Phận mại dâm và chế độ - Người Đưa Tin

Breaking

Home Top Ad

Post Top Ad

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018

Phận mại dâm và chế độ


Nhân đọc bản tin, hiện nay có khoảng 5,000 phụ nữ Việt Nam đang hoạt động mại dâm trá hình ở Malaysia!

Các cô gái người Thái đang đợi khách tại một quán bar ở thị trấn Sungai Kolok trên biên giới Thái Lan, Malaysia (Hình: RFA)

Theo quan niệm dân gian những phụ nữ hành nghề mại dâm, hay gái đĩ là loại gái bán thân vì tiền. Dưới mắt đàn ông họ là dụng cụ giải khuây, trong mắt đàn bà là sự hư hỏng, là một vết nhơ đáng khinh bỉ và xa lánh. Trong bài này, tác giả không có ý miệt thị một nghề, nếu nó được xem là cái nghề. Tôi cũng không biết ai là tác giả cái câu “nếu không có những con đĩ, làm sao có con gái nhà lành.”

Nhưng sao cái đất nước khốn nạn của chúng ta lại có nhiều phụ nữ sa chân vào bùn nhơ như vậy.

Tình hình mua bán phụ nữ tại Việt Nam càng ngày càng tồi tệ.

Nguyễn Văn Thuận, phó giám đốc Công An Cần Thơ, cho rằng: “Rất khó kiểm soát tình hình mua bán người ra nước ngoài vì tội phạm hoạt động ngày càng tinh vi. Nạn nhân bị dụ dỗ ra nước ngoài sẽ có việc nhẹ, thu nhập cao, lấy chồng nước ngoài có kinh tế khá giả, hoặc nạn nhân được mời đi du lịch nước ngoài rồi tìm cách lừa bán vào các lầu xanh.”

Theo Cục Tham Mưu Cảnh Sát, Bộ Công An, phần lớn nạn nhân bị bán sang Trung Cộng, Malaysia, Indonesia, Singapore và cả Cambodia để làm gái mại dâm. Xót xa hơn, hiện nay có khoảng 5,000 phụ nữ Việt Nam đang hoạt động mại dâm trá hình ở Malaysia.

Con số 5,000 do chính quyền Cộng Sản đưa ra, hẳn là con số khiêm nhường chưa dám nói sự thật, nhưng con số này đối với một người Việt Nam đã là một con số kinh hoàng, nhức nhối cho thân phận con người dưới chế độ này!

Con số 5,000 “khiêm tốn” này chỉ dành cho một xứ Malayia, nếu như cộng với Singapore, Thái Lan, Cambodia, Indonesia, Singapore, Âu Châu; tội nghiệp kể cả Phi Châu nữa, thì con số này lên đến bao nhiêu?

Là người Việt, chúng ta thử nhìn lại, con cái chúng ta được học hành, chăn ấm nệm êm, có một cuộc hôn nhân tử tế, sống ra con người thì những phụ nữ khốn khổ này cũng là đồng bào, ruột thịt của chúng ta phải làm nghề bán thân, như những món hàng để kiếm miếng ăn.

Không phải ai cũng tin lời bọn buôn người, tin rằng mình sẽ có một cuộc hôn nhân hợp pháp, có công ăn việc làm, có thu nhập giúp đỡ cha mẹ, người thân. Cũng như những người vượt biển ngày trước ra đi, ai cũng nuôi hy vọng được đến bến bờ tự do, nhưng họ đã chấp nhận trước những tình huống có thể xẩy ra như chết vì tàu chìm, bị cướp bóc, hiếp dâm.

