy ngoài cách ban phát quyền lực và lợi lộc cho đàn em, Thăng là kẻ cực kỳ chuyên quyền và độc đoán. Ai hài lòng Thăng thì tới đâu Thăng cũng bảo vệ bất cần là biết Pháp luật là gì. Ai trái ý Thăng thì hậu quả cực kỳ đen tối kể cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Bề ngoài Thăng rất năng động và khiêm tốn nhưng với anh em thân mật ai cũng hiểu Thăng cực kỳ háo danh và manh động. Trong khi nhậu nhẹt Thăng thường đưa Bác Hồ của Thăng ra để làm trò cười (một trong những đề tài là vị cha già Dân tộc này là “người không con mà có triệu con”), bất kể quan khách xung quanh nghĩ gì.

Với đàn anh đang được Thăng o bế như Ba Dũng, Thăng cũng chẳng nể. Thăng từng tuyên bố với anh em: “không có tao, dễ gì con Ba Dũng vào được Uỷ viên Dự khuyết”. Với các bạn “đồng liêu” như Đinh Quốc Thái, Đinh Tiến Dũng… khi không có mặt, Thăng tuyên bố: “Không có tượng đài Điên Biên chẳng có Dũng “lùn”, chẳng có Vedan làm sao ra Đinh Quốc Thái”. Người duy nhất Thăng nể có lẽ là ông anh cùng họ, Đinh Thế Huynh.

Nói như vậy để thấy Thăng rất háo thắng và sẵn sàng gây thù chuốc oán, nên Tập Đoàn Dầu Khí có câu: “là bạn của Thăng là kẻ thù của mọi người và ngược lại”. Vừa háo thắng, vừa “địa phương chủ nghĩa” nên đi đâu Thăng cũng đưa người vào xáo trộn lung tung cả.

Có lần tôi mới nói “hớ” là Thăng đưa Thuận từ Sông Đà SUDICO (sau khi đánh nhau lung tung) về Tài chính Dầu khí là đám bạn Thăng đã nhao lên là Thuận về Xây lắp Dầu khí. Đó cũng chính là bằng chứng một trong những vụ “cơ cấu” chẳng coi Pháp luật ra gì.

Việc Thuận – một đàn em thân tín của Thăng (Thăng còn bảo vệ Thuận hơn Thắng “cận” – tức Đinh Mạnh Thắng, chính Thắng “cận” lúc say say còn bảo: “Tôi đâu phải em ruột, thằng Thuận mới là em ruột”) đang đấu đá rùm beng ở Tổng công ty Sông Đà, thế mà Thăng đưa ngay về Tập đoàn Dầu khí cơ cấu lên ngay Tổng giám đốc Xây lắp Dầu khí thì rõ ràng Thăng coi Tổng công ty Sông Đà và Tập đoàn Dầu khí chẳng khác gì cái sân nhà mình.

Việc Lãm “thổi” cũng rùm beng cả Tập đoàn Dầu khí rồi cuối cùng đâu lại vào đấy. Như vậy thấy rõ Thăng chuyên quyền và độc đoán tới mức nào. Dân Tập đoàn Dầu khí nói với nhau: “để làm im những chuyện trên Thăng phải chấp nhận ‘ngậm bồ hòn’ vụ đưa đàn em thân tín là Thập lên Tổng giám đốc Tập đoàn Dầu Khí. Không biết công tác lãnh đạo của Đảng, của Chính phủ đối với Tập đoàn Dầu khí ra sao nữa…?”

Đó là chuyện nội bộ Tập đoàn Dầu khí, còn chuyện ngoài đời Thăng có hàng trăm đàn em (kể cả xã hội đen, do Khắc một bạn thân của Thăng cầm đầu) và các “đại gia” này khi được coi là “đàn em của Bác” (Bác này là bác Thăng chứ không phải bác Hồ) thì không còn coi ai ra gì. Những “ông vua con” này bề ngoài thì coi thường thiên hạ, bên trong thì ngấm ngầm hạ bệ nhau.

Thậm chí để được lòng “Bác” có nhiều anh tự xin đổi cả họ cha mình. Một trong những anh này là Đỗ Quốc Phong (Tổng công ty Bất động sản Dầu khí) trong bàn nhậu có gần trăm người, anh này tự tuyên bố: “Hôm qua ‘Bác’ gợi ý, ngày hôm nay em xin đổi tên là Đinh Quốc Phong!”. Thật hết biết với đám đàn em của Thăng…!!!

Khi viết về Thăng, nhiều người nghĩ tôi có thù hằn gì với Thăng? Tuyệt nhiên không, tôi và Thăng không được coi là bạn thì cũng chẳng bao giờ là thù, nhưng tôi muốn mọi người hiểu rõ về một lãnh đạo đang được kỳ vọng. Thử hỏi những người có lòng tự trọng liệu có thích nghi được “môi trường” vậy không? Những người sống bằng lương liệu có đủ tiền trả những bữa nhậu này không? Thử hỏi tiền lấy đâu ra khi mỗi lần nhậu hàng mấy trăm triệu, nếu không là tiền tham nhũng, lấy ra từ những dòng dầu khí, những công trình của đất nước?

Một việc nữa là từ ngày Thăng về Tập đoàn Dầu khí thì ra đời hàng loạt công ty, tổng công ty liên danh như: Tập đoàn Dầu khí sông Hồng (giữa Thăng và Mẫn “lùn” hai anh hàng xóm Thanh xuân cùng xuất thân từ Sông Đà với nhau), rồi những Bất động sản Dầu khí, Tài chính Dầu khí… hàng trăm cái tên tương tự như vậy.

Xin hỏi, nếu là người có thực tài, liệu Thăng đẻ ra những công ty này để làm thêm cồng kềnh cái bộ máy hành chính vốn đã cồng kềnh? Hay để Thăng ban phát ghế ngồi cho các đàn em?

Rồi với Tổng công ty Xây lắp Dầu khí hoành tráng chỗ anh Thuận, anh Hoàng (phía Nam) làm ăn hiệu quả hay sắp chết mà khi “trảm” tướng ở Cảng Hàng không Đà Nẵng, Thăng không đưa cái anh Tổng công ty Xây lắp Dầu khí ấy vào mà thi công mà lại “dọa” gọi anh Hòa Bình ra thay (“cả làng” Xây dựng ai cũng biết cái anh Hòa Bình ấy chỉ làm ba cái việc hạ giá chứ tên tuổi sao bằng COTECCONS, COFICO, thực chất việc này Thăng đang PR cho anh Hòa Bình, cũng như Thăng từng PR cho Thiên Ân – một ông ty chuyên làm hạ tầng mà Thăng đầu tư vào 5 triệu USD).

Với cái trình độ cán bộ Đoàn lên Kế toán trưởng thì Thăng chỉ có nhiệm vụ hút dầu đi bán còn những công ty kia hiệu quả tới đâu, chắc dù là người yêu hay ghét Thăng đều có câu trả lời như nhau. Vì vậy việc không trước thì sau sẽ xảy ra: Tập đoàn Dầu khí thực sự là một VINASIN thứ 2 mà mức độ còn nghiêm trọng hơn nhiều lần.

Khi về Bộ Giao thông Vận tải (chuẩn bị cho việc lên Phó Thủ tướng như anh Nguyễn Thiện Nhân đã từng được cơ cấu) để đánh bóng tên tuổi của mình, Thăng đã trả lời hàng mấy chục cuộc phỏng vấn và các báo “lề phải” ra sức bốc thơm Thăng, như mới tìm ra được “Chúa cứu thế”. Trong cơn “bốc đồng” đó Thăng tuyên bố vung vít cả mà quên mất mình bây giờ là ai. Thăng coi diễn đàn thông tin như cái bàn nhậu của mình và nhân dân như bạn nhậu nên nói lung tung cả.

Việc một Bộ trưởng dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm là tốt, nhưng Thăng phải biết mình, với cái “tài” làm cán bộ Đoàn, kế toán trưởng sao có thể “đội đá vá trời”.

Trước đây bao lãnh đạo đàn anh đã lỡ miệng đến bây giờ dân vẫn chưa quên. Ví dụ như: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng lúc trước tuyên bố về chứng khoán, Bộ trưởng Y tế tuyên bố về việc quá tải ở bệnh viện, Giám đốc CA Hà Nội Phạm Chuyên tuyên bố về việc cấm xe ngoại tỉnh vào thành phố… Cho tới giờ chưa vị nào thực hiện được.

Bản chất sự bức xúc của Thăng về nạn kẹt xe là không sai, vì từ ngày về Bộ GTVT Thăng đi làm xa hơn nên Thăng mới hiểu thêm nỗi khổ của người dân. Nhưng làm lãnh đạo Thăng còn phải nghĩ tầm vĩ mô hơn chuyện đốt xe và cấm xe. Thăng có biết ngoài những loại tham nhũng, ăn bám tài sản của nhân dân như Thăng thì còn bao triệu người trong số 8 triệu người HN đang thất nghiệp và không có công việc ổn định?

Không có những “con ong chăm chỉ” đó, ai là người mang lòng lợn, tiết canh vịt vào Hà Nội cho Thăng? Không lẽ họ đi xe bus chở rau thơm, húng chó cho Thăng nhậu? Chưa kể xe máy là phương tiện, là tài sản của nhân dân đâu phải ông Bộ trưởng nọ không thích thì cấm, ông Bộ trưởng khác ghét thì đốt.

Làm quản lý một bộ mà chỉ biết tránh kẹt xe bằng việc cấm phương tiện thì thật kính phục cái “đỉnh cao trí tuệ” của Thăng. Dễ có khi, bốc đồng lên Thăng cho cấm tất cả phương tiện cho nhân dân đi bộ!!! Thăng phải hiểu đó là một bài toán chưa dễ có đáp số mà xã hội phát triển nào cũng phải trải qua.

Ngay cả Trung Quốc mà Thăng thường sang “chầu”, nền kinh tế đứng thứ 2 thế giới mà mới chỉ cấm xe máy ở Quảng Châu được 2 năm nay (nhưng vẫn cho xe điện – một loại xe máy chạy điện – hoạt động). Nên trước khi phát biểu Thăng phải nhớ đây là cơ quan ngôn luận chứ không phải bàn nhậu, Thăng nhé.

Việc cấm cán bộ đi đánh golf cũng thế. Thăng nói đúng, nếu anh muốn làm lãnh đạo đừng mong nhàn hạ. Thế nhưng đi đánh golf chỉ có 1 lần 1 tuần, còn đi nhậu có ngày nào không có 2 bữa nhậu không?

Trước hết Thăng hãy cấm nhậu, cấm uống Ballantines, cấm ăn Tu hài Canada… đi cho ngân sách được nhờ. Chứ ai cũng nghĩ như Ba Dũng và Thăng là Ballantines “không giả” để chi ra hàng chục triệu/chai thì đất nước này xuống vực nhanh lắm Thăng ạ.

Vả lại Thăng là Bộ trưởng chứ không phải ông bố để các cán bộ cấp dưới phải sợ. Thăng có quyền kỷ luật tất cả cán bộ của mình nếu họ sai phạm chứ không thể cấm họ thư giãn. Ngày nghỉ là Luật Lao động, Thăng không thể tùy tiện cho mình cái quyền kiểm soát đời tư của nhân viên mình.

Việc ỷ mình có quyền trong tay để “cấm” chỉ có tại Việt Nam – nước độc Đảng, không có Tự do, Dân chủ. Khi làm quan Cách mạng (không ai bầu các anh cả) nếu không có “tầm”, tệ nhất các anh phải có “tâm”, chứ cả 2 các anh đều không có thì “từ chức” đi cho dân nhờ. Việc Thăng làm được gì trong nhiệm kỳ của mình nhiều người đã chờ đợi nhưng Thăng nhớ mỗi phát biểu của Thăng có thể làm bóng thêm hình ảnh của Thăng nhưng đôi khi nó cũng lại làm hoen ố đi đấy Thăng ạ.

Và điều cuối cùng chắc hơn ai hết Thăng hiểu tại sao khi “thi đấu” chức Chủ tịch Hà Nội Thăng không được ủng hộ. Tại sao Nguyễn Đức Nhanh lúc đó lại lên tiếng chống lại Thăng, tại sao Phạm Quang Nghị lúc đó lại phản bác Thăng, đó cũng chính vì ở Hà Nội “nó” nhạy cảm lắm nên không ai muốn “rước” về cái ông “ngựa non háu đá” như Thăng đâu. Bộ Giao thông vận tải càng không phải cái tập đoàn sân nhà như Sông Đà và Dầu khí đâu Thăng.

Đó là những gì tôi đã muốn nói với Thăng, cảnh tỉnh Thăng giữa lời nói và hành động. Đó cũng là sự thật 100% về Thăng mà những người yêu hay ghét Thăng cũng không thể phủ nhận. Đó cũng là điều mà tôi cho các bạn biết thêm về một trong số nhiều ông “Tư bản đỏ”.
Tham khảo: Đinh La Thăng là người như thế nào?

Vì sao Đinh La Thăng phải giương cờ trắng đầu hàng chịu chết mà không thể phản công?


 Cựu Bí thư thành Ủy thành phố Hồ Chí Minh, Ủy viên Bộ Chính trị Đinh La Thăng  bị bắt khởi tố ngày 08/12/17

Ngay từ trước Hội nghị TƯ 5 nhiều thông tin cho rằng Đinh La Thăng đã chủ động xin rút khỏi Bộ Chính trị cũng như chức vụ Bí thư TP.HCM.

Những người từng hi vọng rằng Đinh La Thăng sẽ có một pha lách cửa hẹp để thoát nạn như cựu Thủ tướng Dũng cách đây 5 năm hẳn sẽ thất vọng, nhưng có lẽ không nên quá bất ngờ.

Đơn giản là vì sau lần kỷ luật hụt ông Dũng, ông Trọng đã tìm cách khép lại khe cửa đó.

Khe cửa đó là gì?

Có một chi tiết kĩ thuật trong quy định về kỷ luật đảng. Thời điểm Bộ Chính trị trình ra Ban chấp hành Trung ương đề nghị kỷ luật ông Dũng năm 2012, quy định về vấn đề này như sau:

“Ban Chấp hành Trung ương là cấp quyết định kỷ luật cuối cùng, sau khi xem xét, kết luận phải biểu quyết bằng phiếu kín việc có kỷ luật hay không kỷ luật. Nếu có quá nửa số phiếu đến mức phải kỷ luật thì bỏ phiếu quyết định hình thức kỷ luật cụ thể. Trường hợp biểu quyết các hình thức cụ thể mà không có hình thức kỷ luật nào đủ đa số phiếu theo quy định, thì cộng dồn số phiếu từ hình thức kỷ luật cao nhất xuống đến hình thức kỷ luật thấp hơn, đến hình thức nào mà kết quả có đủ đa số phiếu theo quy định thì lấy hình thức đó để quyết định.” (Quyết định số 46-QĐ/TW năm 2011 của Ban chấp hành Trung ương)

Ông Dũng đã tận dụng điều khoản này để đánh cú liều thuyết phục Ban chấp hành Trung ương lần đầu tiên lật ngược lại quyết định của Bộ Chính trị, khiến ông Trọng đã phải rơi lệ ấm ức khi đọc diễn văn bế mạc Hội nghị Trung ương khi đó vì không thể kỷ luật được “đồng chí X”.

Trọng đã phải rơi lệ ấm ức khi đọc diễn văn bế mạc Hội nghị Trung ương khi đó vì không thể kỷ luật được “đồng chí X”.

Sau Đại hội 12 tiếp tục vững vàng trên ghế Tổng Bí thư, ông Trọng đã nhanh chóng sửa đổi quy định trên bằng Quy định số 30-QĐ/TW năm 2016, trong đó quyền quyết định có kỷ luật hay không kỷ luật của Ban chấp hành Trung ương đã bị loại bỏ:

“Ban Chấp hành Trung ương là cấp quyết định kỷ luật cuối cùng, sau khi xem xét, kết luận phải biểu quyết bằng phiếu kín việc quyết định hình thức kỷ luật cụ thể. Trường hợp kết quả biểu quyết các hình thức cụ thể mà không có hình thức kỷ luật nào đủ đa số phiếu theo quy định, thì cộng dồn số phiếu từ hình thức kỷ luật cao nhất xuống đến hình thức kỷ luật liền kề thấp hơn, đến hình thức nào mà kết quả có đủ đa số phiếu theo quy định thì lấy hình thức đó để quyết định.” (trích Quy định số 30-QĐ/TW năm 2016)

Nghĩa là Bộ Chính trị nắm quyền quyết định có kỷ luật hay không kỷ luật, còn Ban chấp hành Trung ương sau đó chỉ có quyền quyết định hình thức kỷ luật cụ thể.

Khe cửa hẹp đã đóng chặt lại, lại không thể so sánh được về thế lực so với ông Dũng 5 năm trước đây, ông Thăng không còn lựa chọn nào khác là phải thúc thủ, giương cờ trắng đầu hàng và mong chờ sự tha thứ của ông Trọng.

Ông Thăng so với ông Trọng cũng chỉ là hạng thiếu niên nhi đồng

Tóm lại, nói về vận dụng các nguyên tắc tổ chức đảng để tấn công đối thủ chính trị thì ông Thăng chỉ được coi là hạng thiếu niên nhi đồng so với ông Trọng.

Mà cũng thật dễ hiểu, một người thì ở đỉnh cao quyền lực, không bị cuốn đi bởi các vấn đề quản trị quốc gia, mà chỉ tập trung vào những chiêu thức về tổ chức đảng để khống chế đồng chí của mình thì không giỏi mới lạ.

Nhưng cái giỏi đó chỉ là giỏi mưu mẹo, chẳng thấy ích lợi gì cho quốc kế dân sinh.

Bắt và khởi tố Đinh La Thăng: ‘Chưa phải là hồi kết’


Ảnh ghép Bí thư thành Ủy thành phố Hồ Chí Minh, Ủy viên Bộ Chính trị Đinh La Thăng (trái) và cựu Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng (phải). ảnh tư liệu


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Phiên họp bất thường của Uỷ ban Thường vụ Quốc hội khoá XIV diễn ra vào chiều tối ngày 8 tháng 12 với kết quả ông Đinh La Thăng bị thôi chức Đại biểu Quốc hội.

Chỉ vài giờ sau đó, những lời đồn đoán lẫn thắc mắc về số phận của ông Đinh La Thăng, Phó trưởng Ban Kinh tế trung ương, nguyên Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam PVN trong suốt 1 thời gian dài đã được sáng tỏ.

Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an chiều ngày 8 tháng 12 ra quyết định khởi tố và bắt tạm giam ông Đinh La Thăng với Lý do để điều tra về hành vi cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Ông Đinh La Thăng có phải là ngọn lửa cao trào thổi bùng lò chống tham nhũng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hay không?

Không ngạc nhiên

Tin tức được đưa ra theo hình thức “nhỏ giọt” từng diễn biến một. Trước tiên là kết quả phiên họp bất thường của Uỷ ban Thường vụ Quốc hội. Tất cả ủy viên có mặt đồng thuận với nghị quyết cho thôi chức đại biểu quốc hội đối với ông Đinh La Thăng.

Vài giờ đồng hồ sau đó, báo chí trong nước đồng loạt đăng tải ngay quyết định của Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an về việc khởi tố lệnh bắt tạm giam đối với ông Đinh La Thăng và có hiệu lực ngay lập tức.

Những sự việc này, tuy diễn ra cùng một lúc, mang tính chất rất đột ngột, nhưng với những người quan sát tình hình chính trị Việt Nam, thì họ không có nhiều ngạc nhiên.

Đưa ra đánh giá đầu tiên về sự việc này, Tiến sĩ kinh tế, nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, từ Sài Gòn nói với chúng tôi rằng “Đây là nguyên uỷ viên Bộ Chính trị đầu tiên của Việt Nam bị bắt.”

  ... khi đã bắt Trịnh Xuân Thanh thì phải lôi đến tận gốc rễ của vấn đề. Mà khi đã lôi tận gốc rễ của vấn đề thì sẽ ra đến việc của ông Đinh La Thăng. - Nguyễn Vũ Bình
Nhận định thứ hai theo ông, tuy đã từng có 1 luồng dư luận đề cập đến việc Đinh La Thăng bị bắt giam, nhưng ngay chính cá nhân ông trước đây cũng chưa thể khẳng định về hình thức kỷ luật mà Đinh La Thăng sẽ nhận lãnh. Do đó, “1 nửa ngạc nhiên, 1 nửa không” là trạng thái ông đón nhận sự việc này.

“Tôi có phần ngạc nhiên. Đây là một kịch bản lặp lại của sự việc tháng 4 năm 2017. Cuối tháng 4 trong bối cảnh lúc đó có thông tin ông Thăng không bị hề hấn gì bởi cái vụ Tập đoàn dầu khí quốc gia. Đột ngột sau đó Uỷ ban Kiểm tra Trung ương công bố kết quả kiểm tra đối với Đinh La Thăng về những sai phạm được coi là hết sức nghiêm trọng. Chỉ 2 tuần sau đó tại Hội nghị Trung ương 5, Đinh La Thăng chính thức mất ghế Uỷ viên Bộ Chính trị.

Kỳ này kịch bản lặp lại, cũng 2 tuần. Ngày 25 tháng 11 ông Nguyễn Phú Trọng chủ trì 1 cuộc họp quan trọng của Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng Trung ương, đưa ra 1 thông tin công khai, là trong tháng Giêng và tháng Hai sẽ đưa ra xử 2 vụ, 1 là vụ Trịnh Xuân Thanh, 2 là vụ Tập đoàn Dầu khí Quốc gia. Nhưng không đề cập đến ông Đinh La Thăng mà đề cập trực tiếp đến ông Trịnh Xuân Thanh.

Cho nên lúc đó có dư luận cho là Đinh La Thăng thoát.”

Cũng “không ngạc nhiên lắm” là phản ứng của nhà báo tự do Nguyễn Vũ Bình. Theo phân tích của ông, nếu so sánh lại với sự việc của Trịnh Xuân Thanh từng làm ồn ào báo chí thời gian qua thì sẽ thấy ngay “việc gì đến sẽ đến”.

“Tôi không ngạc nhiên lắm. Chỉ có chút thôi. Vì chuyện bắt ông Trịnh Xuân Thanh là nó rất là lớn, phải chịu hy sinh lợi ích bang giao quốc tế. Cho nên khi đã bắt Trịnh Xuân Thanh thì phải lôi đến tận gốc rễ của vấn đề. Mà khi đã lôi tận gốc rễ của vấn đề thì sẽ ra đến việc của ông Đinh La Thăng.”

Ông Trịnh Xuân Thanh mà nhà báo Vũ Bình vừa nhắc đến là nguyên là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng công ty xây lắp dầu khí, trực thuộc Tập đoàn dầu khi quốc gia Việt Nam. Trong thời gian làm việc tại đó từ 2011 đến 2013 ông bị cho là đã làm lỗ và thất thoát một số tiền lên đến 3200 tỉ đồng.
Sau đó ông lại được rút về Bộ Công thương rồi lại được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch tỉnh Hậu giang. Đó là chức vụ cuối cùng của ông trước khi bỏ trốn sang Châu Âu và bị Chính phủ Việt Nam truy nã quốc tế vào tháng 9 năm 2016.

Ngày 31 tháng 7 năm 2017, báo chí trong nước đưa tin ông về nước đầu thú ở Bộ Công an Việt Nam, xuất hiện trên đài truyền hình nhà nước Việt Nam nói rằng ông đã phạm sai lầm và quyết định về nước đầu thú.

Tuy nhiên báo chí tiếng Việt và tiếng Đức tại Đức cho biết ông Trịnh Xuân Thanh đã bị nhân viên an ninh Việt Nam sang Đức bắt cóc đưa về nước qua đường Cộng hòa Czech. Nước Đức sau đó nói rằng ông Thanh bị bắt cóc trên lãnh thổ Đức và yêu cầu trả lại ông Thanh cho phía Đức. Yêu cầu này không được đáp ứng và Đức đã đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam.

Cho đến nay Việt Nam vẫn không lên tiếng xác nhận hay phủ nhận việc có bắt cóc ông Thanh trên đất Đức hay không.

  Vấn đề Đinh La Thăng chỉ là tiền đề của 1 cuộc chiến sinh tử của ông Nguyễn Phú Trọng, của cá nhân ông Nguyễn Phú Trọng, thể diện ông Nguyễn Phú Trọng và cũng là sự nghiệp chính trị của ông Nguyễn Phú Trọng. - Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng
Cũng không khác với những nhận định trên, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, cho rằng sự việc này đối với ông là hoàn toàn nằm trong “đường đi có thể suy đoán được”. Từ Hà Nội, ông nói với chúng tôi ông không hề ngạc nhiên.

“Không có gì ngạc nhiên vì bản chất của cuộc đấu đá phe phái, logic của nó phải là như vậy.”

Chưa phải là hồi kết

Lý do bắt giam và khởi tố ông Đinh La Thăng được cho biết là vì có những vi phạm nghiêm trọng trong việc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) góp vốn 800 tỉ đồng vào Ngân hàng Cổ phần Đại dương (OceanBank) và mất trắng số tiền này.

Cả PVN và Oceanbank đều là những cái tên “nặng ký” trong chiến dịch chống tham nhũng do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đề xướng và làm “Tổng tư lệnh”.

Thế nhưng, Đinh La Thăng liệu có phải là cội rễ cuối cùng của 1 trong những đại án tham nhũng hay không? Câu trả lời của nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng là “chưa phải”. Và ông cũng cho rằng việc bắt giam khởi tố Đinh La Thăng “chưa phải là cao trào của “Bản Giao hưởng Chống Tham nhũng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.”

Ông Phạm Chí Dũng nói tiếp.

“Vấn đề Đinh La Thăng chỉ là tiền đề của 1 cuộc chiến sinh tử của ông Nguyễn Phú Trọng, của cá nhân ông Nguyễn Phú Trọng, thể diện ông Nguyễn Phú Trọng và cũng là sự nghiệp chính trị của ông Nguyễn Phú Trọng.”

Tương tự với quan nhận định này là quan điểm của nhà báo Vũ Bình khi cho rằng Đinh La Thăng chưa phải là nhân tố kết thúc câu chuyện chống tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng.

  Như vậy thì đường đi của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng rất có khả năng sẽ dẫn thẳng đến cửa nhà của ông Nguyễn Tấn Dũng, là cựu Thủ tướng. - Phạm Chí Dũng
“Theo tôi thì nó chưa kết thúc. Và nếu như logic của vấn đề phát triển, thì suy nghĩ của tôi là sẽ động đến cấp cao hơn ông Đinh La Thăng, chúng ta biết là người đã về hưu rồi. Đây là cuộc chiến có lẽ không khoan nhượng chứ không đơn thuần là đánh từ vai đánh xuống.”

Thêm vào đó, nhà báo Vũ Bình không cho rằng đây là cuộc chiến chống tham nhũng. Vì theo ông, gốc rễ của tham nhũng là cơ chế, khi chưa thay đổi, giải quyết được cơ chế tất cả việc chống và đánh tham nhũng chỉ là tranh giành phe phái.

Tuy rằng theo nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, rất khó để đưa ra dự đoán về bước kế tiếp, nhưng theo quan điểm cá nhân ông, rất có thể hồi kế tiếp của việc này là con đường dẫn đến cửa nhà của “cấp cao hơn Đinh La Thăng và đã về hưu”

“Như vậy thì đường đi của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng rất có khả năng sẽ dẫn thẳng đến cửa nhà của ông Nguyễn Tấn Dũng, là cựu Thủ tướng.”

Thế nhưng, ông nhấn mạnh suy nghĩ này “chỉ là 50/50”. Phân tích rõ hơn, nhà báo Phạm Chí Dũng nói rằng “Việt Nam không phải là Trung Quốc, Nguyễn Phú Trọng không phải là Tập Cận Bình”
“Muốn làm việc lớn thì phải có cái đầu lớn, lá gan lớn và những cánh tay mạnh mẽ. Trong suốt gần 2 năm vừa qua, có thể nói thành tích chống tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng được coi là quá nhỏ bé, khiêm tốn so với Trung Quốc. Cho nên chuyện ông muốn làm 1 việc gì đó lớn phải đòi hỏi bản lĩnh ghê gớm lắm. Riêng đối với cá nhân tôi là sự nghi ngờ.”

Chính vì vậy, tuy nói rằng sau Đinh La Thăng, con đường đi tiếp theo của ông Nguyễn Phú Trọng có thể sẽ dẫn đến trước cửa nhà của ông Nguyễn Tấn Dũng, nhưng ông Phạm Chí Dũng cũng nhấn mạnh là sẽ không dễ dàng như dư luận đồn đoán.

Qua tất cả những quan sát và phân tích của những người quan tâm đến tình hình chính trị Việt Nam hiện nay, câu hỏi “Sau Trịnh XuânThanh, sau Đinh La Thăng sẽ là ai?” vẫn còn là một câu hỏi lớn.

Cát Linh
RFA

Khởi tố Đinh La Thăng, TBT gửi thông điệp cứng rắn cho đối tượng kế tiếp


Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng

Hoàng Long - Sự kiện ông Đinh La Thăng bị khởi tố không chỉ là cú “ngã ngựa” gây kinh ngạc của một ngôi sao đang lên trên chính trường Việt Nam mà nó còn đánh dấu một cột mốc quan trọng trong cuộc chiến chống tham nhũng đang gia tăng cường độ của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng, giới quan sát nhận định. Kết cục của ông Thăng có phần chắc sẽ khơi lên nhiều đồn đoán về những đối tượng khả dĩ sẽ bị ông Trọng nhắm tới kế tiếp.

Ông Thăng, Phó trưởng Ban Kinh tế Trung ương và nguyên ủy viên Bộ Chính trị, hôm thứ Sáu bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an khởi tố và tạm giam vì những sai phạm trong quản lý kinh tế. Trước đó cùng ngày, Bộ Chính trị đã đình chỉ sinh hoạt Đảng đối với ông với tư cách là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, trong khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội thông qua hai nghị quyết cho thôi tư cách đại biểu quốc hội của ông, mở đường cho việc truy tố.

Được bổ nhiệm làm bộ trưởng giao thông ở tuổi 51, ông Thăng thuộc lứa lãnh đạo được xem là tương đối trẻ nằm trong diện quy hoạch nhân sự cho những vị trí cao hơn.

Ông nổi lên trên chính trường với những lời lẽ hùng hồn thu hút sự chú ý của giới truyền thông và người dân. Sau khi được điều về làm bí thư thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, ông tiếp tục chiếm lĩnh các hàng tít báo với những phát biểu hứa hẹn giải quyết những vấn đề như tham nhũng, tội phạm, giao thông và giáo dục.

Nhưng sự nghiệp chính trị của ông coi như chấm hết sau khi Ban chấp hành Trung ương Đảng hồi tháng 5 thi hành kỷ luật đối với ông và cho thôi giữ chức ủy viên Bộ Chính trị. Diễn biến này khơi lên đồn đoán rằng việc ông bị truy tố chỉ còn là vấn đề thời gian.

Bí thư Thành ủy TP.HCM Đinh La Thăng bắt tay với Ngoại trưởng Mỹ John Kerry trước cuộc gặp của họ ở TP.HCM, ngày 13 tháng 1, 2017.

Lần gần đây nhất mà một cựu ủy viên Bộ chính trị bị khởi tố là từ hàng chục năm trước. Vào năm 1979, ông Hoàng Văn Hoan bị tuyên án tử hình vắng mặt về tội phản quốc sau khi đào thoát qua Trung Quốc.

Giới phân tích nhận định ông Thăng là quân cờ lớn nhất bị đốn ngã tính tới giờ trên bàn cờ chống tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người đang đi những nước cờ ngày càng quyết đoán.

“Ông Trọng là người đặc biệt quan tâm đến ý thức hệ xã hội chủ nghĩa,” Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, một nhà quan sát và bình luận chính trị Việt Nam, nói. “Trong quan điểm của ông ấy muốn duy trì ý thức hệ xã hội chủ nghĩa thì phải có được niềm tin của dân chúng,” vốn đã bị xói mòn vì tình trạng tham nhũng tràn lan.

Tiến sĩ Dũng nhắc tới việc ông Trọng từng nghẹn ngào tại Hội nghị Trung ương 6 vào năm 2012 khi ông đọc bài diễn văn bế mạc. Ông đã thay mặt Bộ Chính trị nhận lỗi về hàng loạt những sai phạm xảy ra trong việc điều hành tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Vinashin dưới thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, gây thất thoát ngân sách nghiêm trọng.

“Điều đó để lại một ấn tượng tôi nghĩ là buồn và đau đớn lắm đối với ông Trọng,” Tiến sĩ Dũng nói về việc ông Trọng đã không thể kỷ luật được ông Dũng tại hội nghị đó. “Ông ấy không thể bỏ qua được chuyện đó và phải gỡ gạc thể diện. Một trong những chuyện gỡ gạc thể diện chính là chuyện ông Trọng đang làm hiện nay, chưa phải trực tiếp đối với ông Nguyễn Tấn Dũng nhưng mà đối với những người của ông Nguyễn Tấn Dũng chẳng hạn như ông Đinh La Thăng.”

Truyền thông trong nước cho biết ông Thăng, người từng là chủ tịch chủ tịch hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN), đang bị điều tra vì sự dính líu trong hai vụ án kinh tế được mô tả là “nghiêm trọng.”

Ông bị cáo buộc cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản, gây thiệt hại 800 tỉ đồng trong việc góp vốn của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) vào Ngân hàng Thương mại Cổ phần Đại Dương (OceanBank).

Ông cũng bị quy trách về việc làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, và tham ô tài sản xảy ra tại Tổng Công ty Xây lắp dầu khí (PVC) và Dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình II.

Giới phân tích nhận định mục tiêu chống tham nhũng của ông Trọng sắp tới có thể là cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tiến sĩ Dũng nhận định việc khởi tố ông Thăng đánh dấu một cột mốc đặc biệt quan trọng trong công cuộc chống tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng. Nó cho thấy ông Trọng đã vượt qua điều mà ông Dũng gọi là “giới hạn tâm lý” của lớp lãnh đạo đương quyền, e sợ rằng những hành động mạnh tay của họ bây giờ sẽ bị thế hệ kế nhiệm “hồi tố.”

“Và bây giờ ông ấy leo lên lưng cọp luôn,” nhà bình luận chính trị này nói. “Đó là cơ sở để cho thấy rằng ông Trọng không chỉ dừng lại ở Đinh La Thăng. Khi mà đã cho bắt Đinh La Thăng rồi thì gần như chắc chắn là mục tiêu của ông Trọng là sẽ hướng tới ông Nguyễn Tấn Dũng. Vấn đề là có làm được hay không.”

Ông Dũng lưu ý sự tương đồng giữa chiến dịch chống tham nhũng của ông Trọng vào năm 2017 và điểm khởi đầu chiến dịch chống tham nhũng của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình hồi năm 2012.

“Tập Cận Bình lúc đó đã xác định một cái điểm hỏa và đã thanh toán cái điểm hỏa đó là Bạc Hy Lai, Bí thư Trùng khánh và cũng là ủy viên Bộ Chính trị, đưa Bạc Hy Lai ra tòa và phải nhận án chung thân,” ông nói.

“Tình hình như thế này thì chắc chắn nhẹ nhất là Đinh La Thăng sẽ phải nhận án chung thân.”

Hoàng Long
VOA

Vụ bắt giam ông Đinh La Thăng ‘có động cơ chính trị’?


Ông Đinh La Thăng gặp Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry thời còn làm Bí thư Thành ủy TP HCM hồi giữa năm 2016.

Vụ khởi tố và bắt giam người từng được đánh giá là “ngôi sao đang lên” trên chính trường Việt Nam vẫn tiếp tục gây ra nhiều tranh luận.

Reuters, hãng tin Anh hiện có văn phòng ở Việt Nam, hôm 9/12 đưa tin, những người chỉ trích chính phủ Việt Nam “bày tỏ nghi ngờ rằng cuộc chiến chống tham nhũng có động cơ chính trị” và “nhắm vào những người thân cận với cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”, người hãng này cho rằng đã “thất bại trong cuộc tranh giành quyền lực năm 2016” với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Sau khi bị tước tư cách đại biểu quốc hội, mất đi quyền miễn trừ, ông Đinh La Thăng bị khởi tố và bắt giam hôm 8/12 về “hành vi cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” thời còn làm tại Tập đoàn Dầu khí Quốc gia.

Theo quan sát, vụ bắt giữ ông Thăng là một trong các chủ đề được chia sẻ và bàn luận nhiều nhất trên mạng xã hội ở Việt Nam ba ngày qua.

Ông Đinh La Thăng từng được coi là "ngôi sao đang lên" trên chính trường Việt Nam.

Reuters cho rằng cuộc chiến chống tham nhũng ở Việt Nam đã nổi lên trên truyền thông khắp thế giới hồi tháng Tám sau khi Đức cáo buộc Hà Nội “bắt cóc” ông Trịnh Xuân Thanh ở Berlin.

Cũng cùng quan điểm, AFP dẫn nhận định của các nhà phân tích cho rằng “các chiến dịch nhắm vào các chính trị gia và các doanh nhân lớn thường là do đấu đá nội bộ, chứ không phải vì cam kết thực sự để chống tham nhũng hoặc cải cách”.

Hãng tin của Pháp hiện cũng có văn phòng đại diện ở Hà Nội đưa tin rằng Việt Nam hiện đứng thứ 113 trong danh sách 176 nước nơi nạn tham nhũng lan tràn của Tổ chức Minh bạc Quốc tế.

Hôm 5/10, Asia Times đăng bài viết của nhà báo David Hutt từ Phnom Penh, Campuchia, nhận định rằng “xoa dịu sự phẫn nộ của người dân, tăng cường sự kiểm soát trong Đảng, đấu tranh phe phái, cải thiện hình ảnh của lĩnh vực nhà nước và củng cố niềm tin của các nhà đầu tư nước ngoài có thể là một số nguyên nhân khiến cho Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiến hành chiến dịch chống tham nhũng quyết liệt”.



VOA

Cả làng báo Việt Nam ‘đính chính’ tin bắt cựu lãnh đạo Petro Vietnam


Phùng Đình Thực (trái) và Đỗ Văn Hậu, hai nhân vật từng là tổng giám đốc của PVN. (Hình: Báo Người Lao Động)

HÀ NỘI, Việt Nam – Gần như cả làng báo “lề phải” tại Việt Nam hôm Thứ Bảy, 9 Tháng Mười Hai, 2017 vội vàng đưa tin rồi ít giờ sau vội vàng đăng cải chính tin khởi tố hai ông cựu tổng giám đốc của Petro Vietnam.

Sau khi báo chí tại Việt Nam nhất loạt đưa tin không những bắt ông Đinh La Thăng, người đã leo lên làm thành viên Bộ Chính Trị, rồi bắt luôn em trai là Đinh Mạnh Thắng, các báo từ lớn tới nhỏ, thậm chỉ cả báo tỉnh cũng theo nhau đưa tin khởi tố hai ông Phùng Đình Thực và Đỗ Văn Hậu, hai nhân vật từng là tổng giám đốc của PVN.

Đếm trên mạng, loan báo tin hấp dẫn đó có những báo lớn nhỏ như Thanh Niên, Dân Trí, Giáo dục Việt Nam, Đời Sống & Pháp Luật, VNExpress, VTC, Kinh Tế Đô Thị, Gia đình Việt Nam, VietNamNet, Người Lao Động, Tiền Phong, Lao Động, Soha, Một Thế Giới, Phụ Nữ, Thể Thao Văn Hóa…

Tin bắt một loạt những lãnh đạo chóp bu qua nhiều giai đoạn của Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam – PVN) đặc biệt là bắt ông Đinh La Thăng, cùng với tin “xả trạm” thu phí Cai Lậy là hai tin nổi bật được dư luận theo dõi và bàn tán nhiều nhất những ngày gần đây.

Hình cắt lại bản tin của báo điện tử VNExpress nói hai ông Đỗ Văn Hậu và Phùng Đình Thực bị bắt, nay đã bị gỡ bỏ. (Hình: Internet)

Đáng ngạc nhiên, trong đó có cả những cơ quan thông tấn và báo chí chính thống chỉ là những cái loa tuyên truyền để loan báo những tin chính thức, mệnh lệnh từ trên đưa xuống như Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV), Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN), báo Nhân Dân…Cho tới nay, người ta không biết làm thế nào để cả những cái loa tuyên truyền một chiều như VOV, TTXVN, Nhân Dân cũng đưa tin rồi lại phải đăng cải chính, xin lỗi. Nó phải phát xuất từ một nhân vật thẩm quyền nào đó của Bộ Công An hay từ một kênh đảng có thẩm quyền trong cuộc điều tra tham nhũng tại PVN nên cả làng báo mới lao theo “ăn có.”

Tuy nhiên, cổng thông tin điện tử của Bộ Công An đưa ra một bản thông báo nói tin đó “không chính xác.”

“Chiều và tối ngày 9 Tháng Mười Hai, 2017, trên một số báo điện tử và đài truyền hình có đưa tin Cơ Quan An Ninh Điều Tra – Bộ Công An đã tiến hành khởi tố bị can về tội “Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điều 165 Bộ Luật Hình Sự đối với ông Phùng Đình Thực và ông Đỗ Văn Hậu – nguyên Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam qua các thời kỳ. Cơ quan An Ninh Điều Tra – Bộ Công An xác nhận các thông tin nêu trên là không đúng sự thật.”

Bản thông báo thấy phổ biến trên cổng thông tin điện tử Bộ Công An, và còn đòi hỏi “đề nghị kiểm tra, xử lý những cá nhân đã đưa tin không đúng sự thật.”

Đây là nguyên văn bản đính chính của TTXVN: “Lúc 5 giờ 25 chiều ngày 9 Tháng Mười Hai, Thông Tấn Xã Việt Nam phát tin số TTN1209.031 với tiêu đề ‘Khởi tố bị can đối với hai nguyên Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam Phùng Đình Thực và Đỗ Văn Hậu.’ Tuy nhiên, do chưa thẩm định kỹ nguồn tin, thông tin trên là chưa chính xác. Thông tấn xã Việt Nam thành thật cáo lỗi cùng Cơ Quan An Ninh Điều Tra – Bộ Công An; cá nhân ông Phùng Đình Thực và ông Đỗ Văn Hậu, cùng các khách hàng sử dụng thông tin.”

Bản tin đính chính trên “Cổng Thông Tin Bộ Công An.” (Hình: NV)

Ông Phùng Đình Thực, Tổng Giám Đốc PVN giai đoạn 2008-2010, bị cho là dính trong vụ án “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và tham ô tài sản” xảy ra tại Tổng Công Ty Cổ Phần Xây Lặp Dầu Khí Việt Nam (PVC).

Ông Đỗ Văn Hậu, tổng giám đốc PVN giai đoạn từ Tháng Mười Một, 2011 tới Tháng Mười, 2014, bị nói là “chịu trách nhiệm về những vi phạm, khuyết điểm của Ban Thường Vụ Đảng Ủy Tập Đoàn trong thời gian nêu trên,” theo nội dung bản tin của VNExpress đã bị gỡ bỏ.

Thỉnh thoảng, báo chính tại Việt Nam buộc phải gỡ bỏ những tin bị coi là nhạy cảm với chế độ và cũng từng bị phạt tiền vì bị coi là đăng tin không chính xác. Lần này, không biết hình phạt ra sao. (TN)


Người Việt
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Người Đưa Tin - All Rights Reserved
Back To Top ↑