Hội nghị tổng kết về mại dâm năm 2013 của Việt Nam cho thấy: cả nước ước tính có gần 33.000 người bán dâm. Con số này hẳn là một con số quá ít, chưa tính đến đoàn quân “xuất khẩu lao động trên giường” hiện nay. Tuổi bán dâm ngày càng trẻ, từ 16 – 18 tuổi chiếm 15,3%, từ 25 – 35 tuổi chiếm 35% và đông nhất là từ 18 – 25 tuổi chiếm 42%. Về học vấn, 17,1% chỉ tốt nghiệp tiểu học, 39,3% đã tốt nghiệp trung học và đáng lưu ý là khoảng 10,3% đã tốt nghiệp đại học hoặc cao đẳng. Quan niệm cho rằng gái mại dâm do “học vấn thấp” thực tế không còn đúng nữa, như Bộ Công An xác nhận đối tượng bán thân là những người học vấn thấp, kinh tế khó khăn, không có việc làm, mâu thuẫn với nguồn tin sinh viên, hoa hậu, người mẫu… hành nghề mại dâm rộ lên ở Việt Nam hiện nay.




Xưa kia, nói đến những cô gái hành nghề “buôn phấn bán hương” thường cho số phận phải bán mình là vì hoàn cảnh gia đình, biến động cuộc sống, hay bị mưu mô, lừa lọc, sa bẫy của những tầng lớp phong kiến, như cảnh nàng Kiều bán mình chuộc cha… Hầu hết những cô gái lỡ sa chân vào nghề này đều có một câu “xuống xề” như nhau: nhà nghèo, anh chị em đông, cha mẹ đau ốm, học hành dở dang, bị lừa mất trinh tiết, sa chân vào bùn dơ rồi không thoát ra được!

Nhưng bây giờ, phần lớn “nạn nhân” là những loại người thích hưởng thụ, muốn đổi đời, giàu có, chưng diện. Hoa hậu đứng đầu đường dây “bán dâm” tuyên bố “cat-xê” chỉ đủ mua son phấn. Sinh viên sẵn sàng lên giường vì xe đẹp, phone đắt giá để tranh hơn thua với bạn bè. Tất cả chỉ vì tiền. Châm ngôn này được Hoa hậu Đồ lót Ngọc Trinh khẳng định: “không tiền thì cạp đất mà ăn!”

Không có gì dễ kiếm tiền bằng nghề “lên giường!” Trong khi mức lương của giáo viên từ 3 – 10 triệu đồng, thu nhập của người lao động khoảng trên 5,5 triệu đồng một tháng, thì hoa hậu lên giường mỗi lần 1.2 tỉ tiền Việt (hơn $50,000) Và nếu có “cầu” từ những cấp cán bộ đảng có quyền thế, tham những, hối lộ, cướp đất, cướp ruộng của dân, giàu có, trác táng vung đồng tiền qua cửa sổ, thì tất nhiên phải có “cung,” vì đây là nghề không vốn, trong xã hội băng hoại này lại là nghề ăn nên làm ra!

Động lực và hoàn cảnh nào đã khiến cho hàng trăm nghìn phụ nữ Việt Nam dấn thân vào con đường mại dâm trên ba miền đất nước và ra cả hải ngoại? Chính quyền chịu trách nhiệm gì trong việc này, ngăn chận, khuyến khích hay vô cảm, vô tâm vì lợi nhuận?

Một nàng Kiều của Nguyễn Du đã làm xúc động, mủi lòng bao nhiêu người từ năm này qua năm khác trên quê hương Việt Nam, ngày nay, có hàng trăm nghìn nàng Kiều bán thân, ai sẽ là người thương cảm cho họ.

Chọn đề tài này, tôi không có ý bêu rếu hay xát muối vào những vết thương của con người khốn khổ trong một đất nước khốn nạn này, mà cảm thấy chạnh lòng, vì cũng đầu xanh, máu đỏ, cùng một quê hương, cũng một phận người!

Xã hội có những nghề thường tình được công nhận, tôn trọng nhưng cũng có những nghề bị xem thường, ghét bỏ như là kỹ nữ bán thân xác. Nhưng trong tình người, dưới tinh thần dung thứ, một người làm kỹ nữ, một tên cướp đường, hay bất cứ nghề nghiệp nào cũng đều được nhìn trong cặp mắt hiểu biết, cảm thông.

Vì ai? – “Bạn ơi, nguồn thảm sầu kia bởi. Số phận hay do chế độ này?” (Tố Hữu).


Huy Phương
Người Việt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét